[BHTT][EDIT][HOÀN] Phu Nhân, Hôm nay chị đã thích em chưa? – Chương 10: Tâm Loạn – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[BHTT][EDIT][HOÀN] Phu Nhân, Hôm nay chị đã thích em chưa? - Chương 10: Tâm Loạn

Array
(
[text] =>

Trong phòng họp nhỏ, hiện tại hai bên vẫn chưa xác định được có hợp tác hay không, nên sau gần nửa tiếng trao đổi, không còn ai muốn hỏi thêm nữa. Cả hai bên cùng im lặng, tự nhấp nước và lật xem tài liệu.

Lưu Ngâm đứng ngồi không yên, hết nhìn đông lại ngó tây ra phía cửa.

Trợ lý Tô nhận thấy có điều không ổn, mượn cớ rót thêm nước để bắt chuyện, “Giám đốc Lưu có vẻ rất quan tâm đến Kỳ Tổng nhỉ?”

“Cảm ơn.” Lưu Ngâm đưa ly ra đợi trợ lý Tô châm thêm nước, vừa uống vừa giải thích, “Kỳ tổng đã đi cũng khá lâu rồi. Trợ lý Tô không định đi xem chừng nào hai người họ quay lại sao?”

Tính cách anh ta thẳng thắng, không nghe ra ẩn ý trong lời nói của Trợ lý Tô,  giám đốc Trần ở bên cạnh cúi xuống cười trộm một cái. Trợ lý Tô nghe được tiếng cười buông tách trà xuống, nhẹ nhàng hỏi, “Giám đốc Trần đang cười gì vậy, nếu không ngại thì nói ra để mọi người cùng vui đi.”

Khụ khụ… giám đốc Trần ngẩng đầu vỗ vỗ bả vai Lưu Ngâm,  tiện thể làm mai, “Cậu Lưu năm nay 31 tuổi, chưa lập gia đình, cũng chưa có đối tượng thích hợp. Đối với Kỳ tổng chỉ là cấp dưới quan tâm cấp trên, không biết trợ lý Tô có muốn kết bạn Wechat với cậu Lưu để tìm hiểu thêm không?”

“Ông nói bậy cái gì đó?” Lưu Ngâm rụt vai, đẩy tay Trần Sơn Giang ra nghiêm túc nói, “Chúng ta đến đây để bàn chuyện hợp tác chứ không phải đi xem mắt.”

Trần Giang Sơn cười ha hả nhìn trợ lý Tô, không tiếp lời Lưu Ngâm.

“Tôi đi xem Lục tổng.” Nhận ra ý đồ của Lưu Ngâm, Trợ lý Tô có chút không tự nhiên nên rời khỏi phòng họp.

Cô vừa đi, Trần Giang Sơn thu hồi ý cười, cầm điện thoại nhắn cho Lưu Ngâm: [Trợ lý Tô thăm dò cậu là cô ta muốn thăm dò Kỳ Tổng, cậu đừng có mà ngây thơ.]

Lưu Ngâm nhận được tin nhắn, liếc mắt Trần Sơn Giang một cái. Trần Sơn Giang nghịch ngợm nháy mắt với anh ta, rồi cúi đầu xem kế hoạch hợp tác kia, âm thầm cân nhắc chuyện hợp tác.

~~~~

“Bởi vì em là phu nhân của tôi.” Lục Uyển Đình nói ra nguyên nhân với Kỳ Thanh. “Chuyện hợp tác là lẽ đương nhiên.”

Nói rồi, cô đưa chén trà ngọc lên môi, nhấp một ngụm, thần thái tự nhiên nhìn Kỳ Thanh.

Ánh mắt ấy đầy cuốn hút nhưng chủ nhân của nó lại không hề hay biết.

Kỳ Thanh bị ánh mắt đó mê hoặc, đắm chìm vào đó mà chăm chú nhìn. Trong văn phòng, không khí ái muội lại dâng lên. Lục Uyển Đình tay siết chặt chén trà…

Thịch thịch thịch…một tràn tiếng gõ cửa vang lên.

Giọng của trợ lý Tô ở ngoài cửa truyền vào, “Lục Tổng.”

Kỳ Thanh chợt tỉnh táo, cúi đầu uống trà. Lục Uyển Đình âm thầm thở dài, quay đầu đối diện cánh cửa nói, “Vào đi.”

“Lục tổng, bên chúng ta đã nói…” Trợ lý Tô đi vào nhìn gương mặt lạnh lùng của Lục Tổng lập tức im miệng, lùi một bước ra cửa, “Em có phải đến không đúng lúc?”

Không đúng lúc…hừ… sẽ tăng công việc cho nhà ngươi.

“Giám đốc Chu và mấy người kia đã hiểu rõ hết chưa?”

Trợ lý Tô gật đầu, “Vâng, họ cũng nói là tạm ổn.” Mắt nhìn Kỳ Thanh, chân thì bước vào văn phòng đóng cửa lại, báo cáo lại đúng sự thật cho Lục tổng, “Vì chưa xác định có ký hợp tác hay không nên mọi người chỉ nắm được các hạng mục trong bảng kế hoạch. Còn những việc triển khai tiếp theo chưa được nói qua.”

“Ừm.” Lục Uyển Đình gật đầu hiểu được vấn đề, đặt chén trà xuống. Nhìn lại đồng hồ rồi tự quyết định, phân phó trợ lý Tô, “Cũng 11 giờ rồi, em đưa mọi người ăn cơm trưa đi. Kỳ Thanh sẽ đi cùng tôi, không ăn chung với mọi người.”

Ăn cơm riêng? Tim Kỳ Thanh chợt xao xuyến.

Từ trước đến nay, không tính những buổi tiệc tùng, hai người chưa bao giờ ăn cơm riêng với nhau.

Lục Uyển Đình nói xong quay sang nhìn Kỳ Thanh. Thấy Kỳ Thanh đang thất thần, cô quay lại nói với Trợ lý Tô, “Cứ vậy đi. Em đi đi.”

“Vâng, Lục tổng.” Trợ lý Tô nhanh chân chạy đi, lúc đi ra vẫn còn nhớ đóng cửa cho hai người.

Tiếng đóng cửa kéo tâm trí Kỳ Thanh đang trôi dạt ở Thái Bình Dương trở về bờ. Kỳ Thanh ngước mắt nhìn thì bắt gặp một đôi mắt đang quan sát mình. Lục Uyển Đình hỏi cô, “Em không muốn đi ăn với tôi à?”

Kỳ Thanh vội lắc đầu phủ nhận, “Sao lại không muốn, tôi vẫn luôn muốn dùng bữa với chị.”

Đôi mắt Lục Uyển Đình sáng rỡ, thấy hứng thú, “Vẫn luôn muốn à?”

“Đúng vậy, người muốn đi ăn riêng với Lục tổng đếm không xuể, tôi chỉ là một trong cái đó.”

“….” Lục Uyển Đình lại châm ít trà uống tiếp.

Quả nhiên là cô nghĩ nhiều rồi.

Sợ hai vị giám đốc nhà cô lo lắng, Kỳ Thanh định nhắn cho hai người họ một cái, nhưng lại phát hiện túi xách cùng điện thoại đều ở phòng họp. Kỳ Thanh đứng dậy tính nói với Lục Uyển Đình muốn đi phòng họp lấy túi thì trợ lý Tô lần nữa xuất hiện, trên tay còn cầm túi và văn kiện của cô.

“Phu…Kỳ tổng, đồ của cô.”

Theo phía sau là hai người Lưu Ngâm và Trần Giang Sơn, trợ lý Tô vội dừng lại đem từ phu nhân sửa thành Kỳ tổng.

Kỳ Thanh nhận lấy túi cùng văn kiện, nói một tiếng cảm ơn.

“Kỳ tổng, trợ lý Tô mới nói. Kỳ tổng không đi ăn cùng chúng tôi.” Trần Giang Sơn đứng ở cửa nhìn cô với vẻ hơi lo lắng.

Kỳ Thanh đi đến đem túi văn kiện giao cho anh ta, “Tôi với Lục tổng còn chưa bàn xong. Ăn cơm xong, hai người về công ty trước đi.”

Trần Giang Sơn nhìn vào bên trong cửa thấy Lục tổng đang ngồi ở sofa, bình thản nhìn về phía bọn họ. Trần Giang Sơn cầm lấy túi văn kiện hơi cúi người, nhỏ giọng nhắc nhở Kỳ Thanh, “Lục tổng đã kết hôn.”

Người thông minh nói một hiểu mười. Kỳ Thanh gật gật đầu nói, “Tôi biết rồi, sẽ chú ý.”

Trợ lý Tô không nhịn được mà trợn mắt nhìn anh ta. Người kết hôn với Lục tổng không phải là Kỳ tổng mấy người sao, cái gì mà chú ý? Không cần túng dục quá độ à?

Sợ lại chọc Lục tổng không vui, Trợ lý Tô nhanh chóng “bứng” mấy cái cột vướng bận đi.

“Chúng ta đi đâu ăn thế?” Kỳ Thanh xách túi ở cạnh bàn trà thì thấy điện thoại trên bàn sáng lên. Thị lực Kỳ Thanh rất tốt, liếc mắt một cái thấy được tin nhắn nhảy ra.

Đã điều tra được rồi, là Dương Châm.

Dương Châm? Lục Uyển Đình điều tra cái gì???

“Gần đây, có một nhà hàng ăn cũng không tồi. Chúng ta đến đó ăn.” Biết Kỳ Thanh đã thấy tin nhắn, sắc mặt Lục Uyển Đình không đổi, cầm di động đứng dậy, “Em chờ tôi vài phút, tôi có việc cần xử lý.”

Lục Uyển Đình đi đến bàn làm việc, Kỳ Thanh nhìn bóng dáng cô, do dự không biết có nên hỏi không. Vẫn là không nhịn được cho nên vừa lúc Lục Uyển Đình ngồi xuống liền hỏi, “Dương Châm là bạn từ nhỏ của tôi, chị điều tra cái gì ở cậu ấy.”

“Không có gì.” Lục Uyển Đình click mở tin nhắn, nhíu mày soạn tin, “Là kiểm tra một số việc, vừa điều tra ra được là cô ta làm.”

Cô nên sớm nghĩ đến. Hôm qua, Kỳ Thanh uống rượu chính là ở nhà Dương Châm. Vậy dấu môi người trên cổ của Kỳ Thanh, ngoại trừ Dương Châm thì chắc không phải ai khác.

“Cậu ấy làm gì?” Kỳ Thanh quen biết Dương Châm hai mươi mấy năm, tự nhận cô là người hiểu rõ Dương Châm nhất: lương thiện, coi trọng bạn bè, trọng tình trọng nghĩa, chỉ là hơi hay thay đổi bạn gái.

Không phải là…

“Cậu ấy với em gái chị yêu nhau?” Nhưng ngàn vạn đừng có đá con nhà người ta.

Lục Uyển Đình ngước mắt nhìn, giọng điệu không tốt cho mấy, “Cô ta còn dám nghĩ đến chuyện yêu đương với em gái tôi à?”

Kỳ Thanh nhẹ nhàng thở ra, không phải yêu đường, chia tay hay ngoại tình, mấy cái tình cảm linh tinh là tốt rồi.

Vậy ngoài việc này, Dương Châm đã làm gì mà chọc đến Lục Uyển Đình.

Mấy năm nay, cô ấy biết cô thích Lục Uyển Đình, thường xuyên giúp cô chú ý đến các hoạt động của Lục Uyển Đình nhưng tuyệt đối sẽ không đến gần và cùng Lục Uyển Đình có bất cứ liên hệ nào.

Nghĩ tới nghĩ lui, Kỳ Thanh vẫn không nghĩ ra được Dương Châm đã làm cái gì khiến cho Lục Uyển Đình chú ý.

Lục Uyển Đình trả lời xong tin nhắn, xoá lịch sử trò chuyện nói, “Không có gì.” Trong lòng, bị một cỗ ghen tung dâng lên khó chịu.

Thấy Lục Uyển Đình không chịu nói, Kỳ Thanh chỉ có thể từ bỏ. Nghĩ thầm, không nói cho cô thì cô sẽ đi hỏi Dương Châm.

Lục Uyển Đình tắt máy tính, khép văn kiện đang mở trên bàn lại, dọn dẹp bàn làm việc một chút rồi nói, “Được rồi, đi thôi.” Nhìn có vẻ như, ăn cơm xong cô không có ý định quay lại công ty.

Hai người đi thang máy xuống lầu, ngoài trời đang nắng gắt, Lục Uyển Đình bảo Kỳ Thanh ở cửa chờ mình… cô đội nắng đi ra lấy xe đến cửa đón Kỳ Thanh.

Công ty 12h mới tan ca, lễ tân nhìn thấy Lục Uyển Đình đi cùng Kỳ Thanh xuống, âm thầm quan sát rồi cấp báo cho Nhị tiểu thư.

[Lục tổng hình như đi với Kỳ tổng của Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật đi ăn cơm.]

Lục Vân Tạ đang chơi game nhìn tin nhắn, lập tức out ra khỏi game, hung dữ mà nhìn màn hình điện thoại, đôi tay nhanh chóng soạn tin: [Là việc công?]

Lễ tân suy nghĩ một chút… Kỳ Thanh đến còn mang theo hai người cho nên khẳng định, [Vâng, cô ta mang theo giám đốc nghiên cứu và giám đốc sản phẩm đến đây. Hẳn là bàn chuyện hợp tác]

Lục Vân không trả lời tin nhắn, chuyển qua khung nhắn thoại với chị gái. Nhìn chị gái đã nhắn trước đó kêu bận, cô nghĩ một lát rồi gửi qua một tin:

[Chị hai, khi nào bận việc xong, em qua ăn cơm với chị nha~]

[text_hash] => 653e9466
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.