Array
(
[text] =>
FUCK or DIE (Hạ)
Khi người ngoại tộc có máu sói, dựa theo quy định của Man tộc, người đó sẽ trở thành vật sở hữu của người Lang tộc, Lang chủ từng cho rằng Tiêu Chiến đã mất huyết ấn, luôn đè nén cơn rạo rực điên cuồng và tính chiếm hữu của mình, bây giờ đã biết y vẫn là huyết ấn của hắn, làm sao còn có thể khống chế được ham muốn chiếm hữu đang kêu gào của mình nữa chứ.
Tiêu Chiến vẫn chưa biết, Vương Nhất Bác ở bên cạnh y, Lang chủ, bắt đầu từ đêm nay, đã là dã thú hung mãnh nhất trong rừng, trong lúc giao hợp, nhân tính càng lúc càng ít, thú tính nguyên thuỷ càng lúc càng nhiều.
Tiêu Chiến trước giờ dễ ngại, rất xấu hổ mở miệng nhắc đến chuyện tình dục, nhưng cơ thể y lại sục sôi vì máu sói, liên tục rên rỉ giữa những pha đâm rút đầy thú tính, tận tới lúc cao trào.
Suy cho cùng, cơ thể đầy rẫy vết thương của Vương Nhất Bác vẫn chưa lành hẳn, làm chưa được bao lâu đã cảm giác Tiêu Chiến không chịu nổi nữa, hai tay chống trên đùi Vương Nhất Bác, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống giường.
“Bò xuống.”
“Gì cơ? Ngươi không thể ngồi dậy được.”
“Bò xuống!”
Vương Nhất Bác lật người Tiêu Chiến lại, đè nửa thân trên lên giường, hắn muốn dùng phương thức của Lang tộc để chịch y, tư thế giống như sói tuyết giao hợp.
Vết thương, máu tươi, đau đớn… tất cả đều trợ hứng cho dục vọng thú tính của Lang chủ, Tiêu Chiến nằm trên tấm chăn da lông, trông thấy mấy vết thương trên người Vương Nhất Bác đang rỉ máu, nhưng hắn lại dường như vì đau đớn và máu tanh mà càng thấy sướng hơn, quỳ trên giường, đụ vào Tiêu Chiến từ đằng sau.
“A 一一”
Tiêu Chiến dễ chịu tới mức kêu lớn, nửa thân trên ngửa về phía sau, lại bị một đôi tay lớn đè ngược xuống giường.
“Nằm yên, khép chân lại, sư huynh, kêu đi, kêu lớn tiếng vào.”
“A… Nhất Bác, đừng mà, ngươi chậm chút đi.”
Tiêu Chiến bị chịch tới mức bò nhoài về phía trước, cơ thể không tự chủ hút vào một trận mạnh, sướng tới nỗi Vương Nhất Bác chửi một câu:
“Mẹ kiếp… sướng quá, tiếp tục kẹp vào, chịch chết ngươi!”
Tiêu Chiến nghe thấy tiếng rên của mình, rất to tiếng, rất dâm đãng, y không khống chế nổi, trong đầu không còn chút lý trí nào, y không nhận ra âm thanh này đến từ đâu, mà lại có thể phóng đãng như thế, trợ hứng cho thú dục.
Cơ thể Vương Nhất Bác đè xuống, vết thương trên ngực trào ra mấy vệt máu tươi, hắn dán người lên, đè vết máu lên lưng Tiêu Chiến, trông thấy dấu vết thuộc về chính mình trên lưng y, sự tôn thờ bằng máu tươi, hắn tuỳ tiện bôi vẽ, dùng máu sói tô điểm lên cơ thể y, vẽ tranh sau lưng y.
Dấu ấn bằng máu sói được vẽ khắp cơ thể, tất cả đều là của hắn, mỗi một tấc da thịt của Tiêu Chiến đều là của hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm, đây mới là Lang chủ, đây mới là Lang chủ không còn gì giữ kẽ, là cuộc làm tình mà hắn muốn.
Đau đớn khiến Vương Nhất Bác phát điên, máu tanh khiến Vương Nhất Bác điên cuồng.
Từ nay về sau, hắn sẽ không khống chế nữa, Tiêu Chiến là của hắn, từ trước đến giờ đều là của hắn, hắn muốn Tiêu Chiến từ từ biết, biết hết toàn bộ, dấu ấn máu sói mà y luôn mồm luôn miệng nói muốn có, muốn theo hắn, rốt cuộc có nghĩa là gì.
Trận giao hợp trên giường hoàn toàn là thú tính, là sự thô bạo không thuộc về tính người.
Tiêu Chiến nằm đó, sau lưng bị nhấc lên, bị đâm cho không thể nào nhúc nhích, tóc đen tán loạn trên giường, cảm nhận được sau lưng nóng ran, máu, máu của Vương Nhất Bác, xâm chiếm lưng của y, cả người y đều trở thành huyết ấn của Vương Nhất Bác.
Tiêu Chiến không chịu đựng được nữa, y run rẩy bắn tinh, trước giờ chưa từng lên đỉnh mãnh liệt như vậy, y bắn tinh rất lâu, co giật, bắn khắp nơi cả.
“Chậm, chậm một chút…”
Lang chủ trọng thương, nội lực mỏng manh, thể lực còn chưa hồi phục, đêm nay không thể nào làm tới khi trời sáng, nhưng Vương Nhất Bác có thể cảm nhận được cơn cao trào kịch liệt của Tiêu Chiến, y bị ấn xuống giường, tư thế giao phối của sói tuyết, bị chịch cho say mê mà gây nghiện, vẫn đang co giật phóng thích.
Vương Nhất Bác đã hoàn toàn đắm chìm trong giao hợp, hắn không nghe thấy lời xin tha của Tiêu Chiến, đâm chọc dữ dội, phối hợp với đau đớn, không biết đã kéo dài bao lâu.
“Ta bắn vào trong, bắn đầy bụng ngươi, có muốn không?”
“Ư…”
“Nói đi!”
Tiêu Chiến làm sao còn có thể phát ra âm thanh được, trước đây làm tình, Vương Nhất Bác lúc nào cũng nói như vậy, Tiêu Chiến bị chịch cho không kiên trì nổi, chỉ biết cắn môi gật đầu. Đêm nay Vương Nhất Bác lại cực kỳ hung dữ, nắm chặt mông Tiêu Chiến đâm rút mãnh liệt.
Tiêu Chiến cố gắng quay đầu, nửa bên mặt vùi trong chăn, đôi mắt xinh đẹp ẩn chứa sương mù, đôi môi xinh đẹp khẽ cắn lại, y trông thấy dáng vẻ của Vương Nhất Bác, vầng trán, khuôn mặt, trên cơ thể vì nóng bức, vì đau đớn mà rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, vết sẹo nơi khóe miệng trong nụ cười tà mị và ngông cuồng, càng khiến người ta sợ hãi.
Lang chủ biết chân tướng của huyết ấn, hắn hoàn toàn sa đọa thành dã thú chỉ biết giao hợp, không đếm xỉa tới cơn đau của mình, không đếm xỉa tới cơn đau của Tiêu Chiến, không ngừng giao hợp, làm tình, liên tục làm tình.
Vết sẹo trên người Vương Nhất Bác vì động tác giao hợp tốc độ nhanh mà toàn bộ biến thành màu đỏ tươi, Tiêu Chiến nhắm mắt lại, cảm thấy mình sắp bị chịch chết rồi, chỉ còn lại một thân xác bị nhét cho giãn mở, bị đâm rút mãnh liệt.
Tiếng bạch bạch của thể xác trong lều vải càng lúc càng nhanh, tiếng rên rỉ ư ư a a, không nói ra nổi một câu hoàn chỉnh.
“Ngươi không thể làm tiếp được, Nhất Bác, ta cũng không thể, a, không được nữa rồi.”
Vương Nhất Bác dùng sức vỗ mông Tiêu Chiến, trong hơi thở hổn hển nặng nề, hắn hỏi:
“Có biết, cứu ta về sẽ thế nào không?”
Tiêu Chiến lắc đầu, liên tục lắc đầu, y không biết gì cả, chỉ biết Vương Nhất Bác đang chịch y, càn rỡ trong cơ thể y.
“Dấu ấn của máu sói, ngươi cứu ta thì nên biết, hoặc là ta chết, hoặc là chịch chết ngươi.”
Động tác đâm rút của dương vật tiến vào tốc độ điên cuồng, cả cây rút ra, thưởng thức cơ thể Tiêu Chiến từ phía sau, giữa chân toàn là dâm dịch, đang co rút kịch liệt, y lớn tiếng kêu rên, lại cắm cả cây vào lút cán, bị hút chặt chẽ không kẽ hở.
“Ta không ổn rồi, xin ngươi, tha cho ta đi.”
“Có muốn ta bắn vào trong bụng không, nói.”
“Ta…”
Hai tay Tiêu Chiến với về phía sau nắm lấy cánh tay Vương Nhất Bác, nắm đến mức khớp xương trắng bệch, y lại bị chịch bắn lần nữa, bắn tới mức đầu óc trống rỗng, tầm mắt hỗn loạn, không bao giờ có tình yêu nào như vậy nữa, khiến y tình nguyện như dã thú, sa đọa cùng Vương Nhất Bác như thế này.
Trong cơn cao trào, Tiêu Chiến không thể nào khống chế được sự động tình của mình nữa. Lớn tiếng nói:
“Ta yêu ngươi, Vương Nhất Bác, ta yêu ngươi!”
Câu này hiển nhiên khiến Lang chủ hài lòng hơn so với bất cứ câu nói nào khác, Vương Nhất Bác từ phía sau bịt miệng Tiêu Chiến lại, bàn tay gắt gao đè chặt môi y, gần như không thể thở được, đâm chọc như sói tuyết giao phối.
Trong lều trại, mùi máu tươi, mùi tanh nồng của tinh dịch đan xen, giao hợp một cách điên cuồng, khiến Tiêu Chiến hoàn toàn mất hồn, trời mênh mông tuyết ngập tràn, nhưng y chỉ có thể cảm nhận được dương vật của Vương Nhất Bác, hoàn toàn phát tiết, phóng thích trong cơ thể mình, tinh dịch nóng bỏng tràn vào trong cơ thể, bắn vào trong bụng.
…
…
Trận mây mưa kịch liệt này khiến Tiêu Chiến bất tỉnh nhân sự, càng khiến nhiều vết thương của Vương Nhất Bác rướm máu, bọn họ giữ nguyên tư thế giao hợp, cùng nhau ngủ một ngày một đêm.
Tận tới tối ngày hôm sau, Vinh Đạt phát hiện thức ăn đưa đến lều của Lang chủ hoàn toàn không động vào, cậu lo lắng đứng bên ngoài lều hỏi:
“Tiêu Chiến, Lang chủ đã tỉnh chưa?”
Không ai trả lời, Vinh Đạt không yên tâm, định đi vào xem thử, vừa mới vào lều đã bị mùi máu tanh và hơi thở tình dục vang trời làm cho choáng váng đầu óc.
Trên giường có hai người, bọn họ bọc thảm da lông, Lang chủ nằm nghiêng ở mép ngoài giường, quay lưng về phía cửa vào của doanh trướng, phần hông vẫn đang luật động, hắn túm lấy người trước mặt, nhấc một chân của y lên, vẫn đang đâm chọc vào trong.
Vinh Đạt không trông thấy Tiêu Chiến, chỉ biết y nằm ở trước người Lang chủ, phát ra tiếng rên rỉ rất nhỏ trong chốc lát, phần lớn thời gian đều không có chút âm thanh nào.
Vinh Đạt hoàn toàn ngây ngẩn, tận tới khi Lang chủ giận dữ gầm lên một tiếng:
“Cút!”
Cậu vội vàng đặt gà nướng trong tay xuống, lui ra khỏi doanh trướng.
Lang chủ biết chân tướng của huyết ấn, không tiết chế chút nào, thậm chí hưng phấn trong máu tanh và đau đớn, vết thương trên người cứ khép miệng rồi lại rỉ máu, lặp đi lặp lại, Tiêu Chiến không còn sức lực chăm sóc nữa, không cách nào ràng buộc được hắn nữa, ngay cả ăn cơm cũng trần truồng, đều ở trên giường.
Bọn họ nằm trên giường phải tới hơn mười ngày, gió tuyết liên miên cuối cùng đã dừng lại, Vương Nhất Bác bấy giờ mới dưỡng lành vết thương, mới có thể đi lại, mới khôi phục lý trí.
Tiêu Chiến cứ luôn hôn lên vết sẹo trên khóe môi Vương Nhất Bác, y dường như cũng đã bị máu sói và tình dục thay đổi, bắt đầu say đắm vết sẹo này, cảm thấy có vết sẹo này, mới là hắn, mới là Lang chủ.
Hố thịt rữa trên chân phải của Vương Nhất Bác bị thương quá nặng, giống như vết sẹo ở khóe môi, không lành lại được nữa.
Những ngày này, Vương Nhất Bác bắt đầu khôi phục lại việc săn thú, mỗi ngày sinh hoạt như thường, nhưng mỗi lần Tiêu Chiến trông thấy hố thịt rữa này đều đau mắt, Vương Nhất Bác lại không hề để ý chút nào.
Mỗi đêm trước khi ngủ, luôn thấy Tiêu Chiến nhìn chằm chằm lên chân phải của hắn, nhìn tới mức trong mắt toàn là hận.
Vương Nhất Bác sờ sờ cằm Tiêu Chiến, cười nói:
“Cái này có gì đâu, ta cũng đâu phải không mặc quần, ai thấy được chứ.”
Hắn càng nói nhẹ nhàng, càng không vấn đề gì, Tiêu Chiến càng đau tới thắt tim, y cúi đầu nói:
“Ta có thể nhìn thấy.”
Vương Nhất Bác thở dài một hơi, vì vết thương của mình, Tiêu Chiến không biết đã chảy bao nhiêu nước mắt, cái này đối với Lang chủ căn bản không tính là gì, hắn có thể quay về, mạng vẫn còn, chính là toàn thắng!
Vương Nhất Bác trước giờ đều nghĩ như vậy, nào ngờ hôm nay, Tiêu Chiến nói một câu “y có thể nhìn thấy”, Vương Nhất Bác cũng bắt đầu sợ hãi với việc sau này mình lại bị thương.
Hai người yên lặng trong chốc lát, gió tuyết đã ngừng, thời tiết dần ấm áp, phong cảnh trong Lâm Cốc càng lúc càng đẹp đẽ tuyệt trần, Tiêu Chiến lắc lắc đầu, nhìn chằm chằm lên cây cổ thụ chọc trời bên ngoài lều trại.
Vương Nhất Bác đột nhiên cả mặt đầy ý cười xấu xa, ôm lấy Tiêu Chiến từ phía sau, nói:
“Sư huynh, có phải ngươi đang nói, chỉ mỗi ngươi có thể thấy ta không mặc quần?”
Vương Nhất Bác nói rồi liền muốn thò tay vào trong quần áo của Tiêu Chiến, Tiêu Chiến lúc tỉnh táo vẫn lo lắng vết thương của Vương Nhất Bác chưa khỏi hẳn, lúc nào cũng muốn để Vương Nhất Bác nằm xuống, tự mình cưỡi trên người hắn làm, nhưng bây giờ Lang chủ càng bá đạo hơn, bắt đầu chưa được bao lâu đã bắt Tiêu Chiến bò nhoài ra, nằm sấp xuống.
Để Tiêu Chiến cưỡi trên người, chuyện yêu như vậy sao có thể đủ với Vương Nhất Bác.
Lần nào Tiêu Chiến cũng mới nhún được một lúc, Vương Nhất Bác đã nắm lấy hai tay y, đẩy hông chịch lên trên, Tiêu Chiến kêu một tiếng, bò nhoài trên người Vương Nhất Bác, hắn liền ấn lưng Tiêu Chiến, eo hông dùng sức đỉnh lên trên, đem theo Tiêu Chiến cùng nhau trở mình, lật người y lại, nằm bò trên giường, dương vật vừa mới trượt ra lại chịch vào cơ thể Tiêu Chiến.
Vương Nhất Bác đè chặt cổ tay Tiêu Chiến, con ngươi thâm trầm, giọng nói hơi khàn:
“Để ta.”
Tiêu Chiến lúc nào cũng không thích ứng được với kích thước của thứ này, cứ luôn cảm thấy to hơn so với trong trí nhớ, eo lưng của Vương Nhất Bác đang đâm thọc một cách ngang ngược, thọc cho Tiêu Chiến choáng đầu hoa mắt, cơ thể dường như sắp bị Vương Nhất Bác bổ ra từ giữa hai chân.
Sau khi giao hợp, đợi tơ máu trong mắt Vương Nhất Bác rút đi, Tiêu Chiến sẽ bực tức nói, sau này không làm nữa.
Vương Nhất Bác ôm y cười, nghĩ bụng ngươi làm sao nỡ không làm nữa chứ.
Còn muốn trêu chọc thêm mấy câu, nhưng cứ luôn thấy nước mắt của Tiêu Chiến, nước mắt rơi nhiều, đáy mắt vẫn còn một vùng xanh đen, Vương Nhất Bác hôn nhẹ lên khoé mắt Tiêu Chiến, nằm bên cạnh Tiêu Chiến, ôm y, nhìn y mệt mỏi rã rời, nằm trong lòng nặng nề thiếp đi.
Đêm qua vừa mới làm, hôm nay vừa dậy chưa được bao lâu Vương Nhất Bác lại muốn làm tiếp, hai ba phát đã lột hết quần áo Tiêu Chiến ra, bản thân hắn thì chỉ cởi quần đen ra một chút, dương vật lộ ra, đè nửa người trên của Tiêu Chiến lên giường, hắn đứng ở mép giường túm mông y, lấy ngón tay trêu đùa nơi tư mật của Tiêu Chiến.
Tiêu Chiến vẫn sẽ giãy giụa, khuyên nhủ rằng: “Ưm… a… ngươi phóng túng như vậy, làm sao nghỉ ngơi điều dưỡng cơ thể được chứ…”
“Sư huynh, nào, nhấc mông cao lên chút.”
“Ngươi có thể đừng gọi như vậy nữa được không…”
Một người nằm sấp một người đứng, Tiêu Chiến bị cởi sạch sẽ, cả người trần trụi, Vương Nhất Bác thậm chí còn chẳng cởi quần, từ sau khi về Lâm Cốc, thân thể Lang chủ khôi phục lại, đây là chuyện mỗi ngày đều sẽ xảy ra.
Vương Nhất Bác đi săn thú về, thấy Tiêu Chiến đang nói chuyện với tộc nhân ở nơi đóng quân, hắn sẽ ngang ngược kéo y về lều vải, cởi sạch quần áo của Tiêu Chiến, bản thân mình thì ăn mặc chỉnh tề, chỉ hơi cởi quần dài ra, đứng ở mép giường tiến vào, làm tới mức Tiêu Chiến mệt mỏi ngủ thiếp đi, Lang chủ lau khô dương vật của mình, đi ra bên ngoài lều, gọi Vinh Đạt tới dạy kiếm chiêu cho cậu.
Tiêu Chiến sẽ thường xuyên dạy bọn nhỏ công phu phòng thân, rõ ràng cười rất vui vẻ, vừa nãy Vương Nhất Bác vẫn còn đang nghị sự với tộc nhân, lại đột nhiên dùng đến nội lực, kéo Tiêu Chiến về doanh trướng, để y nằm sấp ở trên giường mà chịch vào, vẫn là một người cởi hết sạch, một người mặc chỉnh tề, làm đã đời rồi, Vương Nhất Bác liền ôm Tiêu Chiến lên giường, đắp kín chăn, để y nghỉ ngơi, còn bản thân hắn lại tiếp tục quay về nghị sự với tộc nhân của mình tiếp.
…
…
Lang chủ biết chân tướng của huyết ấn, máu sói trong cơ thể hắn vẫn còn đang xao động, bắt đầu dựa theo phương thức làm tình của người Man tộc, bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu, ngày sáng đêm tối, làm tình chẳng chút tiết chế.
Thường xuyên là Vương Nhất Bác đột nhiên kéo Tiêu Chiến nói: “Đi, bây giờ ta muốn tiến vào.”
Tiêu Chiến quả thực không chống đỡ được, nhất là khi thường xuyên có nhiều người xung quanh, y không nghe nổi câu “Bây giờ ta muốn tiến vào” này, còn nổi giận, cho đến khi Vương Nhất Bác đồng ý không nói câu này trước mặt người khác nữa.
“Như này đi, khi có người, ta gọi ngươi “sư huynh”, tức là đang nói với ngươi, bây giờ ta muốn tiến vào.”
Tiêu Chiến chỉ cảm thấy choáng đầu hoa mắt, cạn lời thở gấp.
“…”
“Cái này chắc là được chứ, không ai hiểu nó có nghĩa là gì.”
“Vương Nhất Bác, ngươi đúng là hết thuốc chữa.”
Xưng hô “sư huynh” này quá mức xấu hổ, mỗi lần Vương Nhất Bác muốn làm tình, bèn ở ngay trước mặt mọi người gọi Tiêu Chiến là “sư huynh”, thanh âm trầm thấp giống hệt với những lúc ân ái, nói với y, bây giờ ta muốn tiến vào.
Hôm nay cũng như vậy, hắn nói: “Sư huynh là không muốn sư đệ nữa ư?”
Vương Nhất Bác nghe có vẻ “rất ấm ức”, dương vật một phát đâm tới tận cùng, chịch tới mức Tiêu Chiến hét lớn một tiếng, không cách nào trả lời được nữa, hoàn toàn lún sâu vào tình dục.
Vương Nhất Bác cứ đứng như vậy, nhìn từ đằng sau, hắn không hề cởi quần áo, chỉ có phần eo là đang mạnh mẽ đâm rút, hắn ở sau lưng dùng đầu gối tách rộng hai chân Tiêu Chiến ra, giữ chặt đầu gối Tiêu Chiến để y không thể nhúc nhích, Tiêu Chiến nhanh chóng không thấy đau đớn nữa, sướng đến mức lớn tiếng rên rỉ, hai tay đưa ra sau, nắm chặt cánh tay Vương Nhất Bác.
Hai người giống như sói hoang trong trời tuyết vậy, một bò một đứng, làm tới mức vui sướng, làm tới mức điên cuồng.
一
TBC
(Thật ra nồi thịt chương 50 này không nằm trong mạch truyện ban đầu của tác giả, là nồi thịt bả viết trong lúc ngồi mấy tiếng trên xe ô tô trên đường đi công tác về nhà. HeadsUp nói chị ấy không thích viết H ở cuối truyện, nhưng vì con dân Vảy Ngược khóc nhiều quá, khóc tới mức bả mềm lòng. Lại còn có người nghi ngờ Lang chủ bị thương nặng như vậy, “hạnh fuck” sau này của Kiếm Thánh phải tính sao, thế nên bả cho mấy chị biết thế nào là “đệ nhất công trong vũ trụ HeadsUp”, dám nghi ngờ sức mạnh của Lang chủ à)
[text_hash] => 8719f732
)