Array
(
[text] =>
Hiện tại tôi đang đứng ở trước khách sạn Sophia. Cảm giác lúc này thật hồi hộp, một nửa muốn quay về còn một nửa lại muốn vào trong. Hai năm qua Kwon Jiyong thay đổi ra sao, hắn sống có tốt không, bên cạnh hắn đã có người phụ nữ nào chưa… tôi thật sự sắp tò mò đến chết rồi.
– Xin chào, cho tôi hỏi vị khách Kwon Jiyong đến từ Hàn Quốc có còn ở đây nữa không?
– Kwon Jiyong… – cô tiếp tân khẽ lẩm bẩm – Ah! Anh ta đã ra ngoài được một lúc rồi.
– Vâng, cám ơn cô.
Tôi gật đầu chào cô rồi rời đi.
Đành vậy. Xem như tôi và hắn lần này không có duyên gặp lại.
– Seungri…
Đi được vài bước thì có người gọi tôi từ phía sau. Giọng nói này bao lâu rồi tôi không được nghe thấy.
– Chào chú.
———-
– Hôm nay cháu không đi học sao?
Vừa nói hắn vừa rót cho tôi một ly nước.
– Tôi học xong rồi.
Kwon Jiyong khẽ cười rồi cất lại chai nước vào tủ lạnh.
– Chú đến đây công tác?
– Ừ.
– Bao lâu?
– Sáng mai tôi sẽ trở về.
Nhanh vậy sao? Đột nhiên trong lòng tôi lại có chút tiếc nuối.
– Nếu hôm nay tôi không tìm chú thì chú có đến tìm tôi không?
– Tôi nghĩ cháu sẽ không thích gặp tôi.
Biểu tình của Kwon Jiyong vẫn luôn bình thản như thế, suốt bao năm qua tôi vẫn chẳng thể nào nhìn thấu được những tâm tư của hắn.
– Chú…
Tôi ngả người nằm xuống chiếc giường duy nhất trong phòng.
– Cho tôi nghỉ ở đây nhé.
Chẳng hiểu sao tôi lại nói với hắn như thế. Có lẽ bản thân tôi cũng muốn được ở cạnh hắn lâu thêm một chút. Kwon Jiyong dường như cũng khá bất ngờ với đề nghị của tôi nhưng rồi hắn vẫn khẽ khàng đáp ứng.
– Được.
Kwon Jiyong đứng lên kéo rèm lại để ánh nắng không hắt vào trong phòng, sau đó hắn tiến đến chiếc bàn gần đó, bật đèn bàn và laptop rồi bắt đầu làm việc. Nhẹ nhàng xoay người len lén nhìn hắn, người này nhìn nghiêng sao lại đẹp đến thế. Cái dáng vẻ tập trung làm việc cũng thật cuốn hút nhưng sao con người này lúc nào cũng cuồng công việc đến thế chứ.
Buổi trưa trong phòng vô cùng im ắng, chỉ có tiếng gõ bàn phím của Jiyong vẫn đều đặn vang lên và chỉ một chốc sau tôi đã chìm sâu vào giấc ngủ.
——–
– Seungri, dậy đi.
– Umm…
Tôi dụi dụi mắt, ngái ngủ nhìn hắn
– Mấy giờ rồi?
– Đã hơn 4 giờ rồi.
Tôi miễn cưỡng gật gật đầu rồi đứng lên vào nhà vệ sinh. Vốn dĩ chỉ định nằm một chút nhưng không ngờ tôi lại ngủ quên mất.
– Thật ngại quá, cám ơn chú vì đã cho tôi ngủ nhờ. Bây giờ tôi phải về rồi.
Tôi có chút xấu hổ nói với Kwon Jiyong.
– Seungri…
Khi tôi toan mở cửa rời khỏi thì hắn chợt lên tiếng
– Cháu… có muốn ăn tối với tôi không?
Tôi khẽ nhướn mày nhìn hắn. Tôi có muốn ăn tối cùng hắn không? Kwon Jiyong vẫn đang nhìn tôi chờ đợi và tôi đã khẽ gật đầu.
———
Kwon Jiyong và tôi đi bộ đến một nhà hàng gần đó. Hắn để tôi chọn món nhưng tôi chỉ khẽ lắc đầu vì thế hắn đã xem menu rồi thành thục gọi thức ăn, sau đó lại quay sang hỏi tôi
– Cháu có muốn gọi thêm gì nữa không?
– Không, thế này là đủ rồi.
Hóa ra Kwon Jiyong vẫn nhớ khẩu vị của tôi, những món hắn gọi đều là những món tôi thích và điều này khiến tôi cảm thấy có chút vui trong lòng. Tôi và hắn dường như đều yên lặng trong phần lớn thời gian, thỉnh thoảng chúng tôi cũng có trao đổi vài ba câu về việc học của tôi hoặc về công việc của hắn. Dù không khí giữa chúng tôi cũng có chút ngượng ngập nhưng trong thâm tâm tôi vẫn cảm thấy thật vui. Đã lâu lắm rồi tôi mới lại được ngồi ăn cùng với hắn như thế.
– Seungri, ăn nhiều rau một chút.
Vừa nói hắn vừa gắp cho tôi một ít salad, sau đó lại mỉm cười với tôi. Giá như sự ân cần này của hắn mãi mãi chỉ dành riêng cho một mình tôi thì thật tốt.
—–
– Để tôi đưa cháu về.
Kwon Jiyong nói với tôi sau khi ăn xong và tôi cũng chẳng muốn từ chối.
– Trông cháu bây giờ đã trưởng thành rất nhiều.
– Còn chú thì chẳng già đi chút nào.
Tôi nhún vai đáp rồi lại đút tay vào túi quần.
– Chú đã hơn 30 tuổi rồi đấy, không định kết hôn sao?
Tôi vẫn điềm nhiên hỏi trong lúc bước đi.
– Tôi vẫn chưa muốn nghĩ đến chuyện này.
Có thật là như thế không?
– Hay là… chú vẫn chưa quên được mẹ tôi?
Hắn bất giác dừng lại và tôi cũng đứng yên nhìn hắn.
Kwon Jiyong yêu mẹ tôi. Tôi đã từng nghe được hắn nói về mẹ tôi trong một lần hắn nói chuyện cùng chú Youngbae. Sau đó, tôi đã thẳng thắn hỏi hắn và hắn cũng chẳng hề giấu diếm. Tôi cũng nhận ra ánh mắt hắn nhiều lần phảng phất một nỗi buồn man mát khi nhìn vào tôi. Có phải hắn muốn tìm hình bóng của mẹ trong tôi?
– Tôi chưa từng quên mẹ cháu.
Hắn lại tiếp tục bước đi. Chúng tôi cũng không ai nói thêm điều gì nữa, chỉ im lặng đi song song nhau cho tới khi tôi về đến trường.
– Cám ơn chú đã đưa tôi về.
– Được rồi. Cháu mau vào trong đi.
Tôi ngập ngừng một chút rồi lại bước đến ôm hắn nhưng lần này chỉ là một cái ôm nhẹ.
– Chúc mừng sinh nhật, chú.
******
Seungri đã đi được một quãng khá xa rồi nhưng sao tôi vẫn cứ đứng mãi trước cổng trường thằng bé như thế?
Seungri vừa nói gì? Có phải thằng bé đã chúc mừng sinh nhật tôi không? Đây chính là lần đầu tiên Seungri nói với tôi câu này trong suốt 9 năm qua, làm ơn hãy nói tôi biết tôi rằng không nghe nhầm đi.
“Cám ơn chú vì bữa ăn. Chúc chú ngủ ngon.”
Bây giờ thằng bé lại còn nhắn tin cho tôi. Nhìn dòng chữ hiện lên trên màn hình điện thoại khóe môi tôi lại vô thức mỉm cười. Sinh nhật của tôi, hình như tôi đã chẳng còn bận tâm đến nó từ lâu lắm rồi, nếu hôm nay Seungri không nhắc có lẽ tôi cũng chẳng nhớ ra.
Chỉ đơn giản là một lời chúc, cớ sao lòng tôi lại cảm thấy xao xuyến đến vậy?
Washington một đêm mùa thu. Sinh nhật lần thứ 34. Có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được ngày này.
=====
Cuối cùng cũng gặp lại nhau rồi =_=
[text_hash] => c1a7386b
)