Beta Được Định Giá Rõ Ràng – chap 1 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Beta Được Định Giá Rõ Ràng - chap 1

Tiếng chim sẻ ríu rít không ngừng truyền đến, trước mắt như có ánh sáng mạnh chiếu xuống, khiến Minh Linh vô cùng khó chịu. Cậu không nhịn được đưa tay lên che, nhưng chỉ cảm thấy cánh tay nặng trĩu, đến mức không thể nhấc lên nổi.

… Chẳng lẽ chỉ dính chút mưa mà đã cảm lạnh rồi sao?

Minh Linh choáng váng mở mắt ra. Hôm qua, trên đường tan làm về nhà, trời đột nhiên đổ mưa xối xả. Khi ấy, cậu vừa đi đến cổng khu chung cư nên không kịp quay lại cửa hàng tiện lợi mua ô mà lao thẳng về nhà dưới cơn mưa. Cậu tự thấy mình còn trẻ, thể trạng tốt, nên chỉ vội vàng tắm nước nóng rồi nằm trên giường lướt điện thoại đến khi ngủ quên.

Hôm nay là thứ Bảy mà Minh Linh mong đợi đã lâu – ngày nghỉ. Đúng lúc có bạn cùng phòng thời đại học đi công tác đến thành phố của cậu, cậu đã đặt bàn tại một quán lẩu nổi tiếng trên mạng, dự định tối sẽ cùng nhau tụ tập.

Đã đi ăn cùng bạn bè, làm sao có thể không uống vài ly chứ?

Minh Linh không muốn bị cảm lạnh hôm nay. Cậu cố gắng nâng cơ thể nặng nề của mình lên, định xuống giường tìm thuốc trong tủ thuốc ở phòng khách, nhưng cảnh tượng trước mắt khiến cậu sững sờ, không dám cử động.

Đây là đâu?

Trước mặt Minh Linh, một cánh cửa gỗ trắng đang mở hé. Bên trái cánh cửa là một chiếc bàn nhựa cũ kỹ, đầy vết xước, trên đó bày la liệt những linh kiện mà cậu không hiểu nổi. Bên phải là một chiếc tủ quần áo đơn giản với tấm rèm vải cuộn mép, bên trong chất đầy những bộ quần áo xám đen cũ kỹ, đã xù lông.

Rõ ràng, đây không phải phòng của Minh Linh. Cậu trông có vẻ chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường, nhưng sau giờ làm, cậu trang điểm, ăn mặc chỉnh chu, bật camera trước của điện thoại lên là có thể biến thành một hot boy với hàng triệu người theo dõi trên Douyin. Cậu chưa đạt đến chục triệu fan, chỉ vì không ký hợp đồng với công ty MCN.

Dù không ký hợp đồng, thu nhập của cậu vẫn không hề thấp. Để có chỗ chứa quần áo, phụ kiện, dù thành phố này đắt đỏ, cậu vẫn cắn răng mua một căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách – dành hẳn một phòng làm tủ quần áo.

Vậy thì, nơi này, hoàn toàn không liên quan gì đến phòng ngủ của cậu, rốt cuộc là đâu chứ?

Khi Minh Linh còn chưa kịp sắp xếp lại suy nghĩ, cánh cửa gỗ bị ai đó từ bên ngoài đẩy ra. Một người phụ nữ ăn mặc giản dị, gương mặt tiều tụy ngẩng lên nhìn cậu, thấy cậu đã ngồi dậy, liền lộ vẻ vui mừng:

“Con tỉnh rồi?!”

Bà quay đầu ra ngoài, lớn tiếng gọi: “Mau vào đây! Tiểu Linh tỉnh rồi!”

Dứt lời, bà lập tức bước nhanh đến, ngồi xuống bên cạnh Minh Linh. Động tác của bà có vẻ mạnh nhưng lại không có nhiều sức, bà nắm lấy cánh tay cậu, nước mắt rơi lã chã:

“Đã thi đậu rồi thì cứ đi đi. Đó là trường đại học tốt nhất cả nước, dù có chịu… chịu chút ấm ức ở đó, cũng còn hơn là chết.”

Minh Linh: ???

Giây tiếp theo, một người đàn ông có đôi mắt đỏ hoe bước vào. Ông không vào hẳn phòng mà chỉ đứng tựa vào tay nắm cửa, trên gương mặt là sự hối hận và day dứt, nhưng dường như cũng đã quyết tâm điều gì đó. Ông không nhìn Minh Linh, chỉ khẽ nói:

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.