Anh Ấy Gọi Tôi Là Hắc Liên Hoa (Edit) P1 – Chương 73: Đã bắt đầu quan tâm đến người ta rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Anh Ấy Gọi Tôi Là Hắc Liên Hoa (Edit) P1 - Chương 73: Đã bắt đầu quan tâm đến người ta rồi

Array
(
[text] =>

Editor: Lạc Y Y

Ngơ ngác nhìn cánh cửa bị đóng lại, Ôn Niệm Nam lùi lại để tránh đường, Cố Ngôn Sanh hừ lạnh một tiếng rồi trở về phòng.

Trên hành lang nháy mắt trở nên yên tĩnh, nhìn những mảnh vỡ của cái ly trên mặt sàn, Ôn Niệm Nam ngồi xuống nhặt lên, một bàn tay không cẩn thận đã bị cắt trúng, máu nhỏ xuống sàn nhà.

Nhìn vết máu trên mặt sàn, Ôn Niệm Nam hơi hoảng hốt, trong đầu hồi tưởng lại cảnh tượng đã nhìn thấy trong con hẻm lúc đó.

Người đang ngất xỉu bên đường cả người bầm tím, cánh tay không ngừng chảy máu, bên ngoài bọn bắt cóc vẫn đang tìm người khắp nơi, cậu sợ hãi tiến tới giúp người bị thương dùng sức che lại vết thương, nhưng máu vẫn cứ chảy không ngừng.

Người nọ mơ màng sắp ngủ, Ôn Niệm Nam chỉ có thể không ngừng kêu y bảo y đừng ngủ.

Tay chân hoảng loạn lấy điện thoại ra bấm số gọi 120 để họ đến cứu người.

Đột nhiên nghe được cách đó không xa truyền đến tiếng chửi rủa, Ôn Niệm Nam sợ hãi chạy tới xem xét một phen.

Mắt thấy người sắp tìm tới đây, cậu quay đầu nhìn lại người đang hôn mê, trong đầu cậu chợt lóe lên một kế sách, một cách có thể làm người nọ sống sót…

Nhưng điều cậu không ngờ tới chính là bởi vì kế sách này đã khiến cậu trải qua những đêm đáng sợ kia, nỗi sợ hãi và đau đớn vô tận ấy bị bao trùm bởi ký ức thống khổ…

Khi nằm trên giường bệnh toàn thân đau đớn, cậu đưa tay lên sờ vào cổ, nhưng lại phát hiện cái gì cũng không có, hoàn toàn trống không, sau khi chịu đựng mọi sự tra tấn, cuối cùng sợi dây còn lại cũng đứt, dưới sự đã kích chồng chất ấy khiến tinh thần cậu cuối cùng bị suy sụp.

Nếu như lúc đó bác sĩ Lý không xuất hiện, có lẽ cậu đã trở thành một kẻ điên rồi…

Ôn Niệm Nam nhìn vết máu trên tay mình, khóe miệng khẽ cong lên, lộ ra một nụ cười đau khổ: “Tôi tưởng nó bị tôi làm mất rồi… tôi tưởng… mất rồi… Hóa ra không phải, hóa ra nó vẫn ở đó, quá tốt rồi… quá tốt rồi… “

Tại sao Cố Ngôn Sanh lại giữ sợi dây chuyền đó… tại sao y lại nhìn sợi dây chuyền với ánh mắt lưu luyến như vậy …

Thân thể Ôn Niệm Nam cứng đờ, trong đầu chợt lóe lên một suy đoán khó tin.

Là… đang nhớ lại người năm đó đã cứu hắn sao…

Mảnh vỡ trong tay không cầm vững bị rơi xuống sàn, Ôn Niệm Nam cuống quít thu thập những mảnh vỡ lại bỏ vào thùng rác bên cạnh.

Cậu đứng dậy dựa vào tường há miệng thở dốc, trong mắt tràn đầy kinh ngạc cùng khiếp sợ…

Y còn nhớ mình? Làm sao có thể chứ…

Đột nhiên nhớ tới Cố Ngôn Sanh trước khi bất tỉnh vẫn luôn nhìn chằm chằm vào cổ mình, là đang nhìn sợi dây chuyền đó sao…

Nghĩ đến đây Ôn Niệm Nam đưa tay lên che mắt, cười khổ lẩm bẩm nói: “Hóa ra thật là… “

Cố Ngôn Sanh tắm rửa xong ngồi trên ghế sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi, hắn bực bội mở to mắt nhìn ngoài cửa sổ, trong đầu luôn không tự chủ được nghĩ đến Ôn Niệm Nam đột nhiên thay đổi thái độ với hắn, nghĩ đến biểu hiện thờ ơ không quan tâm chút nào của cậu.

Hắn lấy máy tính bên cạnh mở ra liên hệ với Tiểu Lý. Hắn muốn kiểm tra tư liệu mấy ngày nay xem tình hình hiện tại gần đây của công ty.

Cửa bị mở ra, Cố Ngôn Sanh ngẩng đầu nhìn qua thì thấy là Ôn Niệm Nam lại cúi đầu tiếp tục xem văn kiện trong máy tính.

Ôn Niệm Nam xốc chăn lên ngồi ở trên giường, giơ tay tắt đèn lớn trong phòng, bật đèn ngủ trước giường, nằm quay lưng về phía người trước cửa sổ, căn phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng chỉ có tiếng gõ bàn phím.

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ đặc biệt sáng, ánh trăng xuyên qua cửa sổ chiếu vào bên trong, nhưng hai người ở trong phòng đều có tâm sự riêng.

Tay người ngồi trên sô pha tuy đang gõ bàn phím, nhưng lại hoàn toàn không để ý đến máy tính, người nằm trên giường cũng không mảy may buồn ngủ mà mở mắt ra.

Không biết đã qua bao lâu, tiếng thở đều đều mới dần dần vang lên trong phòng.

Tay gõ bàn phím của người ngồi sau máy tính đột nhiên ngừng lại, xoa nhẹ thái dương rồi tắt máy, đứng dậy đi về phía giường.

Nhìn chằm chằm khuôn mặt đang say ngủ hồi lâu, hắn mới xoay người ngồi trở lại sô pha, lấy chăn ở bên cạnh đắp lên người, nhắm mắt chìm vào giấc ngủ.

Khi Ôn Niệm Nam tỉnh dậy vào ngày hôm sau, vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Cố Ngôn Sanh đang ở trên ghế sô pha, tấm chăn vốn dĩ nằm trên người hắn lại rơi xuống sàn.

Ôn Niệm Nam nhẹ nhàng đi tới mở rèm cửa ra, ánh mặt trời chiếu vào, cậu đi tới sô pha nhặt tấm chăn rơi trên sàn lên đắp lại lên người đang ngủ say.

Nhìn ngũ quan tinh xảo trên khuôn mặt ấy, trong nhất thời có chút ngẩn ngơ.

Cố Ngôn Sanh thực sự có một khuôn mặt đẹp đến nổi khiến người ta không thể rời mắt, nhưng vì dáng vẻ và khí thế đáng sợ của hắn khiến mọi người thường bỏ qua khuôn mặt thanh tú đó.

Ôn Niệm Nam khẽ thở dài, xoay người đi vào phòng tắm rửa mặt.

Khoảnh khắc cửa phòng tắm đóng lại, người nằm trên sô pha đột nhiên mở mắt ra, trong mắt hiện lên một tia sáng tỏ, không hề có một chút ý tứ nào là mới vừa tỉnh lại.

Cố Ngôn Sanh cúi xuống nhìn tấm chăn trên người, hắn ngồi dậy dựa vào sô pha xoa xoa thái dương, trong mắt hiện lên vẻ khiến người ta không thể nhìn thấu. Thật ra Cố Ngôn Sanh đã tỉnh dậy ngay khi Ôn Niệm Nam kéo rèm cửa, nghe thấy tiếng bước chân đang từ từ tiến về phía mình, hắn không có mở mắt.

Chăn trên người bị động tác nhẹ nhàng đắp lại, hắn dường như cảm giác được Ôn Niệm Nam đang nhìn mình chằm chằm, sau đó liền xoay người đi vào phòng tắm.

Nhẹ nhàng xoa xoa bờ vai đau nhức vì ngủ trên ghế sô pha, Cố Ngôn Sanh đứng dậy đi đến bên cửa sổ nhìn ra bên ngoài.

Tiếng mở cửa phòng tắm vang lên ở phía sau, Cố Ngôn Sanh quay người nhìn lại.

Ôn Niệm Nam tắm rửa xong mở cửa phòng tắm đi ra ngoài, đang dùng khăn lau tóc, khi nhìn thấy người đang đứng trước cửa sổ cậu liền sửng sốt.

Ánh mắt hai người bất chợt chạm nhau, cả hai nhìn nhau chằm chằm nhưng không ai nói gì.

Ôn Niệm Nam thu hồi ánh mắt đi tới trước tủ quần áo từ bên trong lấy ra một chiếc áo khoác len màu xanh nhạt mặc vào, khẽ nói: “Dì Lam mang quần áo của anh để vào trong tủ rồi, ở bên cái ngăn tủ thứ hai bên trái.” Dứt lời, cậu mở cửa rời khỏi phòng.

“Chào buổi sáng, Dì Lam.”

“Aiz, chào buổi sáng phu nhân.”

Ôn Niệm Nam đi vào phòng bếp chào Dì Lam đang làm đồ ăn, cậu cầm lấy chiếc thìa mà Dì Lam đang múc cháo.

“Để con làm cho Dì Lam.”

Dì Lam thấy Ôn Niệm Nam chủ động giúp mình, trong lòng một trận vui mừng.

Tốt quá rồi… đã trở lại thành phu nhân như trước kia rồi …

Sau khi đồ ăn được dọn lên bàn, hai người trên lầu cũng đi xuống, Lục Vân đang nói gì đó với Cố Ngôn Sanh, vẻ mặt bà hiện lên vẻ hận rèn sắt không thành thép.

Cố Ngôn Sanh dường như cảm thấy được tầm mắt, đột nhiên quay đầu lại hơi nheo mắt nhìn Ôn Niệm Nam.

Ăn bữa sáng xong Lục Vân xem TV cùng Ôn Niệm Nam trong phòng khách, Cố Ngôn Sanh ngồi bên cạnh cau mày xem tạp chí, liếc nhìn đồng hồ đeo tay, nói: “Nguyên Phong hôm nay tới báo cáo công việc với mẹ sao?”

“Ừm, buổi trưa nó đến, dì Chu của con bắt nó nghỉ ngơi ở nhà cả buổi sáng”

Cố Ngôn Sanh nghe thấy giọng điệu không thèm để ý của Lục Vân, trong lòng có chút bực bội: “Mẹ thà để Nguyên Phong đi nghỉ ngơi không ai ở công ty mẹ cũng không cho con đi sao?”

Lục Vân nhìn Ôn Niệm Nam một cái, sau đó quay đầu lại ngữ khí lạnh lùng nói: “Mẹ đã nói công ty trước mắt không cần con đi, nhiệm vụ của con bây giờ chính là chăm sóc Niệm Niệm để cho sức khỏe của nó được hồi phục, hiểu chưa?”

“Ha, vâng, tất nhiên là hiểu rồi”

Cố Ngôn Sanh đột nhiên đứng lên liếc nhìn người trên sô pha, tức giận đi lên lầu.

Lục Vân giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà xem TV, thỉnh thoảng nói chuyện với Ôn Niệm Nam.

Ôn Niệm Nam liếc nhìn thời gian trên tường, trong mắt hiện lên một tia do dự.

“Mẹ, con có chuyện phải đi ra ngoài một chuyến.”

“Hửm? Sao hôm nay con lại muốn ra ngoài?”

Thấy vẻ mặt khó xử không muốn nói chi tiết của Ôn Niệm Nam. Lục Vân ánh mắt tối sầm lại, an ủi nói: “Không sao, con muốn đi thì cứ đi không cần phải nói với mẹ, mặc quần áo ấm một chút, đội mũ lên đừng để gió thổi, nếu không đầu con sẽ lại đau.”

“Dạ, được.”

Khi Lục Vân nhìn chiếc xe bên ngoài rời đi, trên mặt lộ ra vẻ nghiêm nghị, bà thở dài một tiếng rồi đứng dậy đi lên lầu.

Cố Ngôn Sanh đang hút thuốc ngoài ban công trên lầu, đương nhiên cũng nhìn thấy Ôn Niệm Nam lái xe rời đi, hắn nhẹ nhàng phun ra một vòng khói, khói trắng mờ nhạt bay lên, trong mắt có chút nghi hoặc.

Hắn đưa tay dựa vào ban công nhíu mày, buổi trưa lại đi ra ngoài, Ôn Niệm Nam rốt cuộc đi đâu… “A Sanh, đến thư phòng một lát.” Giọng Lục Vân từ bên ngoài truyền đến, Cố Ngôn Sanh dập tắt điếu thuốc, vỗ vỗ quần áo rồi đứng dậy đi ra ngoài.

Hắn đẩy cửa thư phòng bước vào, khẽ gật đầu đè giọng nói: “Mẹ”

Lục Vân lấy một xấp giấy tờ trong tủ đặt lên bàn, ngước mắt lên nhìn người trước mặt đang giận dỗi với mình nói: “Những thứ này đều là tài liệu về hoạt động gần đây của công ty, con xem đi, những cái khác khi nào Nguyên Phong mang đến ta sẽ bảo nó đưa cho con…”

“Con không cần, nếu mẹ đã nói không cho phép con can thiệp vào việc của công ty, đương nhiên con không cần thiết phải xem những thứ này.”

Thực ra những tài liệu đó tối hôm qua Cố Ngôn Sanh đã chủ động bảo thư ký Tiểu Lý gửi đến rồi, không phải là hắn không tin tưởng Chu Nguyên Phong, mà là hắn đã quản lý công ty nhiều năm đột nhiên cái gì cũng không quan tâm khiến hắn có chút không thể thích ứng.

Chu Nguyên Phong luôn làm rất tốt, hắn cũng cảm thấy yên tâm khi giao công ty cho Chu Nguyên Phong quản lý, nhưng hắn không muốn thỏa hiệp trước mặt mẹ mình.

“Con cứ xem đi, kẻo đến lúc đó con lại gây ra rắc rối gì.”

Cố Ngôn Sanh tiếp nhận tập tài liệu ngồi xuống, liếc nhìn mẹ đang nhìn chăm chú vào máy tính, hắn cúi đầu mở tập tài liệu trong tay ra.

Lần đầu tiên hai mẹ con có thể hòa thuận dưới hoàn cảnh chỉ có hai người như vậy mà không có tranh cãi.

Lục Vân rời tầm mắt khỏi máy tính nhìn Cố Ngôn Sanh đang nhíu mày cẩn thận kiểm tra tài liệu.

Đứa nhỏ này tuy rằng tính tình quật cường không muốn chịu thua, nhưng trong công việc y chưa bao giờ khiến bà thất vọng, mấy năm nay sự phát triển của Cố thị ngày càng lớn mạnh, có thể đứng vững trong giới kinh doanh không thể tách rời nỗ lực của Cố Ngôn Sanh.

Đột nhiên có tiếng còi xe ở tầng dưới truyền đến, Cố Ngôn Sanh lúc đi vào đã quên đóng cửa nên trong thư phòng có thể nghe thấy âm thanh từ dưới lầu.

Ngay lúc nghe thấy tiếng còi xe, Lục Vân nhìn thấy tay đang lật tài liệu của Cố Ngôn Sanh đột nhiên ngừng lại, hắn ngẩng đầu nhìn về hướng cửa.

Thằng nhóc này… đã bắt đầu biết quan tâm đến người ta rồi…

Trong mắt Lục Vân hiện lên ý cười, bà giả vờ cau mày nói: “Hình như có tiếng xe, con đi xem xem là ai tới.”

Cố Ngôn Sanh đứng dậy đi ra ngoài, trước khi đi hắn đóng cửa thư phòng lại.

Đứng ở đầu cầu thang một hồi lâu không có đi xuống mà nhìn xuống dưới lầu, Cố Ngôn Sanh nhìn thấy Từ thúc đi ra ngoài nói chuyện với ai đó.

Là Ôn Niệm Nam trở về ư?

Cố Ngôn Sanh giả vờ không có chuyện gì mà chậm rãi bước xuống lầu, hắn hơi cau mày, sau khi nhìn thấy ai đang đứng ở cửa phòng khách sắc mặt hắn lập tức thay đổi.

Tác giả có lời muốn nói:

Tác giả đang dồn nén một chiêu lớn, dự định phá bỏ ý nghĩ đẹp đẽ duy nhất trong lòng Niệm Niệm, để Cố tra sau khi tìm đường chết thì độ khó của con đường truy thê sẽ nhân lên gấp trăm lần.

Ngược tra công thì có thể không cần nương tay, không cần lo lắng các người gửi lưỡi dao cho tôi rồi.

[text_hash] => 71a60142
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.