Array
(
[text] =>
Mấy người còn lại trong bàn nhìn Tiêu Chiến phì cười, Yến Nhã Khuyến trong game kha khá nổi tiếng mà toàn là tai tiếng (kiểu trà xanh nên nổi)
Mấy người họ liền kênh mặt, ai chứ Yến gia lừng lẫy như vậy, thêm vào là người Sở Toàn, ở Trùng Khánh chưa có bang nào đông như vậy, cả hội trường có khoảng bảy bàn toàn người Sở Toàn, Hắc Báo dù có đến nhưng không đông bằng khi ở thành phố B.
“Tôi là Yến Tử Khuyên.” Cô gái ngồi cạnh Yến Nhã Khuyến lên tiếng.
“Yến Lôi.” Người ăn mặc màu mè như con tắc kè giới thiệu.
“Yến Trảm, bên cạnh là Yến Lưu.” Một anh chàng cao ráo, tự giới thiệu bản thân rồi chỉ sang người có da ngăm đen ngồi cạnh.
“Bọn tôi đã giới thiệu hết rồi, ba người mau giới thiệu đi.” Yến Tử Khuyên thúc giục, bởi vì có hứng thú.
“Kế Dương, Tiêu Chiến, tôi là Châu Dương.” Anh chàng tự lôi hết tên thật ra nói, bị Tiêu Chiến trừng mắt mà không thấy sợ, vui vẻ cười hì hì.
“Quả thật chưa nghe bao giờ.” Tên Yến Trảm cười khinh khi một cái, liếc nhìn qua ba người họ.
“Bọn tôi chỉ là nhàn rỗi nên chơi game thôi, với lại đi du lịch Trùng Khánh sẵn tiện tới đây chơi.” Kế Dương nhếch môi, Yến Trảm sao? Đẳng cấp chưa bằng phân nửa của phân nửa anh, dám chảnh chọe vậy à.
“Ô, mọi người không phải người Trùng Khánh sao? ” Yến Lôi ngạc nhiên.
“Có Tiêu Chiến là người Trùng Khánh.” Châu Dương vô tư khai báo.
“A thật sao? Bạn là sinh viên chứ? Đang học trường nào vậy?” Yến Tử Khuyên hào hứng.
“Tôi không có đi học ở đây” Tiêu Chiến nhàm chán trả lời.
“Nhìn như vậy, chắc là học trường tư rồi, người đầy hàng hiệu này.” Yến Trảm đánh giá, lại nhìn Tiêu Chiến bằng ánh mắt chê cười.
Tiêu Chiến nhếch mép, trường tư? Người đầy hàng hiệu? Nói năng kiểu đó khác nào bảo cậu học ngu nhưng có nhiều tiền nên mới học trường tư.
“Nhìn ra à? Có vấn đề?” Tiêu Chiến liếc anh chàng kia khinh thường.
“Cũng kiểu ăn chơi như nhau, chắc hai người cũng học trường tư chứ hả?” Tên kia quay sang hỏi Kế Dương và Châu Dương.
“Học trường gì thì có liên quan đến bạn?” -Kế Dương đanh giọng chua ngoa hỏi lại.
“À không có liên quan, chỉ hỏi để dò xét đẳng cấp thôi, tôi chỉ hứng thú với những người có địa vị ngang hàng.” Anh ta chẹp miệng.
Tiêu Chiến thiếu điều muốn đấm vào mặt người này, dò xét đẳng cấp? Hứng thú với người có địa vị ngang hàng? Tay cậu siết cái điện thoại dưới gầm bàn, lũ người Yến gia này thật đáng ghét.
Ring…Ring…
“Nhất Bác, anh xong việc chưa?” Chợt hắn gọi đến, cậu dịu giọng bắt điện thoại.
“Xong rồi, em đang ngồi ở đâu vậy?”
“Bàn ở gần sân khấu, cứ ra là thấy ạ.”
“Được rồi, chờ anh một chút.”
Tiêu Chiến cúp máy, môi mỉm cười, mặc kệ lũ người kia, xoay người ngó nghiêng xung quanh.
“Lão công nhà em tới rồi hả?” Kế Dương thản nhiên hỏi.
“Đang ra.” Tiêu Chiến cũng thản nhiên đáp lại, bị Kế Dương trêu chọc mãi cậu cũng quen với cách gọi này rồi.
Bọn con gái Yến gia nghe Kế Dương và Tiêu Chiến trò chuyện tự nhiên thất vọng, hóa ra người đẹp trai tuyệt mỹ đó đã có người yêu rồi.
“Lại thêm một công tử ăn chơi đến rồi đấy.” Tên Yến Trảm lại lên tiếng chế diễu, thành công khiến ba người tức giận.
Tiêu Chiến định lên tiếng thì một bàn tay nhẹ nhàng đặt lên vai cậu, mùi hương nhẹ nhàng tràn đầy nam tính thoảng qua, cậu liền thư giãn, không nói gì nữa, chỉ im lặng liếc đôi mắt phượng lạnh lùng với bọn người Yến gia trước mặt.
Nhất Bác từ cửa hậu trường sau sân khấu đi ra, nhìn thấy Tiêu Chiến biểu hiện u ám thì nhanh chóng đi tới.
Lại gần, đúng là người yêu hắn giận dữ đến phát cáu rồi, gân xanh ở cổ nổi lên rõ ràng. Nhẹ nhàng kéo ghế ngồi xuống ghế trống cạnh Tiêu Chiến.
“Xảy ra chuyện gì?” Hắn ôn nhu hỏi, từ đầu đến cuối mắt còn không thèm nhìn về phía Yến gia ngồi đối diện.
“Không có gì, anh đừng lo.” Tiêu Chiến kéo vạt áo hắn, ra vẻ không sao.
“Ừm, không lo.” Nhất Bác xoa tóc Tiêu Chiến, rồi ngồi ngay ngắn nhìn xung quanh đánh giá, đến khi lướt qua tên Yến Trảm thì dừng ánh mắt, kiêu ngạo liếc nhìn.
Yến Trảm từ đầu đã thấy Nhất Bác thân mặc vest màu rêu sang trọng, vẻ ngoài hoàn hảo như tượng tạc nhàn nhã bước ra từ cửa hậu trường chứng tỏ là người có địa vị cao ở Phong Đằng, thuộc Lam Thị tập đoàn lớn của Trung Quốc, lại bị hắn nhìn chăm chăm, anh ta chỉ biết câm mồm cúi mặt.
“Haha, bạn trai của Tiêu Chiến, anh cũng chơi game? Có thể giới thiệu danh tính?” Yến Lôi thấy không khí ngột ngạt liền lên tiếng muốn làm sôi động bầu không khí.
“Vương Nhất Bác.”
“Tôi chưa nghe đến bao giờ.” Yến Trảm tự nhiên ngẩng mặt nói.
“Là tên thật của tôi, giống bọn họ cũng đều nói tên thật.” Nhất Bác chán ghét nhìn đám người đối diện.
“Đều là tên thật? Sao mọi người không nói ID game?” Yến Nhã Khuyến nhìn Vương Nhất Bác và Tiêu Chiến tiếc nuối, hai người này ngồi cạnh nhau thật giống tranh vẽ quá. Nhưng cô vẫn muốn một trong hai người họ thuộc về mình.
“Có thể giới thiệu ID không? Sau này được bọn này sẽ giúp đỡ kéo level.” Yến Tử Khuyên cười hi hi tiếp lời.
Sau đó bị Kế Dương trừng mắt liền im luôn, bọn họ mà cần lũ này giúp đỡ?
“Bọn tôi là…” Châu Dương định lên tiếng.
“Ô? Đám người Hắc Báo kia? Sao lại ngồi bên đó?” Hải Khoan toàn thân mặc đồ đen vừa đến, đứng bên phía bàn của nhóm người áo đen nói lớn.
Tiêu Chiến cùng Kế Dương đồng loạt nhìn Hải Khoan, anh ta đến cũng biết chọn thời điểm nhỉ?
“Người Hắc Báo?” Yến Lưu mắt mở to, kinh dị nhìn qua đám người trước mặt.
“Ây da, Đại thần, em quên nói anh nghe, em đã dặn người trong bang mặc áo đen để mọi người đến trước nhận biết, cũng như nói họ chừa chỗ cho mình, thế mà quên nói lại, thật tội lỗi mà.” Hải Khoan chạy lại, gãi gãi đầu nhìn Nhất Bác.
“Không sao.” Nhất Bác nhếch môi rồi gật đầu một cái.
“A Lão Không Quần, ngươi cũng tới sao? Ây cha? Chuyện gì xảy ra vậy? Sao sắc mặt em kém vậy Chiến?” Hải Khoan ngơ ngác hỏi liên tục.
“Đại Thần, Điện Hạ ban nãy là bị bắt nạt.” Châu Dương tự dưng lên tiếng, làm xung quanh yên ắng lạ thường.
Bọn gười Yến gia trợn mắt nhìn Nhất Bác và Tiêu Chiến, Đại Thần? Là danh xưng của đại cao thủ trong game không ai không biết, Điện Hạ, là danh xưng của tam cao thủ, lại thêm cái tên Lão Không Quần được nhắc đến cũng thuộc top 20 bảng xếp hạng, ai cũng sợ hãi nhìn qua.
Nhất là Yến Nhã Khuyến -“ô sin” cũ của Vương Nhất Báo, biểu tình tiếc nuối cùng kinh ngạc tột hiện trên mặt nhìn hai người kia.
Bọn họ ngay cả người cấp cao nhất của Yến gia là Yến Trảm cũng không địch nổi bất kỳ thành viên nào của Hắc Báo. Đơn giản vì người cấp thấp nhất của Hắc Báo cũng đã xếp 95 rồi, Yến Trảm cùng lắm là ở mức mấy ngàn, chứ đừng nói là mấy trăm.
Mấy bàn xung quanh bàn Tiêu Chiến ngồi cũng quay sang nhìn và bàn tán rôm rả, là đại thần và điện hạ đã đến sự kiện, thật thú vị.
“Lưu Đại Nhân, có chuyện gì sao? Bang Sở Toàn gây chuyện à?” Một người áo đen bên bàn kế bên đứng dậy đứng cạnh Hải Khoan, mắt nhìn xung quanh hỏi han.
“À, im lặng một chút.” Hải Khoan nhắc khẽ, nhìn bọn người kia kinh dị nhìn mình, cái tên này, tại sao lại nói ID của mình to như vậy chứ a?
Nhất Bác trầm ngâm nhìn Tiêu Chiến, thấy mí mắt phượng của cậu cụp xuống che đi sự tức giận thì quay qua nhìn Yến Trảm.
“Tống Đại Hiệp, Điện Hạ bị sao vậy?” Hắn lôi hết tên ID ra mà hỏi.
“Là bị người của Yến gia khinh thường. “Kế Dương giật mình khi bị kêu ID, nhưng cũng hào hứng kể lể.
” Khinh thường?” Bàn tay to lớn của Nhất Bác dưới gầm bàn siết chặt, bao bọc lấy tay Tiêu Chiến.
“Là khinh bỉ bọn tôi cũng như nói A Chiến đi học là nhờ giàu có, còn bảo là loại ăn chơi, còn nói anh là công tử ăn chơi nữa đấy” Châu Dương chen mồm vào.
“Tiêu Chiến, em định thế nào?” Lông mày hắn nhíu lại, thảo nào Tiêu Chiến của hắn tức giận, một người thân phận cao như cậu, chắc chắn khi bị nói thế này sẽ bị đả kích lớn.
“Việc này sẽ giải quyết sau, đang ở nơi công cộng.” Tiêu Chiến nghiêng người khẽ nói vào tai hắn, Nhất Bác gật đầu, quay sang hỏi Hải Khoan.
“Bàn bên đó còn chỗ chứ?”
“Còn, đều là chừa cho chúng ta.”
“Chiến à, qua bên kia ngồi.” Nhất Bác đứng lên, tay vẫn nắm tay Tiêu Chiến rồi kéo nhẹ cậu về phía mình.
“Được, em thật sự không muốn ngồi chung với đám người hạ đẳng này thêm chút nào nữa.” Tiêu Chiến kiêu ngạo đến mức đối với bọn người Yến gia cũng không cho một cái liếc mắt, sau đó nhanh chóng đi theo Nhất Bác sang bàn bên cạnh.
Sự việc này rõ ràng khiến những bàn xung quanh chú ý, nhóm người có ngoại hình xuất chúng lại là người của Hắc Báo bang, Yến gia lại cố tình gây sự, thêm vào nữa là gây sự với những người đứng đầu của Hắc Báo, chậc, thảm cho Sở Toàn rồi.
“Mọi người đây là Vương Nhất Báo, bang chủ của chúng ta, Chiến Điện Hạ, Tống Đại Hiệp, Lão già biến thái.” Hải Khoan lần lượt giới thiệu khi cả bọn an vị.
“Woa, không ngờ mọi người lại đến đây, vinh hạnh quá, lần trước họp bang ở thành phố B không ai chụp hình lại, làm bọn tôi không nhận ra mấy đại nhân mà.”
“Lão già biến thái? Từ khi nào nhà ngươi lại gọi lão là biến thái ?” Châu Dương ngồi cạnh Kế Dương quặp cổ anh chàng.
“Ouch lão cực biến thái, đồ biến thái.”
“Đại thần, bọn người Yến gia đó anh đừng lo, bọn này sẽ xử lý.” Mấy người trong bàn lên tiếng.
“Ừm, cảm ơn mọi người.” Nhất Bác ảm đạm trả lời.
Ngồi được một lát xem chương trình trên sân khấu, Tiêu Chiến kéo nhẹ tay Nhất Bác nói nhỏ.
“Chúng ta về sớm được chứ ?”
“Sao vậy ?” Nhất Bác quay sang nhìn cậu, lo lắng hỏi.
“Em đói bụng.” Tiêu Chiến nhe răng cười, lộ cả răng thỏ, mắt phượng cong lên. Nhất Bác nắm tay Tiêu Chiến đứng lên.
“Mọi người ở lại, bọn tôi về trước có việc.”
“A? Sao lại về sớm vậy ? Lát nữa ai đưa tớ về?” Kế Dương ngạc nhiên.
“Hạo Hiên ngồi sau hậu trường, lát kêu nó chở về, Tiêu Chiến đói rồi.”
(づ。◕‿‿◕。)づ
Tại một quán lẩu ở Trùng Khánh
ʕっ•ᴥ•ʔっ
“Nay đồ nhúng rất ngon nha, cháu đợi một chút.” Dì Lam nhận lại xấp giấy, rời đi.
“Dạ thưa dì.” Tiêu Chiến lễ phép trả lời.
“Lần nào đến em gọi cay như vậy sao?” Nhất Bác ngạc nhiên hỏi.
“Hm? Em đã giảm bớt độ cay rồi mà, lẩu quán dì Lam rất ngon, em đã ăn ở đây từ nhỏ.” Tiêu Chiến vui vẻ nói.
Nhất Bác mỉm cười nhéo má Tiêu Chiến, đáng yêu quá. Dì Lam mang thức ăn lần lượt tới, thấy cảnh này thì cười thầm. Bọn trẻ này cũng thật là đáng yêu quá.
Do hẹn hò lâu rồi nên Nhất Bác cũng đã dần quen ăn cay, hai người ăn no cả căng bụng, lúc ra thanh toán tiền, còn bị dì Lam trêu chọc : ”Lần này về có cả người yêu, chắc mẹ con vui lắm.” làm Tiêu Chiến ngại ngùng, mẹ cậu? Tiêu Chiến quên mất một việc rồi.
Nhất Bác đi bộ với Tiêu Chiến về nhà, trên đường đi cứ Chiến Chiến này Chiến Chiến nọ khiến mặt cậu đỏ ửng vì ngại ngùng. Về đến nhà đã thấy Kế Dương, Hạo Hiên và Hải Khoan, Trác Thành ngồi húp mì gói dưới bếp.
“Hai người, được lắm, đi ăn uống no say mà bắt bọn này ăn mì gói.” Hạo Hiên bất đồng chỏ đũa vào hai người họ.
“Sao không tự đi ăn đi ?” Nhất Bác hất hàm.
“Tốn tiền, không đi.” Kế Dương đáp.
“Thế an phận húp mì đi.”
“Tiêu Chiến, ban nãy có gặp mẹ cậu, bác bảo ngày mai bác qua sớm, nhớ mở cửa.” Trác Thành ăn xong mang tô ra bồn rửa, thản nhiên nói.
Tiêu Chiến trong lòng lo lắng, mặc dù nhà cậu không phải gia đình có suy nghĩ cổ hủ. Nhưng ngày mai sẽ như thế nào đây?
[text_hash] => 9b5e75d4
)