Âu Lạc Chi Nữ – Chương 47 : (17.5+) – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Âu Lạc Chi Nữ - Chương 47 : (17.5+)

Array
(
[text] =>

Cho đến lúc bên ngoài ríu rít tiếng chim chóc đánh thức giấc ngủ, tôi hơi cựa quậy thân mình.

A, sao lại có chút đau nhức rã rời… Tôi mở ra đôi mắt còn ngái ngủ… Sát trước mắt tôi, một lồng ngực trần rộng lớn rắn chắc của nam giới. Tôi giật mình khi nhận ra sự tiếp xúc gần gũi của đối phương với mình bây giờ. Tôi đang lõa thể và được người ta ôm ấp trong tay như vậy…

A, đêm qua…

Tôi vùng ra khỏi vòng tay hắn, nhổm người dậy, kéo cái chăn che lấy thân thể. Lúc cử động tôi thấy thân dưới còn cảm giác đau nhức.

Sự thật này không thể chối cãi, đêm qua tôi và hắn đã… hắn lúc đầu dịu dàng, nhưng càng về sau càng nồng nhiệt….

Tôi hết ngẩn ngơ rồi lại luống cuống với lấy quần áo dưới đất. Đã nghe thấy một giọng nói thản nhiên phía sau lưng:

–  Nàng dậy rồi sao? Cũng còn sớm mà, đêm qua lo nàng lại gặp ác mộng nên ta không dám ngủ say, nãy mới chợp mắt được một lúc…

Cách xưng hô của hắn đã thay đổi, càng thể hiện những gì đã trải qua giữa tôi và hắn.

–  Cao Lỗ, không được gọi như vậy nghe ớn lắm, còn nữa… chuyện đêm qua… – Mặt tôi đỏ bừng bừng – Nhất định từ nay về sau không được nhắc tới!

Hắn có chút ngỡ ngàng thoáng qua trước phản ứng như vậy của tôi. Thật ra thì dù đã thân mật với hắn, đêm qua rõ ràng là tôi trong lúc yếu lòng đã ưng thuận, nhưng thực sự tôi lại vẫn có cảm giác đó là một tai nạn…

Tôi bò xuống giường, nhanh chóng vơ hết quần áo của mình, còn lườm hắn một cái ý bảo hắn quay mặt đi chỗ khác.

Hình như hắn thấy rất khôi hài.

– Nàng vội vã đi đâu vậy? – Hắn vội hỏi khi thấy tôi vừa mặc, vừa rời đi.

–  Ta.. đương nhiên là phải đi rồi… – Cái cách hắn nhìn tôi vẫn khiến tôi bối rối, lắp bắp ngượng nghịu trả lời.

Hắn ngồi dậy, thản nhiên chống cằm giễu cợt:

–  Phu nhân của ta, là nàng xấu hổ không muốn thừa nhận hay do tâm trạng tính cách thất thường đây? Hôm qua còn ôm chặt lấy ta không chịu buông, rõ ràng là cố tình quyến rũ ta…

–  Ta… ta không phải như vậy! – Tôi muốn nói nhưng thấy cổ họng nghẹn lại, rõ ràng mình không có lý lẽ mà nói. – Ta… ta… nhất định là một sự cố thôi, lúc đó coi như đầu óc ta không tỉnh táo!

Gương mặt hắn bỗng trở nên gian trá, hắn cực kì cao hứng mà hỏi:

–  Vậy bây giờ nàng tỉnh táo chứ?

–  Đúng, ta tỉnh táo, cho nên ta thấy là chúng ta…

Tôi còn chưa nói hết câu, hắn đã lao xuống giường, nhanh như chim ưng vồ mồi, tóm gọn tôi trong vòng tay, đem tôi trở lại giường. Tôi hốt hoảng giãy dụa:

–  Đồ đê tiện này, ngươi muốn làm gì chứ? Buông ra!

Hắn dùng sức mạnh áp đảo tôi, bàn tay thoăn thoắt dỡ bỏ quần áo còn đang mặc dang dở của tôi, đôi mắt tràn ngập si mê và ham muốn.

–  Bây giờ tỉnh táo thì làm lại để nàng hiểu rõ! Không chối cãi được, cũng không trốn thoát được đâu!

Tôi cố chống cự nhưng thấy mình thật yếu ớt, sau đêm qua chân tay tôi đã đều mệt mỏi rã rời, trên người còn đau nhức như vậy mà hắn vẫn còn muốn hành tôi thêm sao. Tôi không cam tâm oán trách hắn:

–  Cao Lỗ, đêm qua hại ta như vậy còn chưa đủ sao? –  Tôi nghiêng đầu né tránh cái hôn như mưa của hắn – Ta mệt… à, đúng rồi… – Tôi như sực nhớ ra điều gì đó có lý lẽ – Không phải ngươi cũng chưa được nghỉ ngơi sao, tốt nhất là buông ta ra mà nghỉ đi!

Thấy tôi như một con lật đật lắc qua lắc lại né tránh, hắn càng nảy sinh cảm giác muốn chinh phục. Không xong rồi, không phải là dục vọng của hắn lại càng tăng cao đấy chứ?… Mắt hắn giờ hiện rõ những tia lửa nóng bỏng, hắn thiếu kiên nhẫn dùng sức xé bỏ toàn bộ vải vóc có trên người tôi, tôi chỉ biết kinh hoàng mà kêu lên.

–  Không đủ đâu! – Hắn nói một câu rồi cúi xuống trước ngực tôi hôn tàn sát bừa bãi, bàn tay to lớn còn lại cũng luồn xuống dưới giữa hai chân đang cố khép của tôi.

Cả người tôi nóng ran xen lẫn chút sợ hãi. Hắn ngậm cắn lấy một bên nụ hoa, hai bàn tay cũng không có cái nào nhàn rỗi, đồng thời khiêu khích những vùng da thịt nhạy cảm… Lý trí tôi biết rõ là không được, nhưng cơ thể không ngừng sinh ra phản ứng, tôi bất lực để cho những tiếng rên khẽ bật ra cùng những hơi thở loạn nhịp…

–  Không đủ ! Nghe đây vợ của ta, từ giờ nếu nàng cứng đầu, ta sẽ răn dạy nàng! – Hắn đáp trả, âm điệu này không biết nên coi là đe dọa hay chế giễu nữa.

Hắn làm tôi thấy sợ rồi, sợ bản thân mình hơn là sợ hắn. Không được, để hắn lấn át như vậy, sau này làm sao có thể ngẩng cao đầu đây. Nhưng làm sao tôi thoát khỏi hắn được?

Không nhanh tìm cách đối phó thì sẽ không kịp nữa…

–  Cao Lỗ…! – Tôi bày ra bộ dạng sợ sệt thảm thương, tôi biết hôm qua hắn cũng mủi lòng trước vẻ yếu đuối mong manh của tôi, dù thể này hơi trái với lương tâm, nhưng tôi không muốn bị hắn bắt nạt –  Ta… ta sợ lắm… hôm qua… đau lắm….!

Tôi còn giả vờ rơm rớm nước mắt, một chút bi thương. Quả nhiên có hiệu quả, hắn ngây người ra trong giây lát. Lòng tôi đang tận hưởng cảm giác thắng thế.

Nào ngờ mấy giây sau, bàn tay của hắn dứt khoát tách hai chân của tôi ra, đặt cái thân hình đồ sộ vào đó, trong mắt tôi ánh lên một tia kinh hoảng. Hắn nhìn tôi cười:

–  Đó mới là hoảng sợ thực sự phải không? Phu nhân à, một chớp mắt trước khi nàng bày ra bộ mặt yếu ớt thì biểu đạt trên mặt nàng gian manh như đang suy tính, ngay sau khi ta giả vờ mủi lòng thì ánh mắt nàng không giấu được sự đắc ý, lộ liễu như vậy còn muốn lừa ta sao?

Nói chưa dứt lời, hắn đã mạnh mẽ nhanh gọn tiến vào. Còn đang ngỡ ngàng vì bị hắn vạch trần, còn chưa chuẩn bị tâm lý, cơ thể cũng chưa sẵn sàng cộng với dư âm đau nhức của ngày hôm qua, khoảnh khắc đó tôi lại như bị xé rách một lần nữa. Cổ họng bật ra một tiếng nấc lớn, tôi mắt tôi hoảng loạn nhìn hắn, nước mắt không cầm được lại trào ra…

Lúc này hoàn toàn là cảm xúc thật sự… Đau đớn, ấm ức, oán hận hắn…

Hắn kinh ngạc, bàn tay hắn vội đưa lên vuốt gương mặt đẫm nước mắt của tôi, chạm vào từng giọt lệ. Giọng hắn luyến tiếc ân hận:

–  Minh Hà…nàng khóc thật đó sao? Ta sai rồi sao?

Tôi quay đầu sang một bên, giận dỗi không thèm nhìn mặt hắn, gồng mình lên tự gánh chịu cảm giác đau đớn này… Hắn dùng bàn tay xoay gương mặt tôi lại đối diện hắn, tôi cố đánh ánh mắt sang hướng khác.

–  Đừng sợ, làm quen thì sẽ sớm không đau nữa! –  Hắn lại quay lại với thái độ dịu dàng vuốt ve, cưng chiều như trứng mỏng như thể không muốn làm tổn thương tôi.

Không giống như lần đầu đêm qua, dù thế nào thì cũng cảm thấy lần này đau đớn vơi đi rất nhanh, thay thế bằng một trận cảm giác kích thích truyền đến lan ra khắp cơ thể…

Chơi vơi như giữa sa mạc khao khát nguồn nước…

Tâm trí đã không còn nghĩ được điều gì nữa…

[text_hash] => 65e1efa3
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.