[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ – Chương 40 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bách Hợp][Tự viết-Hoàn] Thổ Phỉ - Chương 40

Array
(
[text] =>

“Người là nữ nhân vậy tại sao lại nói thích mẫu hậu? Chuyện này có thể sao?” Đây là điều mà Liêu Nhiên nghĩ ngay đến cũng là thắc mắc lớn nhất của hắn. Nữ nhân thích nữ nhân sao? Mặc dù đã biết qua, nghe qua, nhưng hắn vẫn không thể nào không thắc mắc cho được.

“Đây là điều con thắc mắc sao? Cũng dễ hiểu thôi, ta hỏi con cái này, con là người đọc sách nhiều, chắc chắn đã đọc qua cuốn Trần Tiêu Sử rồi có đúng không?”

“Đó là sách cấm, Đại Liêu không cho lưu hành loại sách đó, nếu có thì là sách lậu được phát tán đi.” Liêu Nhiên vừa nghe tên bộ sách vừa đề cập, sắc mặt lập tức thay đổi đột ngột cả kinh, như là nhớ lại chuyện gì đó quan trọng mà mình đã quên mất, “Ta nhớ ra rồi! Quyển sách này ta đã đọc qua rồi!”

“Sau khi đọc xong con có cảm nhận gì? Có phải là rất ý nghĩa không?” Kỳ Tử Nhạc nghe Liêu Nhiên nói đã đọc qua, tâm trạng liền tốt hẳn lên, lập tức hỏi ngay trọng tâm câu chuyện.

Liêu Nhiên gật đầu liên tục.

“Ngưỡng mộ! Chính là ngưỡng mộ tình yêu của Tiêu Quý phi, sách nói nàng mang lòng yêu một nữ nhân không rõ danh trong một bang phái giang hồ, mặc kệ không sợ thiên hạ nhạo bán hay khinh khi, Tiêu quý phi một mực từ bỏ danh hoa phú quý địa vị của mình vì nữ nhân đó, đến cuối cùng hai người bọn họ còn cứu được rất nhiều người khỏi nạn đói ở Giang Châu.” Liêu Nhiên hăng hái kể lại, càng kể càng thấy máu huyết trong người sôi trào, sau này hắn nhất định là hoàng đế tốt, thương dân như con mình.

“Đúng vậy, tình yêu không phân biệt nam nhân hay nữ nhân, cũng không phân biệt cấp bậc địa vị, chỉ cần thuận theo trái tim là được. Nếu vậy, con là thái tử, thiên ý đã định, chỉ có thể thành thân với con cháu của những người trong gia tộc hoặc quan lại cao cấp, nên nếu tiểu cô nương mà con thích cho dù tài sắc vẹn toàn đến đâu đi nữa, nhưng không thuộc tầng lớp danh gia vọng tộc, con cũng không thể thú nàng, nếu như vậy con sẽ từ bỏ nàng sao?” Kỳ Tử Nhạc nói nhiều như vậy dài như vậy cuối cùng là muốn tổng kết cho Liêu Nhiên hiểu, “Ta nói như vậy con có hiểu không?”

“Con sẽ không từ bỏ nàng!” Liêu Nhiên quay sang đối mặt với Kỳ Tử Nhạc, khẳng định lời mình nói chắc như đinh đóng vào cột, nói tiếp, “Thúc thúc ta hiểu ý của người rồi. Nam nhân nữ nhân địa vị cấp bậc không quan trọng, quan trọng chính là trái tim mình yêu thích ai, không cần phải nghe người khác nói có đúng không?”

Kỳ Tử Nhạc gật gật đầu, vỗ vỗ vai Liêu Nhiên, hỏi: “Ừm…nhưng tiểu cô nương con hay kể có gì đó đặc biệt lắm sao?”

Liêu Nhiên đã rất nhiều lần nhắc đến tiểu cô nương mà hắn từng gặp. Chính xác hơn là lúc mẫu hậu cùng hắn đi cầu bình an ở chùa, chỉ là thời gian gặp nhau ngắn ngủi nhưng đến tận bây giờ hắn vẫn nhớ rõ hình dáng kia.

“Nàng có đôi mắt rất đẹp, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu vô cùng, nàng là người đặc biệt nhất mà ta từng gặp, nhưng nàng dường như rất ghét ta, đến cả nói một câu cũng không thèm nói.” Liêu Nhiên nghe nhắc đến nàng, trong phút chốc đôi mắt trở nên rực sáng rồi lại nhanh chóng vụt tắt, tiểu cô nương đó hắn vừa gặp đã yêu thích, nhưng nàng lại vô cùng lạnh nhạt, hắn chào hỏi nhưng nàng lại chẳng thèm một câu trả lời.

“Được lắm, ta nhất định sẽ giúp con, Liêu Nhiên cứ yên tâm, tiểu mỹ nhân nhất định sẽ là của con. Ta lấy cái này chuộc tội đã nói dối có được không?”

“Đương nhiên là không rồi!” Liêu Nhiên giả bộ lắc đầu liên tục nhưng rất nhanh sau đó liền cười khanh khách, “Nhưng bất quá, ngoài chuyện giúp ta, người còn phải dẫn ta đi chơi nhiều nơi trong kinh thành nữa!”

“Đối với mỹ nhân băng sơn mà nói, chúng ta hoàn toàn không có cách nào khác, phải dùng đến thượng sách mới được, nhất định phải là thượng sách!”

Kỳ Tử Nhạc cùng Liêu Nhiên hai người rất hiểu ý, cùng nhau gật đầu liên tục, trong ánh mắt thể hiện quyết tâm sắc bén.

Liêu Nhiên là may mắn hay không khi có sư phó chỉ bảo tận tình như vậy. Dạ Vi Tước nếu biết Kỳ Tử Nhạc dạy dỗ con mình như vậy không biết nàng sẽ nghĩ như thế nào.

“Chút nữa là quên mất! Ta có mang bánh đến cho con nhưng lại quên đi.” Kỳ Tử Nhạc nhìn cái túi giấy được đặt gần đó, mới chợt nhớ đến mấy cái bánh mình vừa mua, vội vàng mở lấy đưa cho Liêu Nhiên.

Liêu Nhiên vui mừng cầm lấy túi bánh, lại ngửi được mùi thơm phức của bánh, rất nhanh đã cho mấy cái bánh vào miệng ăn ngon lành.

“Bánh tuy không còn nóng hổi nhưng mà vẫn còn âm ấm, ăn rất ngon! Thúc thúc người cũng mau ăn đi, không là ta sẽ ăn hết.” Liêu Nhiên đưa ngón tay cái lên trước mặt Kỳ Tử Nhạc vui vẻ cười nói.

“Con dám ăn hết sao? Cứ ăn hết đi lần sau không có loại bánh khác mà ăn đâu!” Kỳ Tử Nhạc chu môi ra vẻ, nàng cùng Liêu Nhiên hoàn toàn giống như hai tên hài tử đang nói chuyện với nhau.

Hai người cứ như vậy nói chuyện, Liêu Nhiên chỉ lo nói chuyện với cô nương thập phần xinh đẹp bên cạnh, hoàn toàn quên mất câu chuyện Kỳ Tử Nhạc là nữ nhân xảy ra lúc nãy.

“Liêu Nhiên ta đưa con về, ở đây lạnh chết mất.” Kỳ Tử Nhạc nói xong liền bế lấy Liêu Nhiên đạp chân một cái đã bay đi. Dạ Vi Tước mà biết nàng nửa đêm mang hắn ra bên ngoài trời lạnh lẽo này, không chừng mang nàng đi xử tội không thương tiếc.

“Kỳ thúc, tại sao ta vẫn không bay xa được như người?” Liêu Nhiên được Kỳ Tử Nhạc ôm lấy lượn ở trên cao, tâm trạng vô cùng phấn khích.

“Con vẫn còn nhỏ đương nhiên nội lực vẫn chưa có nhiều, nếu như cố gắng kiên trì luyện tập nhiều hơn, ý chí sẽ quyết định thành bại, nếu Nhiên nhi không lùi bước, sẽ có một ngày dù là
sớm hay muộn cũng sẽ đạt được điều Nhiên nhi muốn, điển hình là có khinh công như ta thôi.”

Kỳ Tử Nhạc cuối cùng cũng đưa Liêu Nhiên trở lại trong phòng: “Nhiên nhi, ngày mai ta sẽ gọi Hắc Bạch đến đây để bảo hộ cho con, trong thời gian này Nhiên nhi nhất nhất phải ở trong tầm mắt hai huynh đệ bọn họ, phải thật cẩn thận đề phòng bọn người kia có biết không?”

Liêu Nhiên vừa nghe Hắc Bạch huynh đệ đến đây đôi mắt liền sáng rực: “Thật sao? Người nói hai vị ca ca sẽ đến đây sao?”

Kỳ Tử Nhạc cười cười gật đầu.

Kỳ Tử Nhạc ngồi ở trên ghế cũng không yên với tên tiểu tử này. Liêu Nhiên sau một hồi nhìn khuôn mặt của Kỳ Tử Nhạc, đôi bàn tay liền chạm lấy hai má của nàng véo nhẹ.

Kỳ Tử Nhạc bị véo nhẹ, liền nhướn mày dùng ánh mắt giận dữ nhìn Liêu Nhiên.

“Thúc thúc người thật đẹp! Da thịt rất mềm lại còn rất trắng, chẳng bù với nam nhân xấu xí lúc sáng.” Liêu Nhiên không sợ chết vẻ mặt ngây thơ tiếp tục bóp bóp má của Kỳ Tử Nhạc.

Kỳ Tử Nhạc nghe nói xong, muốn hộc máu huyết ra bên ngoài, như thế nào xấu xí, chẳng phải là cùng một người sao? Thì ra trong mắt hắn trước nay mình là như vậy sao, câu kia, vừa rồi, là vừa khen ngợi vừa dội một gáo nước lạnh vào mặt có đúng không?

“Kỳ thúc, ta có thỉnh cầu, người đưa ta ra ngoài cung đi có được không?”

“Được rồi được rồi, ta nhất định sẽ đưa con đi chơi, còn bây giờ mau thả cánh tay của con xuống, kéo như vậy má sẽ xệ xuống, đến lúc đó sẽ rất xấu xí.” Kỳ Tử Nhạc sau một hồi bị tra tấn cuối cùng cũng không chịu được đành phải nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn kia kéo xuống.

***

Kim Ninh Cung.

Mặt trời chỉ vừa lên cao, tất cả những người trong cung đều lần lượt thức giấc, giờ này đáng lí ra cung nữ hạ nhân phải hầu hạ chủ tử của mình mới đúng, nhưng Cung Sa lại từ bên ngoài cửa cung chạy một mạch vào tẩm điện, là có chuyện quan trọng cần bẩm báo mới vội vàng như vậy.

“Nương nương!”

“Sao vậy?” Dạ Vi Tước ngồi trên phượng ỷ ngước nhìn Cung Sa, rồi lại cầm tách trà nhàn nhạt đưa lên môi tập trung thưởng thức.

“Chuyện nương nương giao cho nô tì đã có kết quả. Nhưng chuyện này lại liên quan đến Kỳ Tử Nhạc.”

Dạ Vi Tước đang chuyên tâm thưởng thức tách trà, chỉ là vừa nghe đến cái tên Kỳ Tử Nhạc liền che miệng ho khan, may mắn nàng vừa uống hết số trà, nếu không chút nữa đã phun hết ra ngoài.

“Chuyện của Liêu Nhiên tại sao lại liên quan đến Kỳ Tử Nhạc? Mau nói cho bản cung nghe!” Dạ Vi Tước khôi phục tinh thần, đi thẳng vào vấn đề chính. Tại sao bất cứ chuyện gì xảy ra cũng liên quan đến Kỳ Tử Nhạc, nàng thật không hiểu nổi, bây giờ không ngày nào là không xuất hiện ba từ Kỳ Tử Nhạc.

“Nương nương, thái tử cùng Kỳ Tử Nhạc có mối quan hệ hoàn toàn không bình thường, theo như lời người nói thái tử dạo gần đây thay đổi rất nhiều, mà nguyên nhân chắc chắn là nằm ở Kỳ Tử Nhạc.” Cung Sa mang tất cả thông tin mình điều tra mấy ngày qua nói cho hoàng hậu nương nương nghe.

“Thái tử sao lại có thể quen biết với Kỳ Tử Nhạc được? Điều này bản cung thật đoán không ra.” Dạ Vi Tước càng nghe càng cảm thấy vấn đề đã trở nên nghiêm trọng hơn. Chuyện này nằm ngoài sức tưởng tượng của nàng quá nhiều.

“Nô tì thật không dám tin chuyện đó, nhưng nô tì đã chính mắt thấy Kỳ Tử Nhạc hai ba ngày lại vào Đông cung một lần. Hai người dường như rất thân thuộc.” Cung Sa liên tục trụ ở gần Đông Cung hơn một tuần, buổi trưa nhất định sẽ thấy Kỳ Tử Nhạc xuất hiện ở Đông cung, hơn nữa là ra vào Đông cung dễ dàng tựa như phủ của mình.

“Cung Sa, mau đến Đông cung gọi thái tử sang đây một chuyến. Nói là bản cung muốn gặp hắn.” Dạ Vi Tước trong lòng bắt đầu lo lắng bất an, phần nữa là tức giận. Liêu Nhiên cùng Kỳ Tử Nhạc như vậy đã bao lâu rồi, tại sao nàng không hề hay biết gì cả, cả hai người không định nói ra sao? Còn định giấu diếm nàng đến bao giờ. Quan trọng hơn nữa là Liêu Nhiên dám cả gan giấu mẫu hậu hắn chuyện này, có phải Kỳ Tử Nhạc dạy hắn như vậy không?

Ước chừng nửa canh giờ sau, người đã xuất hiện ở Kim Ninh. Cung Sa đã hộ tống được thái tử điện hạ đến, Liêu Nhiên mặc trường bào đỏ thẫm, chân trên đôi hài nhanh nhẹn chạy từ bên ngoài vào tẩm điện.

“Mẫu hậu…mẫu hậu…”

“Nhi thần thỉnh an mẫu hậu.” Liêu Nhiên mặc dù vui vẻ phấn khởi nhưng cũng không quên tuân theo quy củ.

“Được rồi, Nhiên nhi mau đứng lên đi!”

“Mẫu hậu, con rất là nhớ người.” Liêu Nhiên thật tâm nói ra, ánh mắt rõ ràng mong chờ mẫu hậu đến ôm hắn.

“Ta cũng rất nhớ con.” Dạ Vi Tước nhìn hắn mong chờ như vậy, vội bước tới ôm Liêu Nhiên vào lòng, cưng chiều xoa xoa đầu hắn, giọng nói nhẹ nhàng ôn nhu truyền ra, “Sau này bận học thì bận, nhưng vẫn phải đến đây thường xuyên cùng mẫu hậu mới được.”

Liêu Nhiên hai tay choàng qua cổ ôm chặt lấy mẫu hậu, đầu dựa sát vào vai mẫu hậu gật gật làm nũng.

“Mẫu hậu người bế Nhiên nhi lên có được không?” Dạ Vi Tước vừa buông hắn ra, Liêu Nhiên lập tức nhìn nàng nói.

Dạ Vi Tước ngạc nhiên nhìn Liêu Nhiên, sau đó liền cười cười, nhẹ giọng yêu chiều: “Nhiên nhi lớn như vậy còn muốn mẫu hậu bế lên sao?”

Liêu Nhiên lập tức chu môi gật đầu liên tục, chưa gì đã dang tay đợi nàng nâng mình lên, đành vậy nhưng Dạ Vi Tước vẫn không thể làm theo ý nguyện của hắn, Liêu Nhiên hắn đã mười hai tuổi rồi chứ không còn nhỏ bé nữa, bây giờ chỉ sợ mình không nâng nổi hắn.

“Nhiên nhi muốn mẫu hậu bế lên thật sao?” Dạ Vi Tước hỏi lại lần nữa, bế hắn không phải là không được.

“Mẫu hậu không cần đâu, nhi thần không làm khó người đâu, Nhiên nhi thật sự lớn rồi không thể để mẫu hậu bế như tiểu hài tử nữa. Người chỉ cần thường xuyên ôm nhi thần như vậy thôi.”

Liêu Nhiên vừa nghe liền xua tay chu môi nói, hắn vẫn biết mẫu hậu là người rất yếu thế, đương nhiên sẽ không nâng hắn lên được, huống hồ thân thể của hắn không còn như lúc trước nữa, dạo này đã tăng không ít trọng lượng.
Nhưng là hắn muốn làm nũng với với mẫu hậu, muốn mẫu hậu nuông chiều yêu thương hắn nhiều hơn nữa.

Dạ Vi Tước nhìn gương mặt hài tử mà nàng yêu thương, không tài nào mà truy vấn liền cho được. Tuy rằng cười nói vui vẻ với hắn, nhưng không có nghĩa là quên đi vấn đề chính, chỉ là muốn cưng chiều một chút, hiện tại chính là, muốn nhắc đến chuyện lúc nãy, muốn nghe chính miệng hắn nói ra. Không ngờ rằng Liêu Nhiên lại có thể giấu diếm nàng chuyện mình quen biết Kỳ Tử Nhạc.

[text_hash] => 5c5c1d09
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.