Array
(
[text] =>
Tối hôm sau khoảng bảy giờ, Tiêu Chiến rời thư viện trường về kí túc.
7h30 Đại hội bang chiến ở Mộng 2 sẽ khai mạc, 8 giờ sẽ tới phiên Hắc Báo bang tham chiến, cậu phải tranh thủ về để ”hâm nóng” tay chân.
Mở cửa ra, Trác Thành đang ngồi cạnh Hải Khoan xem phim trên máy tính, ha, từ ngày Tiêu Chiến biết mối quan hệ của hai người này, Hải Khoan rảnh rỗi thì lại chạy sang đây.
Tiêu Chiến vỗ vai chào hỏi hai người, đi tắm rửa sau đó uống sữa rồi ôm máy tính ngồi trên giường.
<Kênh bang phái>
Bân Tướng Quân: Ài ót oii, hôm nay lên sớm quá chả có aiii ở đây hết sao?
Tống Đại Hiệp: Bân Bân, ngươi có đuôi mù cũng phải thấy tên ta sáng đèn trong danh sách bạn bè chứ? -_-
Bân Tướng Quân: Ta cơ bản không quan tâm đến ngươi a.
Tống Đại Hiệp: Ta giết ngươi ngay bây giờ, dám bỏ lơ ta hả.
Tất Cao Bồi : Chẹp chẹp, hai ngươi đừng có cãi nhau ầm lên nha, ở đây còn có trẻ nhỏ ngây thơ nha.
Trịnh Phồn Hoa: Ô hố? Ai cơ? Ai trẻ nhỏ ngây thơ a?
Lão không quần: Mấy vị đại nhân, lão đây tuy già nhưng vẫn còn ngây thơ lắm.
Tống Đại Hiệp: Lão già, ngươi là khú đế lắm rồi, ngây thơ cái mông ấy.
Tất Cao Bồi: Ta vốn dĩ còn nhỏ, thơ ngây lắm.
Chiến Điện Hạ : @Trịnh Phồn Hoa, nghe nói ngươi năm nay đã học năm cuối đại học khoa y học.
Tiêu Chiến nhếch môi, anh chàng này lần trước nó hack prolfile vài game thủ có nhìn thấy ID này. Đang cười cười thì nghe tiếng Hải Khoan chào tạm biệt ở bên ngoài, Tiêu Chiến quay ra chào tạm biệt rồi lại cắm mặt vào máy tính.
Lão Không Quần: Ách ách ách, @Tất Cao Bồi đại nhân, ngươi không thể nào thơ ngây được.
Trịnh Phồn Hoa: Chậc chậc chậc :V :v
Tống Đại Hiệp: Mặt của ngươi ngây thơ mà vào được trường y – lại bằng tuổi ta, nổ quá nổ quá.
Tất Cao Bồi : O____O @Tiêu Điện Hạ, ngươi là thánh thần phương nào?? Sao lại biết?????
Chiến Điện Hạ: Ta là phàm nhân.
Bân Tướng Quân:…………….. !!!!!!!!!!!!!
Tất Cao Bồi: Nố nô nồ, chả lẽ ngươi biết ta ngoài đời ?????
Chiến Điện Hạ: Ta không có hứng.
Tất Cao Bồi: Chả lẽ ngươi là fan hâm mộ của ta ????? OwO
Chiến Điện Hạ: Có lẽ ta sắp đi thăm mộ ngươi.
Tất Cao Bồi : !!!! >”<
Trác Thành gọi ra khóa cửa phòng hộ vì cậu ta có việc gấp phải đến thư viện, Tiêu Chiến đành đi ra ngoài đóng cửa.
Vì ở trong phòng, cậu cột chỏm tóc mái trước theo kiểu quả táo (sợ nổi mụn), mặc quần lửng với áo thun ba lỗ rộng rãi in hình con thỏ.
Vừa bước ra kéo cánh cửa, lập tức Tiêu Chiến bị giật mình khi nhìn thấy một người đứng phía dãy phòng đối diện nhìn mình chăm chú. Mặt cậu ngơ cả ra, đứng bất động, quên luôn việc đóng cửa.
Nhất Bác bên kia thấy cậu nhóc này đứng ngơ ngác, bèn giơ tay vẫy chào Tiêu Chiến, nhoẻn miệng cười, dưới ánh đèn yếu ớt của hành lang nhưng nụ cười ấy vẫn rõ ràng hiện ra trong mắt Tiêu Chiến, cậu cũng gật đầu chào, nét ngơ ngác vẫn giữ nguyên.
Nhất Bác nhìn bộ dạng ngốc nghếch dễ thương của cậu không nhịn nổi bật cười. Tiêu Chiến lúc này mới hoàn hồn rồi nhìn lại mình, sau đó nhanh chóng đóng sập cửa chạy vào nhà. Tiêu Chiến ôm gương mặt đỏ ửng, khóc thầm “thật là mất hết hình tượng mà.”
<Ding> Bạn hữu Vương Nhất Báo đã online.
<Ding> Bạn hữu Lưu Đại Nhân đã online.
Tô Hữu: Chà, hai vị đại thần và đại nhân cũng onl rồi.
Lý Giai: Chà, hai vị đại thần và đại nhân cũng onl rồi.
Toàn Phát Nhiên Nhiên : Hai người mau ngăn Hâm Hâm tự tử đi.
Trịnh Phồn Hoa: Tên bánh bao ương thối đó không chết được đâu, mặc xác hắn đi.
Tất Bồi Hâm: Huhu, cả ngươi cũng về phe ăn hiếp ta sao ?? =((
Lưu Đại Nhân : Ố ố, ta đã bỏ qua việc gì sao ??? O_o
Tống Đại Hiệp : Lưu cẩu, ngươi mở hộp giao tiếp kênh bang phái sẽ biết.
.
.
Lưu Đại Nhân: Há, Chiến Chiến, ta về phe ngươi, mau đem chôn lão Trịnh đi.
Trịnh Phồn Hoa: Ba chúng ta cùng đem chôn.
Tất Cao Bồi: Các ngươi ỷ đông bắt nạt ta.
Chiến Điện Hạ: Ta chỉ đến thăm mộ, không muốn động sức chôn.
Tất Cao Bồi: Ngươi.. cả chôn còn không muốn động sức, ngươi khi dễ ta, PK PK đi.
Chiến Điện Hạ: Ta không có hứng.
Vương Nhất Báo: 2 phút nữa kha mạc, tất cả tập trung ở Tửu lầu thành Trường An.
Vị bang chủ lên tiếng, Tiêu Chiến nhanh tay di chuyển vị trí đến thành Trường An – Tửu lầu, chỗ khá ít người lui tới nhưng lại khá rộng rãi, đủ để thấy hết những bang viên tham chiến.
<Thế giới>
Võ Tắc Họng : Aida, các bang phái đêm nay kéo về Trường An đông quá, ở quảng trường đông như kiến bò, chả nhận ra ai với ai.
Mao Mao Công Công : Bản cung ta thật muốn leo lên ngọn cây để tìm người của Hắc Báo.
Zhou Lộ : Ta cũng đang đợi người của Hắc Báo đến, ít khi nào mới thấy được đồng loạt các cao thủ trong top 100 xuất hiện.
Lão Không Quần : Vinh hạnh vinh hạnh quá.
Tống Á : A lão già của Hắc Báo kìa, lão già, lão đang ở đâu vậy ?
Lưu Đại Nhân : Làm ơn ai đó bịt mồm lão già kia lại hộ ta.
Tống Đại Hiệp: Lão già đó có bịt lại cũng như không, ngươi lo mặc quần cho lão trước kìa.
Lão Không Quần : Bịt mồm ta giống như mặc quần cho ta, rất ghét ngaa.
Phúc Nhĩ Thạch : Lão già, bang lão đã đến báo danh Trường An chưa ?
Lão Không Quần : Nhĩ Nhĩ, ngươi cứ đùa, bọn ta đã đến Trường An báo danh từ lâu.
Sào sạt lá rơi : Mẹ ơi, ta vừa thấy người Hắc Báo tập trung xung quanh Tửu lầu.
Tôn Ngộ Không : Ta cũng thấy, toàn bộ ở trước Tửu Lầu, ta thật sung sướng nhìn thấy Chiến Điện Hạ thần thánh rồi.
Bân Tướng Quân: @Chiến Điện Hạ, ngươi có fan hâm mộ.
Tất Cao Bồi : Điện Hạ có người thăm mộ ?
Chiến Điện Hạ: Lần trước ta nói sai rồi, ta sẽ đích thân chôn sống người, lão Tất.
Trịnh Phồn Hoa: Bánh bao, ngươi chết chắc rồi.
.
.
Sau khi bị vài người trông thấy ở Tửu Lầu, tích tắc, game thủ đột nhiên bỏ quảng trường, chạy đến đông nghịt chỗ Hắc Báo Bang đứng. Giờ chẳng thấy ai ra ai, ID nhân vật chồng chéo lên nhau, như một đám cỏ.
<Bang phái>
Chiến Điện Hạ: Phi tiên !
Tiêu Chiến lên tiếng nhắc nhở, Phi tiên là nói tắt của việc dùng pháp bảo hoặc linh thú để bay lên cao, cách hữu hiệu nhất lúc này để không bị kẹt vào đám đông mịt mù.
Lưu Đại Nhân nhanh chóng cưỡi Phượng Hoàng bay vút lên trời, Tống Đại Hiệp cũng đi cùng, với lí do pháp bảo phi hành đã đem đi tu sửa.
Những người khác cũng dùng pháp bảo hoặc linh thú đủ loại thần kỳ bay lên trời làm cho toàn bộ người chứng kiến xung quanh trầm trồ, phi hành vật, đâu phải ai cũng có, nhưng lúc này đồng loạt mấy chục phi hành bảo vật độc đáo bay đầy trời, cảnh tượng vô cùng đẹp mắt.
Tiêu Chiến dùng trượng vũ khí của mình – có thuộc tính phi thiên – toan nhấn vào biểu tượng đôi cánh để bay lên thì nhận được tin nhắn riêng của bang chủ Vương Nhất Báo gửi qua.
Vương Nhất Báo: Người đừng dùng vũ khí làm phi hành, 1 phút nữa mở trận địa, sẽ không kịp chiến đấu.
Chiến Điện Hạ: Ta quên mất việc này, nhưng không bay lên chẳng lẽ đứng bên dưới này một mình?
Vương Nhất Báo: Dùng chung với ta.
Vị đại thần vừa nói xong, con rồng nhỏ là vật nuôi của đại thần lập tức biến thành một con rồng đen to lớn, đứng chễm chệ trên mặt đất, tạo khoảng trống để Chiến Điện Hạ nhìn thấy nhân vật Vương Nhất Báo. Vài giây sau, Vương Nhất Báo và Tiêu Điện Hạ ngồi trên con rồng bay lên bầu trời.
Lưu Đại Nhân: Chà, phi long thăng thiên, đại ca luyện con thú nhỏ đó thành đến mức này rồi?
Vương Nhất Báo: Ngươi cũng đã luyện con chim đỏ choét kia thành phượng hoàng rồi con gì.
A Ma Gia: Long Phụng trên trời kìa, không thể tin là hệ thống cũng có thứ này.
Tôn Ngộ Không: Sau này nhất định mua thú cưng biết bay để luyện thành.
Lộc Văn Văn: Tôn Ngộ Không, ngươi cưỡi mây chán rồi à?
.
.
.
Kênh thế giới ồn ào, bàn luận về loạt pháp bảo linh thú phi thiên của Hắc Báo bang, đặc biệt là cặp rồng phượng của đại cao thủ và nhị cao thủ, thêm việc ngũ cao thủ Tống Đại Hiệp và Chiến Điện Hạ cùng xuất hiện cùng trên hai linh thú oai hùng kia cũng khiến cho dân tình kiếm chuyện để nói.
<Hệ thống>: Đại chiến bang phái chính thức bắt đầu, trận địa sẽ mở ra trong 5 giây nữa, các bang phái hãy chuẩn bị sẵn sàng.
Là đại chiến bang phái, tức tất cả bang phái báo danh tham gia sẽ được đưa vào một trận địa ảo dành riêng cho chiến bang. Ở đó, toàn bộ chém giết lẫn nhau, người cuối cùng sống sót ở bang nào thì bang đó chiến thắng. Đó là luật duy nhất.
Hắc Báo bang có 70 người tham gia, theo ý bang chủ liền chia thành năm nhóm nhỏ. Tất cả bay thành một vòng tròn, nhóm của bang chủ ở chính giữa, giữ nguyên đội hình bay trên bầu trời.
Đối với Hắc Báo bang, việc giữ lại một người còn sống sót là một việc vô cùng dễ dàng, nhưng lại gặp rắc rối với việc mười bang phái tương đối lớn rã ra rồi gộp lại thành một đại bang, trên danh sách có gần hai ngàn người, hôm nay tham chiến chỉ phân nửa nhưng chiếm số lượng vô cùng lớn.
<Bang phái>
Vương Nhất Báo: Người cần bảo vệ, chọn ai? Nên có chức năng thần y, đứng sau bảo vệ.
Lưu Đại Nhân: Nhóm chúng ta có Đại Hiệp và Điện Hạ là thần y cấp cao.
Trịnh Phồn Hoa: Chọn cả hai, tốt nhất là để hai người này đứng trong trị thương cho bang.
Vương Nhất Báo: Nhóm hai có sáu thần y, nhóm ba có bốn thần y, nhóm bốn và năm đều có tám thần y, chia ra ứng trợ cho người của nhóm, chỉ cần lo cho nhóm mình, không cần lo nhóm khác.
Sau bàn bạc, Tống Đại Hiệp và Chiến Điện Hạ ngồi cùng linh thú với Nhất Long và Lưu Đại Nhân trở thành 2 người được bảo vệ. Ai nấy đều có việc của mình, người vòng ngoài là kẻ có khả năng cận chiến với lượng máu cao, mỗi vòng đều có thần y chữa trị đặc thù. Những vòng bên trong là người có khả năng đánh xa, trong cùng là nhóm cao thủ.
Đoàngggg
Hệ thống vang lên một cú nổ, ánh sáng lóe lên đưa tất cả vào cấm địa.
Vương Nhất Báo: Thấy là giết, không chừa một ai.
Không ai trả lời, nhưng tất cả đều lập tức tản rộng ngập trời đánh giết hăng say. Chốc lát đã có mấy trăm thi thể của các nhân vật nằm dài ở đó.
[text_hash] => 99fc4931
)