Đêm đó ~
\” Âu Hạ Tranh ! Chị làm gì vậy ? \”_ Bạch Tĩnh Đình mở cửa ra thì thấy Âu Hạ Tranh đang dọn đồ . Nói đúng ra là quần áo của cô .
\” Còn hỏi làm gì ? Không thấy dọn đồ vào balo hả ? \”_ Âu Hạ Tranh vừa nói vừa cầm tấm ảnh duy nhất chụp cả 3 người vào balo mà mắt đỏ hoe .
\” Chị định đi đâu ? Tự nhiên cái đòi bỏ đi chị bị điên hả ? \”_ Bạch Tĩnh Đình ngồi thụp xuống nắm tay cô lay lay nói .
\” Bỏ ra ! \”_ Âu Hạ Tranh dứt khoát rụt tay mình lại , khoác balo lên vai rồi quay lưng ra cửa .
\” Cái gì vậy trời ? Chị làm gì vậy ? Có gì thì 2 đứa ngồi lại nói chuyện với nhau 1 tiếng tự nhiên cái đùng đùng đòi bỏ đi kiểu vầy sao em biết được xảy ra chuyện gì \”_ Âu Hạ Tranh bị Bạch Tĩnh Đình nắm lại kéo ngồi thụp xuống nệm .
\” Em bỏ chị ra ! Chị không muốn la lớn làm con thức \”_ Âu Hạ Tranh giọng đanh lại hơn .
\” Không có đi đâu hết ! Ở lại đây cho em … Này thì đi này thì đi \”_ Bạch Tĩnh Đình vừa nói vừa kéo balo khỏi người cô rồi mở dây kéo ra moi quần áo vứt ra sàn không muốn Âu Hạ Tranh rời khỏi .
Âu Hạ Tranh đứng lên cười khẩy 1 cái ánh mắt bỗng chốc ứa lệ chảy xuống thành dòng .
\” Chị biết hết trơn rồi ! Em đừng có giấu chị nữa \”_ Âu Hạ Tranh
\” C … Chị đã biết ! Mọi chuyện rồi sao ? \”_ Bạch Tĩnh Đình ngây người lùi 2 – 3 bước về sau mặt đanh lại .
\” Ừ ! Biết tất cả … Nếu Hiểu Lâm không nói … Em định giấu chị luôn đúng không ? Và đó cũng là lý do mấy ngày nay em tránh né chị \”_ Âu Hạ Tranh cười chua chát nghiêng đầu nhìn Bạch Tĩnh Đình .
\” Em xin lỗi ! Thực ra em không cố ý giấu chị đâu … Âu Hạ Tranh , em cũng muốn nói rồi nhưng chưa có cơ hội thôi \”_ Bạch Tĩnh Đình bật khóc thực sự , nàng đơn giản chỉ muốn bên cạnh Âu Hạ Tranh lâu hơn thôi mà , tại sao Hiểu Lâm lại nói ra hết chuyện cô là con gái ruột của La phu nhân chứ .
\” Vậy chị hỏi em ! Em giấu chuyện này bao lâu rồi ? Tại sao em lại giấu chị ? \”_ Âu Hạ Tranh
\” Hừm ! Đúng là này này không đến sớm thì cũng sẽ đến muộn thôi ! Em giấu chị … 6 tháng rồi ! Em xin lỗi … Nhưng tất cả chỉ vì chị thôi … Vì yêu chị nên em mới giấu nhẹm chuyện này ! EM KHÔNG MUỐN CHUYỆN NÀY XẢY RA ! EM KHÔNG MUỐN XA CHỊ … HÍC \”_ Bạch Tĩnh Đình khóc nức nở lao tới ôm chầm Âu Hạ Tranh sướt mướt 1 cách đau lòng không buông .
\” Hic … Chị đéo thể ngờ ! Em yêu chị mà em lại nhận cái lắc bạch kim của Hiểu Lâm tặng … Em yêu kiểu éo gì thế Bạch Tĩnh Đình ? Hức … Em yêu chị mà cho chị mọc sừng như trâu vậy hả ? Hức hức…\”_ Âu Hạ Tranh đẩy nhẹ nàng ra mặt mếu máo như con nít chỉ vào chiếc vòng tay dây đỏ mặt bạch kim có đính kim cương và hình trái tim trên tay Bạch Tĩnh Đình rồi lau nước mắt .
Bạch Tĩnh Đình khựng người đơ ra nhìn Âu Hạ Tranh … What ? Nãy giờ Âu Hạ Tranh muốn bỏ đi là vì chuyện này á hả ? Bạch Tĩnh Đình nhìn vào tay đeo vòng của mình rồi ngước mặt lên nhìn Âu Hạ Tranh .
\” N…nãy giờ chị nói chuyện này á hả ? \”_ Bạch Tĩnh Đình bần thần hỏi lại .
\” Chứ gì nữa … Nói yêu người ta kêu người ta làm ba Tiểu Nha xong giờ hẹn hò chăm sóc quan tâm cho nhỏ Hiểu Lâm đó … Mấy người coi tui là gì dợ … Tới ngày tui lại lãnh lương giờ tui về với anh tui … Tiểu Nha nhớ tui thì dắt nó lại khu trọ mà gặp \”_ Âu Hạ Tranh vừa sụt sịt nói vừa gom lại đóng quần áo khiến Bạch Tĩnh Đình bật cười trong nước mắt rút khăn giấy lau khóe mắt và nước mũi mình .