Array
(
[text] =>
Nàng là Hoàng hậu được Thái hậu tiền triều sắc phong, trải qua nhiều nghi thức long trọng, lễ nghi đủ nghĩa.
Nàng là nữ tử của đại nhân Dạ Tã Phàm, thanh quan nhất phẩm đương triều, gia tộc Dạ gia, một gia tộc quyền uy của nước Liêu. Dạ hia ba đời đều là những minh quan trung thần, hết mục cống hiến phụng sự cho quốc gia. Kể cả trên chiến trường hay quốc sự đều có sự tham giam của Dạ gia, phải nói, Dạ gia trước nay đều được bá tánh biết đến rộng tãi với chữ tín chữ lễ đặt lên hàng đầu, được dân chúng một mực kính trọng, trên dưới thu phục lòng người.
Nàng là Dạ Vi Tước, thiên kim tiểu thư duy nhất của Dạ gia. Từ nhỏ đã đoan trang khí khái, phẩm chất thông minh, hiểu nhân, lễ, nghĩa, lại là người biết đối nhân xử thế, cầm, kì, thư, hoạ đều nhất nhất tinh thông.
Nàng được người ta mệnh danh là quốc sắc thiên hương, mỹ nhân tài sắc vẹn toàn, tựa như ngọc sáng giữa trời quang, mà bất cứ ai cũng muốn nhìn thấy.
Tiếng lành đồn thổi vang danh xa, năm đó, khi Thái hậu có ý muốn lập chính thê cho Hoàng đế, dù trong danh sách không có đề cử tiểu nữ Dạ gia, nhưng Hoàng đế đương triều từ lâu đã ôm mộng mỹ nhân, nhất quyết bức Dạ gia gả đi khi nàng vừa tròn mười sáu tuổi.
Mười sáu tuổi, nàng nhập cung, được sắc phong trở thành hoàng hậu, điều mà bất cứ nữ nhân nào cũng mơ ước…
Nhưng….
…với một thiếu nữ vừa trưởng thành, còn bao nhiêu chuyện chưa làm, bao mơ ước dang dở, cuộc sống vô âu vô lo khép lại, chỉ còn lại chuỗi ngày không tình nguyện, đây là cuộc sống mà nàng không tình nguyện, hôn nhân này cũng là không tình nguyện.
Chỉ là vì chữ hiếu chữ đạo, vì hai chữ gia tộc.
Một người xem trọng cuộc sống yên bình, đã từng muốn mình chỉ có một gia đình bình thường, chăm sóc nuôi dưỡng cốt nhục vô âu vô lo, tự do tự tại, giờ đây mỗi ngày đều phải chứng kiến thị thiếp thật giả lẫn lộn, tranh đấu giành uy quyền, đem tính mạng nhi tử của mình mỗi ngày đe doạ, từ ngày sinh đích tử, nàng không có lấy một ngày nào không nơm nớp lo sợ.
Trải qua cuộc sống trong cung, ngày tháng năm dài khiến nàng càng thêm lãnh nhượt, đối với thế nhân, càng hận hoàng đế đã ban cho nàng cuộc sống mà nàng chỉ muốn trốn chạy.
Chương 1. Vạn Thiên Sự Khởi Nguồn Của Ranh Giới.
Bắt đầu bằng một buổi sáng ở Kim Ninh Cung.
Vẫn như thường khi, Tố Nhi, cung nữ ở cung của hoàng hậu, trên tay nàng đang cầm là một bát canh hồng sen, vừa đặt lên bàn, đã cung kính nói với Dạ hậu Dạ Vi Tước đang ngồi ở giữa thư phòng.
“Nương nương, nô tì đã chuẩn bị xong, mời người dùng.”
“Được.” Dạ Vi Tước thản nhiên nói, nàng vẫn giữ nguyên tư thế đọc sách, nét mặt bất động thanh sắc.
Một lúc sau Dạ Vi Tước mới đóng sách, ngẩng đầu đem hồng sen chậm rãi cho lên miệng, nhìn người vẫn đang đứng một bên hỏi: “Cung Sa, Lạc Mạn đã về chưa?”
“Khởi bẩm nương nương, các nàng đi đã lâu chắc cũng sắp trở lại.” Tố Nhi đáp. Vừa rồi nhắc tên đến tên Cung Sa, Lạc Mạn, hai người chính là hai nữ cận tỳ của nương nương, hai người các nàng ở bên cạnh thực hiện trọng vụ mà nương nương giao là chính. Còn Tố Nhi nàng đây chỉ là phụ trách sai vặt, phụ trách dùng bữa cho nương nương.
Đúng lúc đó đã xuất hiện hai cung nữ mà Dạ Vi Tước vừa hỏi, đang từ bên ngoài đi vào thư phòng.
“Hồi nương nương, hiện tại Hoàng Thượng đang ở đại điện không bận chính sự.” Lạc Mạn thấp người kính cẩn nói.
“Hồi nương nương, nô tỳ cũng vừa hỏi được, lễ cúng tế chùa Vạn Thiên ở Ngữ Nam vẫn diễn ra như thường năm.”
Cung Sa cũng theo sau Lạc Mạn hướng nương nương nói. Ngữ Nam mà bọn họ vừa nói chính xác là cách kinh thành rất xa. Thường năm diễn ra lễ cúng tế rất lớn ở chùa Vạn Thiên, mà chùa Vạn Thiên là nơi rất linh thiêng, nên người đỗ về nơi này rất nhiều, mỗi năm nương nương đều không ngại đường xa cực khổ mà đến đó.
“Ừ.” Dạ Vi Tước ừ một tiếng xem như đã hiểu được mọi chuyện. Nàng là đang muốn đến chỗ hoàng thượng để xin phép xuất cung, nàng cũng không thể tự tiện rời cung, bởi vì hoàng thượng là người có địa vị cao nhất, hắn không cho phép ai tự quyết định mà không có sự cho phép của hắn, lòng tự tôn của đế vương rất cao.
Hai người các nàng lại được một phen thở dài, nương nương của các nàng lúc nào cũng vậy, luôn quá quy củ phép tắc, lúc nào cũng điềm nhiên, trên người còn luôn toát ra loại băng lãnh làm cho người ta cảm giác thực khó gần.
Các nàng từ nhỏ đã ở Dạ gia hầu hạ nương nương, theo người đã lâu nên rất am hiểu.
Có lẽ là vì chuyện sắp tới đây sắp phải đối mặt, vì mỗi khi đối mặt với hoàng thượng người mới không thoải mái, mà càng không thoải mái thì càng lãnh đạm kiệm lời.
Người cùng hoàng thượng cũng đã một thời gian không gặp, nếu gặp cũng chỉ là bàn bạc vài chuyện chính sự quan trọng, tuy rằng thất sủng nhưng vị thế của người vẫn chưa bao giờ lung lay, là bởi vì hậu cung bao nhiêu năm qua luôn được người kiểm soát tốt, vị trí Dạ gia vững chảy, Dạ hậu trong lòng quan dân cũng không có ai thay thế được, cái này hoàng thượng có lẽ là người rõ nhất, mặc dù đã có sủng phi, nhưng hoàng thượng vẫn phải tôn trọng Dạ hậu.
Nói về Cung Sa, Lạc Mạn, thì từ nhỏ đã được Dạ phủ nhận nuôi. Ở đó Dạ Tã Phàm đại nhân hướng hai người các nàng học võ, vì thế đã lãnh ngộ được võ công từ rất lâu, chỉ riêng Tố Nhi có thể chất yếu kém nên không thể học. Các nàng là người mà phụ thân của nương nương giao cho trọng trách bảo vệ người. Vì vậy mà các nàng cũng được gọi là tâm phúc của nương nương.
“Cung Sa giúp bản cung thay y phục.”
Dạ Vi Tước thở dài rồi lại hít một hơi thật sâu, cũng đã lâu không cùng hoàng thượng tiếp xúc, lo lắng cũng không tránh khỏi.
Cung Sa rất mau đã đổi y cho nương nương, từ cung phục lam nhạt bằng cung bào đỏ sẫm thêu phượng. Để đến Ngọc Uy Cung, phượng bào là điều không thể thiếu.
Khoác xong phượng bào, tô điểm hoàn tất, người là một thân đoan trang cao quý, Cung Sa Lạc Mạn ở một bên không ngừng kích động, hoàng hậu của các nàng, phải nói là khí chất ngời ngời, uy quyền nhưng cũng không kém phần thanh nhã.
Liễn cũng đã sớm được chuẩn bị trước điện, không lâu sau, đoàn người của hoàng hậu đã được nơi gọi là cung Ngọc Uy.
Vừa thấy người đến, một thân thái giám cầm phất trần đã chạy ngay vào đại điện.
Dương Trùng Ngạn có chút khẩn trương, chạy đi đến ngay bên cạnh Liêu Trì Phong, cung kính thấp giọng.
“Bẩm báo hoàng thượng, hoàng hậu nương nương đã đến trước cửa điện.”
Dương Trùng Ngạn là thái giám hầu hạ bên cạnh hoàng thượng, cũng là tổng quản trong số hoạn quan ở trong cung.
“Ngươi cho gọi nàng vào đây.” Liêu Trì Phong vừa nghe liền phấn khởi tinh thần. Trùng hợp hôm nay không bận chính vụ, cũng đã lâu không gặp nàng, mà hôm nay nàng lại chủ động tìm đến hắn, tự nhiên cao hứng tăng thêm vài phần.
“Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng.” Dạ Vi Tước phượng bào chấm đất, chậm bước đi đến hành lễ với Liêu Trì Phong.
Liêu Trì Phong ngồi trên long ỷ, nhìn thấy nàng đi vào hành lễ, thức thời đứng dậy, trong mắt rõ ràng chính là không giấu nổi mong chờ đối với người trước mắt: “Hoàng hậu không cần đa lễ, mau miễn lễ đi.”
“Đa tạ Hoàng Thượng.” Dạ Vi Tước mặt không đổi sắc, thần thái trước sau nhã nhặn, có phần cung kính nói.
“Thật là lạ khi mà hôm nay Hoàng hậu nàng có nhã hứng đến đây tìm trẫm.” Liêu Trì Phong bày ra vẻ mặt tươi cười nói. Hiếm khi Dạ Vi Tước chịu đến điện của hắn, thật làm cho người ta bất ngờ, trong lòng rõ ràng đối với người trước mặt là mong chờ.
“Thần thiếp đến, trước là để thỉnh an Hoàng thượng.” Dạ Vi Tước mang vẻ mặt nhu hoà, môi cong nhẹ lên một đường, cùng ngữ khí có chút trầm thấp nhưng lại vô cùng dễ nghe, “Sau là để thỉnh Hoàng thượng, cho thần thiếp xuất cung đến chùa Vạn Thiên ở Ngữ Nam để cầu an thỉnh phúc.”
Nơi này, cung Ngọc Uy của hoàng thượng, đã bao lâu rồi nàng chưa đến, nhìn đến, vừa xa lạ, lại vừa quen thuộc, cảm giác người ở gần trước mắt, nhưng lại xa tận chân trời, cảm giác khi đứng trước hoàng thượng như kéo dài thêm đôi thời gian, mỗi một khắc trôi qua đều thật sự rất lâu, làm cho Dạ Vi Tước có chút căng thẳng.
“Nàng định khi nào sẽ đi?” Liêu Trì Phong không bất ngờ, vốn đã đoán nàng đến đây vì việc này, hắn cũng không có ý định giữ nàng ở đây khi lễ tế diễn ra, năm nay mưa không thuận, hạn hán kéo dài, mùa màng không bội thu, lòng dân rõ ràng đang bất ổn, một cái hoàng hậu xuất cung làm lễ tế cầu mưa thuận gió hoà cho dân, rõ ràng sẽ xoa dịu bách tính.
“Thần thiếp dự định trong vài ngày tới.”
Nhìn nữ nhân trước mặt mình vẫn cuối đầu, vốn dĩ là khuynh quốc khuynh thành, dù nhìn góc độ nào cũng thấy nàng xinh đẹp, rõ ràng là đại mỹ nhân của Đại Liêu, tài trí tài nghệ đều không có đối thủ, chỉ sợ có một mà không có hai.
Nhớ lại năm xưa, cũng vì điều này mà hắn si mê muốn thú nàng cho bằng được.
Nàng lúc nào mà chẳng cung kính, đối với bậc đế vương luông phải phép, nhưng làm sao hắn không biết nàng đối với hắn vẫn thuỷ chung lãnh đạm, dù cho lời nàng nói nhẹ nhàng, thanh âm nhu nhuyễn nhưng chỉ cần nhìn vào ánh mắt nàng, thì luôn luôn sẽ nhìn thấy xa cách tồn tại, người như nàng chính là làm cho người ta không thể tìm cách để trách.
Chẳng phải là, bất kể nam nhân nào cũng muốn nữ nhân của mình, ôn nhu khuất phục trước phu quân sao? Hắn không phải là đế vương sao? Không phải cần phải vạn lần khuất phục sao?
Nhưng Dạ Vi Tước lúc nào cũng lãnh đạm, qua bao nhiêu năm cũng không thể lay động tâm nàng được, kiên nhẫn của hắn cũng dần tan biến.
Thức thời Hướng Xuân Vân tiến cung, hắn cũng dần bỏ cuộc với Dạ Vi Tước. Hướng Xuân Vân bất luận về điều gì cũng không thể sánh cùng Dạ Vi Tước, nhưng nàng luôn luôn hiểu chuyện, đối với hắn chỉ có dịu dàng cùng ngọt ngào.
Nhưng hắn cũng chưa bao giờ có ý định phế hậu, trong lòng hắn, nàng vẫn là người mà hắn tôn trọng, cảm thấy chỉ có nàng mới xứng danh nhất quốc chi hậu.
“Được, trẫm ân chuẩn cho Hoàng hậu.” Liêu Trì Phong vừa mới phong hứng, giờ xem như đã chút chùn xuống, đối với Dạ Vi Tước mà nói, khi nhìn thấy nàng rồi, trong lòng xem như mãn nguyện, hắn thật sự không biết nên cùng nàng đối như thế nào, cảm giác người đã xa cách, tình cảm không thể vãn hồi.
“Thần thiếp xin đa tạ Hoàng thượng.”
“Vậy nàng lui đi, trẫm liền sắp xếp cho vệ binh theo nàng.” Liêu Trì Phong cảm giác Dạ Vi Tước đang cố đứng ở trước mặt mình, tuy rằng lưu luyến nhưng cũng không làm khó nàng thêm nữa.
“Đa tạ hoàng thượng ban đặc ân, thần thiếp xin cáo lui, thỉnh Hoàng thượng giữ gìn long thể.” Dạ Vi Tước cũng đoán được mình làm Liêu Trì Phong mất hứng, nên cũng không dám lưu lại đây thêm nữa, cung kính nói, nói xong cũng thức thời lui xuống, rời khỏi Ngọc Uy Cung.
________________
“Nương nương, phía trước là giá của Hoàng hậu!” Cung nữ phía sau Hướng Xuân Vân vừa nhìn thấy đoàn người cổng giá trên vai liền mở to mắt, hô lên bên tai nàng.
“Cũng nên đến tham kiến Hoàng hậu nương nương của chúng ta một tiếng.” Ngữ khí của Hướng Xuân Vân đầy giễu cợt. Cùng đám cung nữ phía sau nhanh chân đi về hướng Dạ Vi Tước, cố ý để hai đoàn người như vô tình chạm mặt nhau.
“Thần thiếp tham kiến Hoàng hậu nương nương.” Hướng Xuân Vân tiến đến trước khuỵ gối hành lễ với Dạ Vi Tước.
Dạ Vi Tước liền dương mắt nhìn đến chỗ Hướng Xuân Vân đang đứng, bình bình đạm đạm cất lời. “Miễn lễ.”
Giá được hạ xuống.
Đợi cho Dạ Vi Tước rời khỏi giá, Hướng Xuân Vân liền đi đến, làm vẻ cung kính, ở bên cạnh cất tiếng: “Nương nương hôm nay cũng có nhã hứng đi dạo sao?”
“Bản cung rãnh rỗi nên muốn đi dạo, không ngờ Quý phi cũng có lúc rãnh mà đi dạo sao.”
Dạ Vi Tước làm sao không biết ý châm chọc trong lời nói của Hướng Xuân Vân. Ăn miếng trả miếng, hôm nay nàng muốn cho nữ nhân này một ít lễ giáo, trước nay nàng luôn không nói, nhưng không có nghĩa là không biết những việc nữ nhân này làm càn sau lưng mình.
Tố Nhi ở một bên nghe xong, miệng không khỏi tủm tỉm cười, cái tay còn không kịp bóp cái miệng không nghe. Nương nương, người không nói thì thôi, nhưng một khi đã nói làm người khác phải cả kinh. Ý của nương nương, chẳng phải là, Hướng Xuân Vân lúc nào cũng tính kế hãm hại người khác, lại còn xúi giục hoàng thượng, ngày đêm toan tính thì làm sao mà có thời gian để đi dạo. Đến Tố Nhu nghe còn nghe ra ý châm chọc, chẳng lẽ Hướng phi lại không hiểu sao.
Nghe xong, sắc mặt nàng khẽ biến: “Nương nương nói vậy là có ý gì?”
“Bản cung có ý gì người thông minh như Quý phi phải hiểu rõ mới đúng chứ?” Dạ Vi Tước nhướn mày, vẻ mặt trước sau như một hoà nhã nói.
“Hoàng hậu ngươi…” Hướng Xuân Vân tức giận đề cao âm lượng quát.
“Hỗn xược! Người dám thất kính với Hoàng hậu nương nương!” Lạc Mạn lập tức trợn mắt nói. Tuy nàng là nữ tỳ nhưng cũng không hề vì cái địa vị quý phi mà kiên nể.
Hoàng cung này chỉ sợ có Hướng Xuân Vân là người dám đứng trước mặt hoàng hậu mà nói chuyện như vậy. Nàng được hoàng thượng sủng ái đến không xem ai ra gì, rõ là làm càn, ở trước hoàng thượng thì giả nhân nghĩa, phía sau thì bày mưu tính kế.
“Lạc Mạn, chúng ta là người có học không thể thất lễ.” Dạ Vi Tước hướng Lạc Mạn khển trách.
“Ý nương nương ta là người thất học sao!?” Hướng Xuân Vân mặt đỏ, chỉ thấy y muốn hít thở không thông.
“Đó là do Quý phi tự suy diễn mà thôi, bản cung cũng không nói thế!” Dạ Vi Tước tựa tiếu phi tiếu, “Bản cung chỉ là muốn chỉ bảo nô tỳ, sao Quý phi lại tự thấy là đang nói mình, nghĩ nhiều sẽ không tốt, ảnh hưởng dung nhan.”
Nói xong đã nhìn thấy mặt người trước mắt sinh khí giận.
“Bãi giá hồi cung! Dạ Vi Tước lộ vẻ đắc ý, trở lại giá, nhìn mặt đại biến của Hướng Xuân Vân từ khuôn mặt yêu mị vì tức giận mà đỏ bừng, không thể không nhếch môi cười. Đối với Hướng Xuân Vân, chuyện này đã quá quen thuộc, đến mức Dạ Vi Tước không muốn đôi co.
Cung Sa, Lạc Mạn cùng Tố Nhi nhìn Hướng Xuân Vân cuồng cuộng lửa giận không thể phát tiếc, nụ cười đắc ý càng đậm, đặc biệt là Lạc Mạn không thèm kiên nể mà dửng dưng nụ cười khinh khỉnh, lúc đi qua còn không quên giẫm lên chân cận tỳ của quý phi.
“Ta nhất định sẽ nhớ rõ hôm nay, nhất định ta sẽ thay thế vị trí của ngươi, sau khi ta làm hoàng hậu, người đầu tiên diệt trừ sẽ là Dạ Vi Tước ngươi!”
Dạ Vi Tước đi rồi, Hướng Xuân Vân mới thịnh nộ giậm châm, miệng đai nghiến ba từ Dạ Vi Tước. Trong mắt nàng mà nói Dạ Vi Tước là cái gai muốn loại bỏ, nữ nhân này dù mình làm thế nào cũng khó có thể làm cho nàng ta tức giận, mà ngược lại còn tự hại mình, nàng ta lại là hoàng hậu không thể làm gì khác được, chỉ biết nén giận xuống.
[text_hash] => 8d737adf
)