Một buổi chiều nắng nóng oi bức, làn khói đen phà lẫn vào trong không khí, bụi đường dính chặt lên bánh xe ô tô đang di chuyển, bánh xe cứ lăn bánh trên con đường bê tông nhựa bằng phẳng. Đối lập với ánh nắng chiều oi ả ấy, là một gia đình ba người bên trong chiếc xe ô tô đen đang di chuyển, ai nấy đều im lặng, ủ rũ khiến bầu không khí chìm trong tĩnh lặng đầy lạnh lẽo. Đặc biệt, là cậu thanh niên đang tựa đầu vào cửa xe, nhìn ngắm khung cảnh bên ngoài, cậu muốn ghi nhớ cảnh vật, những kỉ niệm nơi đây một lần cuối cùng.
Gia đình của Vĩnh Hải – thanh niên trẻ tựa đầu vào cửa xe, ở trên thành phố làm ăn phát đạt, cũng gọi là có điều kiện, cậu từ nhỏ đã được dạy dỗ trong một môi trường tốt, được hưởng nhiều thứ tốt đẹp. Vĩnh Hải chưa từng thiếu thốn điều gì, bố mẹ luôn đáp ứng đầy đủ, chăm lo cậu từng li từng tí một. Nhưng không vì thế mà Vĩnh Hải ương bướng, ngang ngạch, bởi một phần cũng nhờ công lao dạy dỗ của bố mẹ, họ luôn nhắc nhở cậu phải biết khiêm tốn, thấu tình đạt lý,…
Một cuộc sống đầy đủ, ấm no và thành công trên thương trường thế nhưng lại bị bên đối thủ hãm hại, tung tin đồn xấu, truyền thông bẩn khiến gia đình cậu sa cơ thất thế. Vĩnh Hải biết nhà mình đã phá sản, phải chào tạm biệt ngôi nhà, bạn bè đã từng gắn bó thân thiết nơi đây để về nơi làng quê thiếu thốn về nhiều mặt.
Vĩnh Hải trầm ngâm suy nghĩ không biết bao giờ mới đến, cậu nhớ cuộc sống trước đây, nhớ ngôi nhà và những người bạn bè cũ. Vĩnh Hải nghĩ rằng, liệu không biết ngôi trường cậu thi đỗ ở quê như thế nào, nó ra sao.
\”Nhà mình ơi! Sắp đến nơi rồi.\”
Trong lúc đầu cậu đang đặt ra nhiều câu hỏi chưa được giải đáp, nhưng âm thanh từ phía trước vang lên phá vỡ những suy nghĩ ấy. Âm thanh đấy xuất phát từ bố cậu – Tấn Minh, người đang lái xe. Bình thường con người ta khi lâm vào hoàn cảnh từ trên cao rơi xuống một cách đầy đau đớn như vậy, ai cũng sẽ đau buồn, không chấp nhận được hiện thực. Nhưng không hiểu sao, người bố của mình trước khi đến làng quê ấy, tâm trạng đầy buồn bã, mặt mày không cảm xúc, nhưng sau khi đến một nơi mới lạ này lại hớn hở, đầy vui vẻ không thôi?
Bố cậu ngay sau đó nói tiếp với một tâm thế bình thản, mặt hướng thẳng phía trước, đuôi mắt hơi cong nhẹ.
\”Con người phải biết đứng lên sau thất bại đúng không cả nhà. Này mình ơi, may là trước anh có mở một quán ăn ở đó. Vậy là gia đình ta không phải lo chết đói rồi.\”
Vừa dứt lời lại là một tràng cười ha hả của bố.
Vĩnh Hải sau khi nghe xong, cậu kinh ngạc hỏi.
\”Ơ, bố mở quán ăn ở đấy lúc nào vậy? Mà sao bố lại chọn nơi thôn quê đấy?\”
Bố chưa kịp trả lời, mẹ đã nói trước, giải thích cho cậu hiểu.
\”Bố con mở từ lâu rồi, cũng khoảng ba bốn năm, lúc trước là thuê quản lí tiếp quản. Hiện tại, có lẽ bố mẹ sẽ là người tiếp quản trực tiếp.\”
\”Mà con hỏi vì sao lại mở ở đây hả? Vì đây là quê nhà của ông nội trước khi lên thành phố lập nghiệp đấy.\”
Vĩnh Hải vừa được tiếp nhân thông tin mới, mắt cậu mở to, miệng ồ lên một cái.