tag: ?, cũng không hẳn là alltake, top điên khùng.
Ngày xửa ngày xưa..
Tại một vực thẳm vốn dĩ không nên có người, bởi xung quanh nơi này oán linh làm loạn, đau khổ triền miên.
Có những điều đâu ai biết được.
Tiếng kể chuyện tắt dần tắt dần, mùi hương của nến thơm vương vấn bên sống mũi.
Trong miệng còn đọng lại chút hương vị ngòn ngọt của táo, đôi mắt xanh linh động của em khe khẽ chớp nhẹ.
Takemichi vươn tay kéo lấy cây đèn cầy lại gần, nghiêng cả người cất tiếng hỏi người đối diện, kẻ vẫn còn đang dán mắt lên những con chữ trong cuốn truyện cổ.
– Kisaki.
– Đọc như này rất hại mắt đấy.
Hắn hơi ngước lên, định nói gì nhưng lại thôi. Ngập ngừng lấy vài giây, gập quyển truyện và chuẩn bị bước ra ngoài.
– Được rồi.. Nhưng trong đêm nay tao phải đọc hết được quyển này, cuộc săn đuổi tiếp theo của chúng ta có khi cần đến chúng..
– Vậy tao dẫn mày đi tìm Chifuyu nha?
– Cũng được.
***
Ngày xửa ngày xưa…
Tại một vực thẳm vốn dĩ không nên có người, bởi xung quanh nơi này oán linh làm loạn, đau khổ triền miên.
Có những điều đâu ai biết được.
Có một con người, toàn thân đều là máu tươi, máu tươi chảy từ khuôn mặt non nớt xuống tận đùi non.
Có một con người, nhìn cũng không nhận ra là người..
Bộ dáng cào cấu vào đất như một kẻ điên rồ dại.
Takemichi mở to đôi mắt xanh giờ đã đục ngầu, kiên trì đào đất.
Sợ quá..
Sợ chết mất!
Em phải chạy trốn, em phải chạy trốn, em phải trốn đi!!
Em phải đào một cái hố rồi chôn mình xuống dưới..
– Em hư quá, cưng à.
Hanma chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái, thân thể của cậu thiếu niên đã rơi thẳng lên vai hắn.
Bàn tay vì bấu vào đất đã giờ đã bẩn đến mức không thể nhìn được, móng tay đã gãy cả, máu thịt lẫn lộn với đất.
– Em đi chơi vui không?
Takemichi run lên bần bật, nước mắt từ trong hốc mắt trào ra.
Sợ quá..
Sợ chết mất thôi!
Hắn ta thấy người trên thân tỏ vẻ không ngoan, không hài lòng bóp đùi em một cái.
Lực đạo rõ ràng rất nhẹ.
Nhưng lại chạm vào vết thương cũ, máu lại không ngừng túa ra túa ra.