tag: hinta song tính, h vụn.
Mĩ nhân ngư.
Thứ vẻ đẹp tội lỗi.
Thứ nhan sắc đáng khinh.
Mĩ nhân ngư có giọng hát khiến con người ta điên đảo, lung lay, khiến con người ta say đắm đến mất đi thần trí.
Mĩ nhân ngư có đôi mắt biết cười, long lanh như đại dương sâu thẳm, nhấn chìm đối phương xuống đáy của si mê.
Mĩ nhân ngư có nụ cười ngọt ngào uyển chuyển, từng bước từng bước dẫn dụ con mồi tới trước răng nanh của nàng ta.
Mạnh mẽ.
Đem họ xuống vực sâu trong cơn mê man vì hương sắc.
***
Gió biển phả vào da thịt, cái mùi mằn mặn cứ từng đợt chạy dọc sống mũi đến cay cay. Em tung tăng những bước đi trên cát trắng, đầy thỏa mãn đón nhận từng cơn sóng nhè nhẹ chạm gót bàn chân.
Takemichi đột nhiên ngẩn ngơ nhìn về phía chân trời xa xăm, trong lòng dậy lên chút tâm tình mãnh liệt.
Tâm tình này có từ khi em nghe lời đồn thổi của những vị du khách đến tham quan, đó là lời đồn đại về một mĩ nhân giữa biển khơi, với vẻ đẹp ngọt ngào cùng cái đuôi lấp lánh ánh hoàng hôn cháy rực.
Điều khiến em ngạc nhiên, đó là khi nghe họ miêu tả em đã cảm thấy bồn chồn và nôn nao đến khó hiểu, cảm giác thôi thúc chưa từng có bao giờ muốn nhìn thấy tận mắt thứ \’sinh vật lạ kì\’ kia khiến trái tim em như bị cứa.
Cũng có mong chờ, nhưng cũng có phần không tin.
Cứ miên man như thế, nước biển đã ngập đến nửa thân dưới mà em chẳng hay biết điều gì.
Đang trong những giây phút lơ ngơ chìm trong suy nghĩ, da chân em đột nhiên tê rân rân, nước biển xung quanh từ từ nóng bỏng như bị thiêu đốt. Từng hạt cát lạo xạo như bị dọa đến run rẩy, từng cơn sóng bắt đầu ầm ầm vội vã xô tới tấp vào bờ.
Dưới bàn chân nhỏ bé là nước biển nóng rực đang tạo nhành những dòng xoáy lớn dần, kéo em lún thật mạnh xuống dòng nước xiết.
Đâu đó vang lên một giọng ca trong veo như nước, lại ngọt ngào như một ly rượu dùng để chuốc say, giọng ca êm ái thanh mát như tiếng gọi của thiên thần nhưng lại quyến rũ đầy mê hoặc như lời thề của ác quỷ.
Giọng ca bỗng trở nên dồn dập và mạnh mẽ, tiếng vang thánh thót chạm đến đại não em lại thành một cơn sóng cuồng âm không ngừng thét gào bài ca oán thán. Sóng biển cũng như bị ảnh hưởng trở nên điên cuồng thô bạo hơn không biết bao lần.
Takemichi không thể trụ được dưới sự trơn tuột của cát vàng, càng không thể trụ được trước sự phẫn nộ của biển.
Chẳng mấy chốc em đã bị dìm xuống dưới làn nước xanh biếc trong veo, cho đến cuối cùng thứ em nghe chính là lời hát mềm mại xọa dịu cơn đau do áp lực của nước và nhìn thấy thân ảnh của một cô gái đang từ từ tiến đến gần em.