[Bách Hợp Tiểu Thuyết] [Edit Hoàn] Thiên Chiếu Chiến Vân – Chương 5 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Bách Hợp Tiểu Thuyết] [Edit Hoàn] Thiên Chiếu Chiến Vân - Chương 5

Chương 5

Ánh nắng chan hòa, dưới tán cây Ngô Đồng trăm năm tuổi, Tinh Chiếu đang thoải mái nằm trên xích đu, trong tay cầm một quyển sách, bên cạnh là một bàn trà cụ nhỏ rất đặc biệt, trong bình trà nhỏ chính là loại trà hoa cúc hảo hạng. Tiểu Liễu đứng ở phía sau Tinh Chiếu,  trong tay cầm một cây quạt rất đặc biệt, thật cẩn thận quạt mát cho Tinh Chiếu.

Đã hơn ba tháng sau hôn lễ, nhưng số lần Tinh Chiếu nhìn thấy Chiến Vân thì không quá năm lần. Mỗi lần Chiến Vân trở về đều mang về cho mình vài lễ vật nhỏ xinh. Lần đầu là một chiếc lược, lần hai là một tượng gỗ được điêu khắc rất tinh xảo, lần ba là một bộ trà cụ, lần tiếp là một cây quạt tinh xảo, lần tiếp nữa là một viên ngọc đá. Mỗi lần đều vội vàng về, nhưng cũng vội vàng rời đi. Nhìn bóng dáng rời đi của nàng, trong lòng lại dâng lên cảm giác mất mác. Nhìn nàng mỉm cười trở về, trong lòng không thể kìm chế được kích động, vui sướng. Những cảm giác phức tạp đầy mãnh liệt này khi mình kết giao với Trần Lượng cũng chưa từng có. Nếu như nói đây mới thật là thích thì mình và Trần Lượng khi đó rốt cuộc là gì?

\”Tiểu Liễu, Thiếu tướng hiện đang ở đâu?\” Tinh Chiếu buông quyển sách trên tay xuống, nghiêng đầu hỏi.

\”Đương nhiên là ở quân doanh a. Thiếu tướng và lão gia đã mười ngày rồi chưa về!\” Tiểu Liễu nói.

\”Vậy sao?\” Tinh Chiếu nhìn lá cây Ngô Đồng trên đỉnh đầu, nhẹ nhàng lên tiếng. Đã mười ngày rồi chưa được nhìn thấy nàng !

\”Tiểu Liễu, ngươi có biết tại sao mọi người lại hay gọi Chiến Vân là Thiếu tướng không?\” Tinh Chiếu nhàm chán hỏi. Cũng đã ở được một thời gian, Tinh Chiếu phát hiện hạ nhân đều gọi Lôi Phàm là \’lão gia\’, nhưng chỉ gọi Chiến Vân là \’Thiếu tướng\’. Dù gì từ nhỏ Chiến Vân cũng lớn lên ở trong nhà nên cũng có thể gọi là \’thiếu gia\’ mà phải không?

\”Không biết nữa, sao công chúa không đi hỏi lão phu nhân a?\” Tiểu Liễu suy nghĩ một chút nói. Từ khi hiểu biết đã theo mọi người gọi \’Thiếu tướng\’, tập mãi cũng thành thói quen, cho nên tới giờ Tiểu Liễu cũng chưa nghĩ tới vấn đề đó, tự nhiên cũng không có hỏi qua.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Đêm khuya vắng người, chỉ có ánh trăng sáng tỏ treo cao trong màn đêm, cùng những vì sao nhu hòa làm nền cho ánh trăng. Thật cẩn thận đẩy cửa ra, cố gắng không tạo ra chút tiếng động nào, cẩn thận ngồi bên giường, tay nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp, dù rằng rất nhẹ, nhưng vẫn khiến người đang ngủ bừng tỉnh.

\”Chiến Vân?\” Tinh Chiếu mơ hồ gọi, có chút không tin mà dụi dụi mắt.

\”Thực xin lỗi, đánh thức nàng rồi!\” Lôi Chiến Vân xin lỗi cười nói, tay nhẹ nhàng vén tóc đến bên tai Tinh Chiếu.

\”Không có, là ta tự thức giấc!\” Tinh Chiếu lắc lắc đầu nói, bộ dạng rất đáng yêu khiến Chiến Vân không khỏi nở nụ cười.

\”Cái này cho nàng!\” Chiến Vân mỉm cười nói, mở tay ra có một khối ngọc bội vừa vặn treo trước mặt Tinh Chiếu. Là một con chim đang giang cánh bay lượn được điêu khắc bằng bạch ngọc. Tinh Chiếu thật cẩn thận nâng con chim nhỏ lên, Chiến Vân đưa ngón tay thả dây thừng ra.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.