[BÁC CHIẾN] AI MỚI LÀ BABA? – Mạng đổi mạng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[BÁC CHIẾN] AI MỚI LÀ BABA? - Mạng đổi mạng

Array
(
[text] =>

Tỉnh lại đã là chuyện của 2 tiếng sau, anh mở mắt ra mới biết mình đang bị trói lại, trong đầu cố nhớ lại tình huống lúc lên xe La Mạnh Du đi gặp đối tác đã ngửi thấy mùi gì đó rồi dần dần ngủ đi lúc nào không hay

Anh đưa đôi mắt nhìn lên phía trước, thấy cậu ta dần bước đến. Ánh mắt sắc nhọn nhìn anh, khác xa với khuôn mặt mà hằng ngày anh vẫn thấy. Bất giác rùng mình một cái, hoá ra bên cạnh anh cậu ta không phải một con người bình thường đến vậy, là một con hổ đang ẩn náu dưới vỏ bọc con thỏ khiến người ta không thể đề phòng

– ” Tại sao? “
– ” Để tôi kể anh một câu chuyện nhé. Cậu chuyện về một cậu nhóc, à không, lần trước tôi đã kể trước một đoạn rồi nhỉ. Đúng ra cuộc sống cậu ta sẽ được êm ấm như bao người, nhưng một thời gian sau cũng mất nối người cha ruột. Anh nói xem, tại sao tôi phải chịu đựng những chuyện này? “
– ” Không phải bố cậu còn sống sao? “
– ” Đó không phải là bố ruột. Ông ta chỉ là một ông bố nuôi mà tôi lợi dụng để ẩn mình, chờ một cơ hội có thể trả thù cho gia định tôi “
– ” Nhưng chuyện này không liên quan đến tôi “
– ” Không liên quan? Rất liên quan đấy. Ai bảo anh là người trong lòng của hắn ta. Gia đình tôi chính là vì hắn ta mà tan nát. Anh nói xem có phải rất liên quan không? “
– ” Là Vương Nhất Bác ư? Cậu với anh ta thù hằn tại sao phải lôi tôi vào ? “
– ” Tôi đã bắt gặp ánh mắt hắn ta nhìn anh, vốn dĩ nó không bình thường. Dần dần tiến đến gần anh cũng chỉ là vì muốn tiếp cận hắn. Nhưng quả thực, anh rất dễ lôi cuốn người khác. Ánh mắt, cử chỉ. Suýt chút nữa tôi đã động lòng rồi. Haha “

Từng lời nói mỉa mai đến đáng sợ của La Mạnh Du khiến anh đổ mồ hôi hột, cậu ta trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết. Như một tên ác ma đang cố vùng vẫy

– ” Anh nói xem đến bao giờ thì hắn xuất hiện? “
– ” Đừng mơ, trong lòng hắn vốn dĩ chẳng có tôi. Anh đừng quá mong chờ “
– ” Tôi thật muốn nhìn thấy hắn thảm thương quỳ dưới đất mà cầu xin tôi, liệu anh ngồi đây có khi nào tôi nói gì hắn cũng nghe không? “
– ” Loại người bỉ ổi như cậu, không đáng “

Nói xong anh nhếch mép hắt cho cậu ta một điệu cười khinh thường. Như chọc tức đúng chỗ ngứa, La Mạnh Du đưa thẳng tay đấm lên khuôn mặt anh một cái, lực dồn có chút mạnh nên khoé miệng ứa ra chút máu. Anh cảm nhận được mùi màu tanh trong miệng, nhổ mạnh ra một cái

– ” Một kẻ hèn nhát, nếu cậu tài giỏi đã không chơi trò bẩn thỉu như vậy. Chết trong tay cậu quả thực khiến tôi có chút bất mãn đấy “

La Mạnh Du lúc này không chịu nổi khi nghe mấy lời từ miệng anh nói ra. Tiến lại gần bóp mạnh cằm anh đưa lên trước mặt

– ” Cứ cứng miệng đi, hắn ta đang đến rồi. Lúc ấy để xem hắn yêu anh đến mức nào “

Trong lòng anh lúc này chỉ mong hắn đừng đến. Là địa bàn của La Mạnh Du, ắt hắn lành ít dữ nhiều, cậu ta vốn dĩ không thù hằn với anh nên có lẽ cũng chẳng dám làm gì ghê ghớm. Nhưng không ngờ một lúc sau hắn lại đến thật

********

Hắn dừng lại trước một bãi đất bỏ hoang đã lâu, phía xa xa có vài căn phòng cũ kỹ. Một mình tiến vào, ánh mắt như đang tìm kiếm

– ” Đã đến rồi, Vương tổng của chúng ta “

Nghe thấy giọng nói vang lên sau lưng, theo phản xạ mà quay đầu lại. Là La Mạnh Du, bên cạnh hắn còn có một thân thể bị buộc chặt với một chiếc ghế. Ánh mắt đưa lên nhìn miệng anh rơm rớm máu, theo phản xạ có chút kích động

– ” Mày là ai? “
– ” Nơi này mày không thấy quen thuộc sao? “

Hắn nheo mắt nhớ lại, địa điểm này đúng thật có chút quen thuộc. Bãi đất trống khá rộng rãi, dường như là một công ty nào đó từ lâu, công ty? Hắn sực nhận ra một cái tên quen thuộc

– ” Ôn Thị? “
– ” Quả là Vương tổng, trí nhớ cũng quá tuyệt vời “
– ” Mày muốn gì? “
– ” Vương tổng vội vàng vậy, chúng ta chơi đùa một chút đã chứ “

Vừa nói La Mạnh Du vừa đưa rút ra một con dao, đưa lưỡi dao sắc nhọn kề gần cổ anh. Đồng tử hắn mở to, biết bây giờ bản thân không thể kích động, hắn sợ anh sẽ bị thương

– ” Cảm giác thế nào? Tự cảm nhận người quan trọng với mình đứng trước cái chết. Vương tổng có thấy đau không? “

Đau, thực sự cảm giác này rất đau. Bất cứ điều gì nguy hiểm đến với anh, hắn đều không chịu được, kể cả lúc này. Mọi thứ vẫn dồn nén lại chỉ để bảo vệ anh. Một khắc lấy lại đủ bình tĩnh, hắn mới mở lời

– ” Thả anh ấy ra, mọi thứ mày muốn đều có thể lấy “
– ” Mạng của mày “
– ” Được “

La Mạnh Du cười haha lên một tiếng, cảm giác hắn đang rất sảng khoải, quay sang nhìn anh

– ” Thấy chưa, tôi đã nói anh rất có giá trị mà. Anh yêu anh nhiều đến vậy, tính mạng cũng có thể bỏ ra vì người mình yêu. Tôi thật cảm thấy ghen tỵ đấy “

Dù cậu ta có đang nói với anh thì ánh mắt anh vẫn đổ về phía của hắn. Lồng ngực rất khó chịu, như có một cái gì đó đè lại, khiến anh thật muốn chửi thề. Hắn bình thường thông minh như vậy, nhưng bây giờ lại ngu ngốch vô cùng. Nếu có thể anh chỉ muốn lại gần rồi cho hắn vài cái bạt tai cho tỉnh

– ” Đánh “

La Mạnh Du bất giác ra lệnh cho đám người ở đó, tên nào tên ấy cầm một khúc gỗ to, lúc đầu hắn còn có thể đánh trả lại, nhưng dần dần sức lực không còn nhiều mà gục xuống. Từng chỗ trên cơ thể cứ thế mà lộ ra màu đỏ sẫm khiến người khác phải nổi da gà

[text_hash] => 06418500
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.