[Bhtt – Edit] Một Ánh Nhìn, Vạn Năm – Phiên Ngoại 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
  •  Avatar
  • 26 lượt xem
  • 4 tháng trước
// qc

[Bhtt – Edit] Một Ánh Nhìn, Vạn Năm - Phiên Ngoại 1

Đêm tháng Tư, gió lành lạnh mà dịu dàng.

\”Chu Lang, nhanh lên nhanh lên, ở bên này!\”

Trên sân thể dục, từng nhóm người ngồi túm tụm. Nhan Dĩ Sanh tham gia hoạt động của câu lạc bộ văn học, cứ nằng nặc đòi kéo cả đám ra ngâm thơ dưới trăng. Cô nàng xếp Chu Lang đọc đầu tiên, nhưng Chu Lang lại đến muộn.

Cả đám người ồn ào, bắt cô gái đến muộn phải hát.

Ai mà không biết cô nương này là hoa khôi được cả trường công nhận, chẳng qua nghe đồn tính tình không được tốt lắm, là một tiểu thư kiêu căng. Nhưng hôm nay, có lẽ là nhờ trời tối và ánh trăng đẹp, thái độ cũng có phần tùy ý hơn.

Không ngờ cô gái này lại chẳng hề khó gần như lời đồn.

Cô mặc một chiếc váy trắng, tự nhiên và phóng khoáng bước lên phía trước, đôi mày cong cong như một chú nai con buổi sớm, giọng nói cũng rất dễ nghe: \”Xin lỗi mọi người mình đến muộn, vậy mình xin hát một bài tặng mọi người.\”

Đôi mắt cô vừa đen vừa sáng, cười rất vui vẻ. Hát xong, cô vén tà váy lên, hơi cúi người: \”Thôi, chỉ hát một bài tạ lỗi với mọi người thôi nhé.\”

\”Hát thêm bài nữa đi!\”

\”Nhảy một điệu đi!\”

Những người trẻ tuổi tùy tiện nói đùa, thật ra cũng chẳng có mấy phần ác ý.

Chu Lang nghiêng đầu, cũng cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa xuân: \”Nhưng mình không biết nhảy đâu.\”

Những người khác vẫn đang ồn ào, cô cũng có chút khó xử. Khiêu vũ cô chưa học bao giờ, thật sự không biết.

Đúng lúc này, cô nghe thấy một giọng nói trong trẻo và thanh bình: \”Không được đâu, váy của bạn ấy ngắn quá.\”

Sự quan tâm này thật chu đáo, đêm nay gió rất lớn, tà váy rất dễ bị gió thổi tung lên.

Chu Lang còn chưa nghĩ nhiều đến thế, đã bị những lời này làm cho rung động. Cô nhìn theo hướng giọng nói, vừa hay bắt gặp một đôi mắt dịu dàng và trong veo.

Người khác đều đang cười đùa, chỉ có nàng là nét mày trầm tĩnh, dịu dàng nói không được.

\”Thôi thôi, vậy cậu mau ngồi xuống đi!\”

Người bên cạnh kéo Chu Lang ngồi xuống, không cho cô có thời gian để nói lời cảm ơn.

Đợi đến khi hoạt động kết thúc, cô vừa định đi đến nói với cô gái kia một câu cảm ơn thì lại bị vây quanh.

\”Chu Lang, cậu hát hay thế, trước đây chưa từng nghe cậu hát bao giờ!\”

\”À đúng rồi, tuần sau sinh nhật mình, cậu có muốn đến không?\”

\”…\”

Vì lịch sự, Chu Lang trả lời xong câu hỏi của các bạn, nói thêm một câu xin lỗi rồi lại nhìn ra xa.

Nhưng cô gái nói chuyện lúc nãy đã sớm đi mất rồi.

Cô chưa kịp nói lời cảm ơn với nàng, thậm chí còn chưa kịp hỏi tên nàng.

Cô không hiểu sao lại cảm thấy có chút tiếc nuối.

Nhưng rồi lại thấy buồn cười, có gì mà phải tiếc nuối chứ.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.