[Bhtt – Edit] Một Ánh Nhìn, Vạn Năm – PHIÊN NGOẠI 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
  •  Avatar
  • 34 lượt xem
  • 4 tháng trước
// qc

[Bhtt – Edit] Một Ánh Nhìn, Vạn Năm - PHIÊN NGOẠI 5

\”Ngủ ngon!\”

\”Ngủ ngon nhé, bạn gái.\”

Kỷ Tú Niên đứng lặng tại chỗ, nhìn Chu Lang vừa quay mặt về phía mình vừa lùi dần về sau, nụ cười vẫn rạng rỡ và vui tươi như thế: \”Mai gặp lại nhé!\”

\”Mai… gặp lại.\”

Nàng nói được nửa câu, giọng đã nhỏ dần đi.

Đêm mưa, sương giăng, con phố dài hun hút.

Đèn đường bên lối đi vẫn sáng, vậy mà màn đêm cứ đặc quánh như mực. Cô gái đang cười với nàng cứ thế lùi dần, chìm vào bóng tối rồi biến mất không một dấu vết.

Ngày mai, sẽ không gặp được nữa.

Ý nghĩ đó bỗng dưng trồi lên trong đầu, khiến nàng hoảng hốt lao về phía trước, nhưng chẳng nắm được đôi tay ấy, chỉ vồ được một khoảng không đặc sệt sương mù.

Nàng cũng bước chân vào màn sương ấy.

Phía chân trời mịt mù, mây đen vần vũ kéo đến.

Chẳng biết từ lúc nào, tuyết đã bắt đầu lất phất bay.

Và nàng cũng đã đi vào trong đêm tuyết lạnh lẽo đó.

Kỷ Tú Niên đứng giữa nền tuyết trắng, bốn bề mờ mịt.

Khung cảnh bỗng chuyển đến ban công của căn nhà cũ. Nàng thấy một cô gái mặc váy ngủ đang vịn vào lan can, trèo lên trên. Gương mặt cô gái trắng bệch, môi mím chặt, nhưng ánh mắt lại điềm tĩnh đến lạ, dường như đang dồn hết tâm trí để tính toán khoảng cách từ ban công xuống mặt đất.

\”Đừng nhảy…\”

Giọng nàng khản đặc, nặng trĩu, mắc kẹt nơi cổ họng, chẳng thể nào bật ra thành tiếng.

Trong lòng lại như có một lỗ hổng khổng lồ đang toác ra.

Nước mắt cứ thế vô thức tuôn rơi.

Đừng nhảy.

Nếu nhảy xuống… sau này sẽ không thể múa cho cô ấy xem được nữa.

Ngay lúc này, sương mù tan biến, đầu óc nàng bỗng trở nên sáng tỏ.

Cuối cùng nàng cũng nhận ra rõ mồn một, hóa ra cô gái đứng bên ban công, người đã không chút do dự mà gieo mình xuống kia, lại chính là bản thân nàng.

Đâu chỉ là không thể múa cho Lang Lang xem.

Có lẽ cả cuộc đời này, cũng không thể gặp lại cô ấy được nữa.

Tuyết mỗi lúc một rơi dày hơn.

Như thể đang lặng lẽ phủ lấp đi những năm tháng nhạt nhòa đã qua của nàng.

Niên Niên.

Đồ ngốc.

Bạn gái thân yêu.

Từng tiếng, từng tiếng một, nàng vẫn nghe thấy cô gọi mình như thế.

Cơn gió buốt giá đã thổi tan đi khoảng thời gian đẹp đẽ nhất.

Tựa như những bông tuyết kia, cứ thế lả tả rơi.

Giữa trời tuyết mênh mông, thời gian bị nén lại thành từng khung hình.

Là khi Chu Lang ngồi xe về quê, nàng đứng lặng nhìn chiếc xe lăn bánh đi xa, ô cửa kính xe phủ một lớp hơi nước mờ mịt, và người nàng yêu tuổi niên thiếu đã hà hơi, vẽ lên đó một trái tim.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.