Array
(
[text] =>
– “Chuyện gì đang diễn ra vậy?” -Tiêu Chiến không tự chủ được mà thốt lên. Cậu lúc này chính là đang đứng trong một quán bar hạng sang của thành phố B, trước mắt là một tấm biển lớn ghi hàng chữ lớn “Lễ đính hôn của Vương Hạo Hiên và Tống Kế Dương” làm cho choáng váng.
.
.
Đêm qua là bị bọn Trác Thành kéo lại quậy phá tưng bừng, tới hai ba giờ sáng mới thả cho về. Sáng dậy lúc bảy giờ tức chỉ ngủ được bốn tiếng, lập tức nhảy vào nhà vệ sinh chau chuốt lại mặt mũi rồi ra khỏi cửa.
Chiếc xe đen quen thuộc từ lúc nào cũng đã đậu sẵn ở trước nhà, Tiêu Chiến cứ theo đó mà nhảy vào, mồm còn ngậm bánh mì kẹp, tiện tay đưa thêm một cái cho “vị tài xế”.
Nhất Bác dụi mắt khởi động xe, sau đó nhận lấy phần ăn sáng của người yêu đưa ngậm ngùi ăn, Tiêu Chiến hôm qua ba giờ về đến nhà, Nhất Bác chở cậu về xong lại phải chạy về nhà mình, tắm rửa sạch sẽ xong cũng gần bốn giờ, ngủ đến sáu rưỡi thì bị chuông báo thức réo inh ỏi mà mở mắt chạy sang nhà Tiêu Chiến. Thế mà, con thỏ ngốc này không biết điều gì cả, đưa ổ bánh mì xong là thôi à?
Nhất Bác chun mũi liếc mắt sang nhìn cậu, ách, Tiểu Chiến của hắn ăn sáng xong thì lăn ra ngủ mất rồi, đầu dựa vào thành xe, may là hôm nay hắn kéo mui xe lên rồi, chứ mà để mui trần thường ngày con thỏ kia sẽ rụng mất tai mất. Nhất Bác đưa tay để đầu Tiêu Chiến lên vai mình, tiện thể xoa mái tóc mềm mượt của đối phương mỉm cười hạnh phúc.
“A Chiến, đến rồi.”– Nhất Bác ghé sát bên tai Tiêu Chiến nói.
“Ưm… tới rồi sao?”- Thỏ ngốc lười biếng vươn vai, ngáp một cái, dùi dụi mắt nhìn ra bên ngoài.
“Chiến Chiến, đi làm vui vẻ, chiều anh sang rước em sớm, tối nay lễ đính hôn của hai người kia.” – Nhất Bác nhắc nhở người yêu hay quên của mình.
“Dạ, Nhất Bác, ngày mới tốt lành.” -Tiêu Chiến nhanh nhẹn hôn lên má của người yêu rồi chạy. Để lại Nhất Bác cười ngốc một mình, nụ hôn buổi sáng khiến cho bao uất ức mới nãy bay biến hết, có vẻ thức dậy sớm đợi phu nhân cũng không phải quá tệ.
.
.
Bốn giờ chiều, Nhất Bác (lại) xông vào phòng kỹ thuật mang Tiêu Chiến tan làm, Tiêu Nại chẳng nói gì, mà mấy người trong đó cũng chẳng ai nói gì, bởi vì hôm nay Nhất Chí Khoa Kỹ đồng loạt tan ca sớm, Hạo Hiên và Kế Dương chính là phát thư mời hết cho cái công ty này mà.
Nhất Bác cùng Tiêu Chiến đi mua đồ mới để mặc đến buỗi lễ, Tiêu Chiến với áo sơ mi trắng, quần kaki màu xám bạc và một đôi giày thể thao của Gucci, Nhất Bác theo đó cũng mặc áo sơ mi đen, quần đen, giày đen. 2 người còn đeo thêm đồng hồ vòng tay và nhẫn, đều là đồ đôi, nhìn vô cùng hòa hợp.
“Chuyện gì đang diễn ra vậy?”- Đó chính là câu đầu tiên Tiêu Chiến phải thốt lên khi nhìn thấy “địa phương” tổ chức a.
“Tiêu Chiến bị sốc rồi.”- Vu Bân lù lù xuất hiện, tay làm điệu bộ đau đầu, xoa xoa mi tâm.
“Phải phải, em còn bị sốc huống gì cậu nhóc này.” -Trác Thành tự tay nhéo má bản thân, mồm thì há ra, thiếu điều rơi xuống đất. Tin được không, hai người kia quả thật là tổ chức lễ đính hôn ở quán bar a.
– “Mặc kệ đi Tiêu Chiến , Hạo Hiên là một kẻ rất cổ quái.” -Nhất Bác nhéo má Tiêu Chiến, nắm tay cậu tiến vào trong, chỗ hai kẻ ăn bận…chẳng có tí gì gọi là chú rể hay chú rể….
“Đại ca, đại tẩu, tới rồi hả?”- Hạo Hiên cười toe toét, thân mặc một cái vest bằng da, vai đính đinh tán nhọn hoắc, mặc một cái áo ba lỗ đen bên trong, quần da và giày bốt cũng có đính tán, thật là hù người khác, mà dạo này, cậu ta hay gọi Tiêu Chiến bằng đại tẩu, thật muốn đấm cái tên này móm quá.
“Không thể tin là ba mẹ lại cho phép em tổ chức ở chỗ này.” -Lông mày Tiêu Chiến bên cao bên thấp, ánh mắt kinh ngạc dán lên hai nhân vật chính của bữa tiệc.
“Có sao đâu? Họ có vẻ khoái chí là đằng khác, nhìn xem.”- Kế Dương diện đồ y chang Hạo Hiênn, nhưng màu trắng, chỉ tay về hướng đàn karaoke bự kinh hồn, nơi có ông bà Vương, ông bà Kế, ông bà Tiêu!!!!!!! Và thêm mấy vị phụ hyunh khác đang hát nhạc rock & roll kia kìa.
Tiêu Chiến thấy cảnh này, cảm thấy rất bất ngờ cùng vui vẻ. Mấy người có phụ hyunh ở đây cũng đồng cảm nghĩ, thật là chịu chơi. Tiêu Chiến mới chuyện chúc mừng với hai nhân vật chính một chút, rồi cùng Nhất Bác ra chỗ vợ chồng Tiêu Nại, Vi Vi ngồi chung.
– “Hạo Hiên nó đính hôn rồi, chừng nào mới tới chú?” -Tiêu Nại tay cầm một ly rượu nhìn Nhất Bác cười.
“Cái này còn phụ thuộc vào thế giới của em.”- Nhất Bác cười nói, khẽ liếc nhìn người ngồi bên cạnh mím môi ngượng ngùng, đáng yêu quá mức.
– “Xùy, ai mà xui xẻo là thế giới của cậu vậy chứ?”-Vy Vy vẫn còn ức chế với Nhất Bác, hằn học lên tiếng.
“Tiêu Chiến, em xui xẻo lắm sao?“- Nhất Bác giương cặp mắt ngây thơ tròn xoe như cún con nhìn cậu.
Tiêu Chiến bị câu hỏi của Nhất Bác giống cây búa đập lên đầu, hỏi kiểu đó, chẳng phải xác định là cậu sẽ là người đính hôn với hắn sao? Chết tiệt, rốt cuộc là dồn cậu vào thế ngượng ngùng gì đây?
“A?”-Câu duy nhất có thể đáp lại của Tiêu Chiến lúc này.
“Tiêu Chiến rất may mắn, luôn luôn may mắn mà.”– Nhất Bác phì cười trước thái độ của cậu, hình như bị hắn dọa cho sợ rồi.
“Ai cho phép cậu đính hôn với em của tôi chứ?“
“Vậy ai cho phép chị kết hôn với anh tôi chứ?”
Vy Vy sốc, Vy Vy đang bị sốc, sốc không thể tưởng tượng được.
“Là bố mẹ Tiêu Nại cho phép, bố mẹ tôi cho phép, không cần cậu quản.”
” Vậy tôi đính hôn với Tiêu Chiến cũng cần bố mẹ hai bên đồng ý, đâu cần chị quản.”
Vy Vy sốc nặng, miệng ú ớ nhìn Nhất Bác nhấp rượu cười đắc ý, cả Tiêu Nại – chồng thân yêu của cô cũng bụm miệng cười, Tiêu Chiến còn cười lớn nữa, lộ cả 2 chiếc răng thỏ đáng yêu, sốc sốc sốc sốc. Tâm can Vy Vy gào thét, tại sao mình không đánh chết cái thằng đẹp trai không bằng chồng mình đi cơ chứ? Tiêu Chiến, mắt mũi của em để dưới mông hay sao lại đi nhìn trúng cái thằng quái gở này????
Nhất Bác cùng với Tiêu Chiến ngồi đó chăm chú theo dõi mấy cái nghi lễ quái gỡ của Hạo Hiên và Kế Dương, lâu lâu hắn quay sang nói chuyện với Tiêu Nại. Còn Vy Vy và Tiêu Chiến thì cả buổi bị choáng váng vì cái không khí kinh dị trong quán bar, nếu không vì cái tâm bảng to bự ghi lễ đính hôn thì họ sẽ nghĩ đây là một cuộc..nổi loạn của những kẻ điên quá !!!
Điển hình là Trác Thành cùng Tất Bồi Hâm leo lên bàn nhún nhảy kiểu “rocker’’, cầm chai rượu lắc lấy lắc để rồi phun cái phụt vào mặt anh chàng Quách Thừa và Trịnh Phồn Tinh đáng thương. Một đám nhân viên của Nhất Chí Khoa Kỹ ra sàn nhảy uốn éo đủ trò. Nhìn đi nhìn lại có mỗi cái bàn mà bốn người họ là bình thường nhất a.
.
.
Khoảng mười giờ, Nhất Bác đưa Tiêu Chiến về, tới cổng nhà, Tiêu Chiến như thường lệ tự mở cửa bước ra ngoài, Vương Nhất Bác ngồi trong xe kéo cửa kính xuống nhìn cậu và cũng như thường lệ, cậu lại hôn lên má hắn với câu chúc ngủ ngon, nhưng hôm nay có khác một chút. Nhất Bác ngoắc tay gọi Tiêu Chiến khi cậu vừa mới tính quay người bước đi.
“Có việc gì….” -Tiêu Chiến cúi người ngang ô cửa xe hơi thì…
Chụt
Một nụ hôn nhẹ lên đôi môi Tiêu Chiến, mắt phượng mở to kinh ngạc nhìn hắn.
“Chiến Chiến, nhớ mơ thấy anh.”-Nhất Bác hôn người yêu xong cười ranh mãnh, kéo cửa xuống nhấn ga phóng đi, để một con thỏ ngốc ngơ ngác nhìn theo. Chết tiệt, đêm nay bị mất ngủ rồi.
.
.
.
Hôm nay là ngày cuối cùng của kỳ nghỉ hè, cũng là ngày chủ nhật cuối cùng của tháng tám. Hải Khoan gọi diện hú hét cả bọn đi chơi bóng rổ ở sân bóng ven sông gần trường.
Chậc, Tiêu Chiến lâu ngày ngồi trong văn phòng, giờ có dịp vận động đương nhiên sẽ tới. Tự mình lái ô tô đến, hai anh em Vương Nhất Bác, Vương Hạo Hiên cùng với Kế Dương đã có mặt, Tiêu Chiến vừa đi vừa ăn bánh mì vừa uống sữa rồi bước vào sân, Vu Bân cũng ỳ ạch chạy vào, có thêm hai người nữa là Bồi Hâm và Phồn Tinh là người trong Hắc Long bị ‘’lão già’’ Châu Dương lôi tới, Trác Thành cũng tới cùng ‘’tiểu mỹ nhân’’ Hách Mỹ và Tiêu Nại.
“Tiêu ca, hôm nay không đi cùng Vy Vy tẩu sao?” -Hạo Hiên trợn con mắt kinh ngạc nhìn người đàn ông bá khí ngời ngời mặc đồ thể thao thoải mái đi vào sân bóng.
“Vy Vy sang nhà nhạc mẫu rồi, anh ở nhà một mình không có việc gì làm.”
“Tiểu mỹ nhân, có biết chơi bóng rổ không” – Kế Dương hướng Hách Mi chêu chọc, làm anh chàng da trắng ửng đỏ, khói bốc đầy đầu.
“Ông đây không phải tiểu mỹ nhân, nhà ngươi mới là tiểu mỹ nhân.”
“Kế Dương là đại rồi không phải tiểu.”-Tiêu Chiến thích thú chen vào.
Nhao nhao mãi nửa tiếng sau trận đấu mới diễn ra, Tiêu Nại và Nhất Bác làm đội trưởng 2 bên, Tiêu Chiến bị bắt về đội của Tiêu đại thần làm Nhất Bác tức xanh mặt, hai người này đồng lòng chia cách hết mấy cặp đôi ở đây hết. Kế Dương, Trác Thành, Phồn Tinh, Hách My, Tiêu Chiến đội Tiêu Nại, còn Hạo Hiên, Vu Bân, Bồi Hâm, Châu Dương, Hải Khoan đội Vương Nhất Bác.
Giằng co qua giằng co lại, đội Tiêu Nại thắng, dù chỉ hơn vỏn vẹn một điểm, Nhất Bác đứng đó bất mãn cong môi, nghe giọng cười khả ố oang oang đắc chí của Trác Thành mà nhăn trán. Tiêu Chiến vội chạy đến chỗ hắn an ủi, Nhất Bác vì cái người đang níu cánh tay mình mà vuốt mặt, lụm giỏ xách lôi theo người ta ra ngoài, đi theo mấy cái người kia tìm chỗ lấp đầy bụng đói.
“Aaaaaaa, lẩu.” -Tiêu Chiến không kiềm được hào hứng khi nồi lẩu lớn được bưng ra.
“Chú thấy lẩu là sáng mắt.”- Kế Dương vẩu môi.
“Mắt anh cũng sáng lắm đó Dương ca.“-Trác Thành chọt vào.
“Ôi dào mắt ai chả sáng, ăn không hay mình tôi ăn hết.”– Vu Bân giơ đũa gắp lấy miếng thịt bò.
-“A thịt bò của em.“
– ” Của tôi, của tôi”
– “Thịt là của tôi”
Mọi người nháo nhào tranh giành.
Rốt cuộc phần ăn dành cho hai mươi người đã bị cả hội này xử lí sạch sẽ. Ăn xong ai về nhà nấy, Nhất Bác đưa Tiêu Chiến về để cậu chuẩn bị cho ngày mai đi học.
.
.
Sáng thứ hai, Nhất Bác như thường lệ chở Tiêu Chiến đến trường, hàng loạt sinh viên của đại học BXG đều trợn con mắt ra nhìn chiếc Lamborghini mui trần màu đen sang trọng đỗ trước cổng trường, Tiêu Chiến bước xuống xe, Nhất Bác cũng xuống theo, đi ra sau cốp đem vali cho cậu, dù sao Tiêu Chiến vào năm học phải ở ký túc.
“Sao không để anh đưa vào ký túc luôn, từ đây đi bộ vào đó cũng mất gần mười phút.”– Nhất Bác nhăn mũi nhìn người thấp hơn mình đang bướng bỉnh.
“Nhất Bác, em đi được mà, có phải con gái đâu mà anh lo, hơn nữa anh còn phải làm việc nữa.”- Tiêu Chiến cười toe toét với hắn, tay đẩy Nhất Bác vào trong xe.
“Hm…sắp xếp xong xuôi gọi cho anh.”-Nhất Bác xoa đầu Tiêu Chiến, rồi hôn vào mu bàn tay cậu sau đó nhấn ga chạy đi.
Tiêu Chiến quay ra thấy người xung quanh nhìn mình, đa phần là sinh viên năm nhất, cậu vuốt mũi, ây da, lại gây ấn tượng rồi, Tiêu Chiến rút điện thoại ra, gọi cho ai đó, cậu không có điên mà ôm mấy cái vali này đi bộ vào trong đâu, đang trong thời kỳ lười biếng a, nhưng mà cậu cũng không muốn trễ giờ làm của người yêu, nên mới giục đối phương đi làm.
Kítttt
Tiếng phanh xe làm người xung quanh chú ý, còn môi Tiêu Chiến thì nhếch lên, a tới rồi đấy.
“Ya Tiêu Chiến, cậu còn mau lên xe?” -Cái giọng chua ngoa quen thuộc của Trác Thành vang lên.
“Lên này.”- Tiêu Chiến nhét vali vào cốp xe vừa mở ra, nhanh chóng ngồi vào trong chiếc BMW màu xám bạc đắt tiền để Hải Khoan đưa vào trong trước sự ngỡ ngàng của hàng loạt sinh viên trong trường, ây da, mấy công tử nhà giàu này mới ngày đầu tiên đã gây chú ý rồi.
.
.
“Anh mau đi cất xe đi, đồ của anh chốc em và Tiêu Chiến sẽ mang lên phòng cho.”-Trác Thành đẩy Hải Khoan vào xe, thúc giục.
“OK, chìa khóa này, em cứ để một góc, lát nữa anh sẽ xếp lại sau.“- Hải Khoan cười vui vẻ, chạy đi cất xe.
Còn Tiêu Chiến và Trác Thành lôi mớ hành lí lên phòng. Ném cái vali của Hải Khoan vào phòng của anh ta, Tiêu Chiến nhìn cánh cửa phòng số tám, năm nay không gặp hắn ở chỗ này nữa, có chút không quen nhỉ?
Vừa mở cửa phòng mình ra, Tiêu Chiến và Trác Thành bị dọa mà hét toáng lên.
VƯƠNG HẠO HIÊN CẬU LÀM CÁI TRÒ KHỈ GÌ Ở ĐÂY VẬY?
Vương Hạo Hiên đang xếp quần áo vào tủ chỗ giường trống bị tiếng hét làm giật mình, ngó đầu ra nhìn hai kẻ ngoài cửa.
“À, năm nay mình chuyển sang đây ở a, Kế Dương đã không còn ở đây nữa, ở chung với người lạ phiền lắm.”- Hạo Hiên cười hì hì.
-Hả?- Cả hai đồng thanh hét lên.
Sau việc Hạo Hiên chuyển tới, Hải Khoan cũng đùng đùng chuyển phòng, xách hành lý qua ký túc bọn họ ở, với lý do, phòng còn dư giường, năm cuối không thích ở với người lạ. Trác Thành đương nhiên là chào đón người yêu mình, Tiêu Chiến cũng gật đầu đồng ý, từ khi nào cái phòng này trở thành nơi dung túng cho mấy kẻ vô gia cư vậy chứ? Thế này làm cậu nhớ tới người yêu của mình ghê!!!
[text_hash] => 2eb073de
)