[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ – Chương 59 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ - Chương 59

Array
(
[text] =>

Màn đêm buông xuống nhanh chóng, Dương Tương Truyên mặc bộ y phục đen tuyền từ trên xuống dưới, từ mảnh vải che mặt đến đôi giày dưới chân đều phủ một màu đen, hoàn toàn khó nhận diện, chỉ thấy tên hắc y nhân dùng khinh công bay trên mái ngối tiến vào Nguyên Viên cung, mà giờ này hầu như tất cả đã say giấc, chỉ có binh lính canh gác, nhưng làm sao qua được Dương Tương Truyên tài ba này.

Dương Tương Truyên nhanh chóng lẻn vào tẩm điện công chúa đại nhân.

Đứng trước cửa phòng, trong không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe nhịp tim dồn dập vang lên. Rõ ràng là khác biệt quá lớn, đã không ít lần mình làm những chuyện đột nhập tương tự, nhưng không hề có tình huống này xảy ra, trong lòng cũng không lo sợ bất an đến như vậy.

Đứng một hồi lâu cho lòng bớt run rẩy, cuối cùng Dương Tương Truyên cũng chịu mở cửa phòng.

Đẩy nhẹ, cửa phòng mở không có lấy một tiếng động, dù là tiếng cửa gỗ thường khi cũng không có.

Thuận lợi tiến vào bên trong, việc đầu tiên Dương Tương Truyên cảm nhận chính là mùi hương, hình như là lan toả cả cân phòng, căn phòng này quả thật rất lớn, được đặt rất nhiều thứ, cũng là lần đầu tiên nàng vào đây.

Tiến vào bên trong, trên bàn tròn được thắp một ngọn nến đủ để nhìn thấy được rèm che trước giường, ẩn hiện hình bóng người bên trong, chắc chắn đã yên giấc.

Dương Tương Truyên nhìn một lượt xung quanh, xác định được cái tủ nằm ở xa kia khả nghi, nên mới tiến đến bắt đầu hành động.

Mọi hành động của nàng đều diễn ra hết sức nhẹ nhàng, ngay cả kéo ngăn đầu tiên cũng không phát ra lấy một tiếng động nào, mà cái tủ này phải có đến năm ngăn.

Càng kéo ra tim càng chạy loạn, Dương Tương Truyên không hiểu tại sao mình lại lo sợ đến mức này, mồ hôi không biết từ lúc nào đã tươm ra trên trán.

Dương Tương Truyên lần lượt tìm hết bốn các ngăn tủ, tìm đến mức tim đã muốn nhảy khỏi lồng ngực nhưng vẫn không tìm thấy.

Những ngăn tủ này chỉ toàn chứa châu báo trang sức của công chúa, toàn những vật trân quý đáng giá, đáng lí ra ngọc bội cũng phải ở trong này nhưng lại không có.

Chỉ còn lại ngăn cuối cùng, đưa tay kéo ra, nhưng cố tìm cũng không có.

Lẽ nào công chúa giữ ngọc bội bên người? Hay là đã bỏ trong mật thất?

Dương Tương Truyên quên mất còn có thể có loại chuyện này xảy ra, nhất định trong phòng có mật thất, hôm nay nàng dù thế nào cũng phải tìm ra mới được!

Suy nghĩ trong đầu là vậy, nhưng chỉ vừa đóng ngăn tủ lại, lại nghe được một giọng nói bất chợt vang lên trong không gian tĩnh lặng, một chốc khiến thần kinh người ta bừng tỉnh, một đường lạnh chạy dọc sống lưng làm cho người nghe được không khỏi run lên, cả người kín bưng nhưng lại rét run như sương tuyết mùa đông.

Dương Tương Truyên trong phút chốc cứng người, ngay cả nhịp thở cũng dừng lại, khuôn mặt như cắt không còn chút máu, thật sự quá kinh hãi.

“Như thế nào? Tìm không ra?” Giữa không gian yên lặng, một câu nói nhẹ nhàng thanh thoát vang lên, thanh âm vô cùng nhỏ nhưng đủ phá vỡ mọi thứ, trong lời nói kia có chút cường uy, cũng giống như đang đùa bỡn.

Là bị phát hiện rồi sao?

Đại não Dương Tương Truyên như đại loạn, vô số kết cục cùng lúc hiện lên, khiến Dương Tương Truyên sắp ngất đến nơi. Lần này nàng nhất định sống không bằng chết cho mà xem, có khi ngũ mã phanh thây hay là…hay là mất đầu cũng không chừng.

Mà Dương Tương Truyên cũng không thể dùng đao kiếm đe dọa công chúa, một khi như vậy, chẳng những không chừa cho mình con đường lui mà có khi chết không có chỗ dung thân, nàng thừa biết bên cạnh đại công chúa có một cái Hoàng Y Tịnh như thế nào lợi hại!

Dương Tương Truyên nuốt xuống nước bọt, hít một hơi thật sâu mới dám quay sang nhìn. Chỉ thấy công chúa ngồi ở mép giường, hình như còn đang chăm chăm nhìn nàng, một màn trước mắt đều thu hết vào mắt, chỉ một cái y phục lụa dài mỏng manh ôm lấy cơ thể, ngay eo lại được sợi dây nhỏ thắt lại, suối tóc dài buông thả ra, một màn này có bao nhiêu yêu mị chỉ có nàng mới biết.

Rõ ràng mình là nữ nhân nhưng khi thấy người ta ăn mặc như vậy, lòng lại có chút không yên, huống hồ nam nhân nhìn thấy, thực sự sẽ chết dưới tay của nàng mất, nhất định một lần nhìn thấy liền xa lầy không lối thoát.

Liêu Đan Thiệp ngồi chéo chân ở mép giường chăm chú nhìn Dương Tương Truyên, ánh mắt sắc bén đem người kia làm cho hoảng sợ. Nàng sớm đã đoán trước nhưng không hy vọng người kia sẽ xuất hiện ở đây, nhưng rốt cục cũng xuất hiện, lại còn lục tung các ngăn tủ của mình, muốn tìm được đồ để cao chạy xa bay sao?

Không dễ như vậy, nàng không cho phép!

Liêu Đan Thiệp đứng dậy, chân trần bước xuống, không có ý định mang giày đã bước đi về phía Dương Tương Truyên, bởi vì dưới đất được trải một tấm thảm lông mềm mại, bước đi cũng dễ dàng hơn.

Dương Tương Truyên lúc này mới đứng lên, Liêu Đan Thiệp cũng đã tiến đến trước mặt Dương Tương Truyên.

Liêu Đan Thiệp đôi mày hơi nhướn, bàn tay trắng như tuyết khẽ nâng lên, đặt vào dưới sau cổ của Dương Tương Truyên kéo nhẹ một cái, rèm che mặt rớt xuống, lộ ra gương mặt quen thuộc. Vẫn chưa chịu dừng lại, bàn tay lành lạnh kéo một đường từ sau cổ vuốt nhẹ xuống vai. Cuối cùng lại khe khẽ cười.

Một màng này làm cho Dương Tương Truyên bị đứng hình, thân thể không chút phản ứng, chỉ trơ mắt nhìn nàng.

Ở khoảng cách gần, hai người lại nhìn nhau, mỗi người lại mang theo ánh mắt khác nhau, Liêu Đan Thiệp giống như là khiêu khích, Dương Tương Truyên lại là đinh thép chống lại.

Liêu Đan Thiệp thu lại ánh mắt, môi mỉm cười mị hoặc, hơi nhướn người, môi hướng đến gần bên tai Dương Tương Truyên khe khẽ nói, giọng nói dễ nghe nhẹ nhàng như gió phất qua, mềm mại uyển chuyển.

Chỉ là câu nói lại trái ngược hoàn toàn.

“Dương Tương Truyên, hôm nay…xem như ta chưa thấy gì, lần này liền bỏ qua. Đến một lúc nào đó ta nhất định sẽ trả lại ngọc bội cho ngươi, nhưng nếu còn muốn cướp đi….vật còn lại chỉ là thứ vỡ nát!”

“Xem như lần này ta sai, nhưng ngươi còn muốn giữ nó đến khi nào nữa!?” Dương Truyên Truyên có chút không kiên nhẫn nói.

“Đến khi ta cảm thấy đủ.” Liêu Đan Thiệp nhếch mài, ánh mắt mang theo cao ngạo.

Liêu Đan Thiệp ngoài mặt mạnh miệng, nhưng bên trong sớm đã mềm nhũn, còn có nỗi lo sợ ẩn nhẩn bên trong. Quả thật trong lòng nàng đã có nỗi lo sợ dành cho Dương Tương Truyên, người có hay không sẽ biến mất không tung tích?

Không biết từ lúc nào mà người này lại mang cho mình cảm giác đặc biệt, ấn tượng đầu tiên cũng động lại thật sâu.

Thấy người vẫn đứng im như pho tượng đá, ý tưởng vừa đó loé lên trong đầu, làm cho Liêu Đan Thiệp không nhịn được mà cong môi, khẽ nói:

“Không nói chuyện này nữa! Ngươi nhìn xem, chân ta cũng không còn sạch nữa, mau lấy nước vào đây giúp ta đi.”

Liêu Đan Thiệp hướng Dương Tương Truyên ra lệnh, liền quay đầu bước trở lại giường.

Dương Tương Truyên tuy vẻ mặt không phục, nhưng thân thể lại rất yêu cuộc sống hồng trần, còn chưa muốn rời xa thế nhân sớm như vậy, bằng chứng là di thân đi ra bên ngoài rất nhanh, khi quay lại đã mang theo một chậu nước.

“Nước có chút lạnh, hiện tại rất trễ ta cũng không thể lấy nước ấm được.” Dương Tương Truyên cầm chậu nước tiến đến bên cạnh Liêu Đan Thiệp, liền quỳ xuống trên tấm thảm lông, tay nhẹ nhàng vươn tới nắm lấy đôi bàn chân thon thả kia, y phục của người trước mắt đang mặc dường như không che được mấy, đôi chân thon dài cứ như vậy phơi bày gần hết ra bên ngoài, mà Dương Tương Truyên cũng không dám nhìn lên, chỉ có thể cuối đầu, đem đôi bàn chân kia cho vào chậu nước.

Chuyện này đối với Dương Tương Truyên cũng không còn xa lạ, vốn dĩ quen thuộc, chỉ là người ngồi ở kia thay đổi, vài năm về trước là theo hầu hạ phu nhân của Kỳ vương Kỳ Chính Thông, thỉnh thoảng khi cần sẽ giúp phu nhân rửa chân. Lúc sau quân phu bọn họ giao trọng trách lại cho Kỳ Tử Nhạc, lúc đó nàng mới thôi không hầu hạ nữa.

Dương Tương Truyên đắp nước xong, thì dùng chăn bông lau nước động lại trên đôi chân kia, cảm giác cũng xem như tốt, da rất mềm mại.

“Hầu hạ bản công chúa cũng xem như phúc phần đấy, không phải muốn là có thể!” Liêu Đan Thiệp mỉm cười nhìn Dương Tương Truyên, không quên nói một câu khiến người khác không thổ huyết cũng tức chết.

Vẻ mặt Dương Tương Truyên không tránh khỏi sượng trân, không thể phát tiết, ở trong lòng kịch liệt khinh miệt, có cho vàng nàng cũng không hầu hạ, bất quá gặp phải trường hợp bất đắc dĩ thôi.

Rửa hoàn tất, Dương Tương Truyên đem khăn bông lao sạch vệt nước đọng lại dưới bậc nhị cấp, liền trả đôi chân về vị trí cũ, cảm thấy đã xong việc, ở đây cũng không còn gì để nàng phải ở lại, liền hướng công chúa nói một câu.

“Công chúa nói lời giữ lời, xem như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Vậy ta lui trước.”

“Bản công chúa còn chưa cho ngươi đi. Đột nhiên trời lạnh như vậy, ta cũng đang thấy rất lạnh, không bằng ngươi làm ấm giường cho ta đi.” Liêu Đan Thiệp lập tức lắc đầu, đưa ra đề nghị không cho Dương Tương Truyên đường lui.

“Công chúa không thể!” Dương Tương Truyên lúc này mới ngẩng đầu kháng cự, chỉ là vừa ngẩng đầu đã thấy bộ dáng người ngồi trên giường mê đảo, muốn bao nhiêu mị hoặc liền có bấy nhiêu mị hoặc.

“Là lệnh!” Liêu Đan Thiệp trực tiếp nói, không nhiều lời đã xoay người nằm trên giường.

“Không sợ ta sẽ làm hại công chúa sao?”

“Ngươi dám sao? Ngọc bội cũng không ở trong người ta.” Liêu Đan Thiệp không quay đầu, chỉ cười lạnh nói.

Dương Tương Truyên thở dài, thôi không kháng cự, nàng cũng có mất mác gì, mà ngoài trời rất lạnh, giường kia nhìn sơ cũng đủ biết ấm rồi.

Dương Tương Truyên cởi bỏ hắc y, leo lên giường nằm, tuy nằm nhưng chỉ sát mép giường, hoàn toàn cách xa công chúa.

Thấy người đã yên vị trên giường, lúc này Liêu Đan Thiệp mới cất giọng.

“Ngọc bội kia đối với ngươi quý như vậy sao?”

“Rất quan trọng, đối với người khác không có giá trị nhưng đối với ta xem như vô giá.” Dương Tương Truyên nằm ở trên giường, gương mặt đối diện với tấm lưng kia một khoảng nói.

“Quan trọng như vậy, vậy ta giúp ngươi cất giữ nó, đảm bảo sẽ an toàn tuyệt đối.”

Liêu Đan Thiệp bất ngờ xoay người, ánh mắt liền chạm vào người đối diện, Liêu Đan Thiệp lại cố ý bỏ một chút mị hoặc vào mắt nhìn chằm chằm Dương Tương Truyên, mà Dương Tương Truyên không đoán trước công chúa sẽ xoay người lại, đôi mắt mở to lộ rõ hoảng hốt, giống như bị thôi miên, một lúc sau mới thôi không mở to mắt nữa.

Liêu Đan Thiệp mỉm cười, nàng chưa có làm cái gì nàng ấy, cũng không cần mở mắt to như vậy. Liêu Đan Thiệp cười xong liền xoay thẳng người trở lại, nói thêm.

“Giường vẫn còn rất rộng, nằm sát lại một chút, kẻo lại ngã thì sao.”

Chỉ sau một màn bị công chúa làm cho hoảng sợ, lại nghe được mấy lời nàng vừa nói, trong lòng liền nổi cảm giác kì lạ, trái tim hình như cũng đập mạnh hơn, sao lại có mấy cái biểu hiện này, nàng cũng không rõ.

Chỉ là hiện tại, như thế nào mà Dương Tương Truyên lại thấy người bên cạnh phát ra mị lực vô cùng mạnh mẽ, nhìn tấm lưng đơn bạc gầy gầy kia lại có xúc động muốn đem nàng ôm vào trong lòng. Dương Tương Truyên thật không hiểu cảm xúc này, mình cũng là nữ nhân đáng lí phải thấy ganh tị với nàng mới phải, cớ gì lại bị nàng mê hoặc.

Nghĩ một hồi liền thấy không ổn, Dương Tương Truyên lắc đầu, cố chặt đứt suy nghĩ trong lòng.

Liêu Đan Thiệp đương nhiên cũng không ngủ được, cảm thấy mình quá nhân từ và vô lí thì phải, có ai vào phòng trộm đồ rồi lại được người bị trộm cho ké giường ngủ không, còn lo cho tên trộm kia bị ngự lâm quân bắt, lo cho tên trộm kia bị chết cống, chắc có lẽ không đi!

Chiếc giường lớn này trừ nàng ra trước nay chưa từng có ai được nằm ở đây. Bây giờ khi không lại thêm một người, rõ ràng nàng thích một mình, thích sạch sẽ, không thích ai chạm vào đồ của mình, nhưng hôm nay lại hành xử như vậy.

[text_hash] => cdfe09e0
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.