Array
(
[text] =>
Sáng hôm sau, Jungkook vì lạ chỗ nên đêm trằn trọc suốt. Gần sáng vì mệt mới thiếp đi được một lúc thì đã bị gọi dậy. Cậu ôm lấy chăn thật chặt không muốn bỏ ra, trở mình khó chịu. Mẫn Doãn Kỳ cười khổ rồi ôm cả người cậu lên:
” Chính Quốc, dậy thôi.”
Phác Chí Mân cùng Thái Hanh mở cửa bước vào thấy cậu vẫn còn ngái ngủ tựa đầu lên vai Doãn Kỳ chỉ biết lắc đầu.
Kim Thái Hanh cầm một miếng bánh đưa đến hai cánh môi. Trong vô thức liền cắn cắn, hắn liền bỏ ra. Đầu lưỡi hụt vị ngọt, Jungkook mở hẳn mắt.
Phác Chí Mân xoa đầu cậu dịu dàng: Tỉnh rồi.
Cậu gật gật , Doãn Kỳ bỏ cậu xuống rồi nhẹ giọng:
” Đi chuẩn bị đi.”
” Ta biết rồi.”
Thạc Trân về đến nơi, hắn mang theo một bó hoa. Jungkook vừa hay bước ra chạy nhanh đến:
” Đẹp quá.”
Hắn ôn nhu chỉnh lại tấm áo màu xanh lam xộc xệch:
” Biết ngươi thích hoa ở đây nên cho người mang đến đấy. Có thích không?”
Jungkook nhận bó hoa từ tay hắn nhảy lên phấn khích cười ngọt:
” Thích, rất thích.”
Mẫn Doãn Kỳ từ tốn:
” Được rồi. Chính Quốc, bỏ hoa vào bình rồi ăn sáng mau lên.”
Đầu nhỏ gật gù cùng Thạc Trân tiến dần về bàn tròn đã dọn sẵn thức ăn. Và như mọi khi, cậu lại được bọn họ bồi ăn.
” Vương gia, thái tử chuyển lời mời cho các vị tới ngự hoa viên.”
Bọn hắn nhếch môi lạnh lẽo, tên Hàn Thiên Ngạo này không biết có chiêu trò gì mới mà sáng ra đã gọi bọn họ đến đó.
Lau miệng cho cậu cẩn thận rồi mở cửa ra bên ngoài. Dừng lại trước một khu đất rộng. Hàn Thiên Ngạo đến trước mặt bọn họ, nhìn qua cậu một lượt rồi trầm giọng:
” Các vị đến rồi. Bữa tiệc chính sẽ được tổ chức vào tối nay tại sảnh điện. Bàn tiệc ở ngự hoa viên là lễ đầu do ta phụ trách, cũng là để đón tiếp các vị. Xin mời.”
Bàn tay Kim Tại Hưởng thêm nắm chặt tay cậu nhàn nhạt:
“Được, đa tạ thái tử đã quan tâm.”
Đều là bàn đơn sao, bọn họ nhăn mày, tên này lại cố ý. Jungkook nhìn xung quanh, ở đây thật đẹp, người cũng không ít.
Hàn Vân Anh chạy nhanh tới nhìn từng người một rồi mở lời:
” Thái tử caca, bọn họ thật soái. Muội muốn lấy bọn họ.”
” Vân Anh, không được vô lễ. Đây là lục vương gia cùng vương phi của Hiên Viên quốc. Mau tạ lỗi.”
Cô nàng bĩu môi: Có vương phi rồi sao, nhưng mà bổn công chúa vẫn muốn các người làm phò mã của ta. Hay là bỏ cậu ta đi.
Jungkook mặt đen lại cùng vạch ba chấm, cái quỷ gì, tự dưng lòi đâu ra cô công chúa ngông cuồng thế này. Cậu dựa vào giữa nam nhân của mình trừng mắt cô nàng như đánh dấu chủ quyền. Bọn họ cong môi, thỏ con lại đanh đá rồi.
Hàn Thiên Ngạo quát lớn: Hàn Vân Anh, muội có tin ta cho người nhốt muội lại không? Về học lại lễ nghĩa cho ta.
” Ca, huynh mắng muội.” Cô nàng lại bắt đầu khóc lóc. Biểu hiện này cậu đoán chắc đây là một công chúa được nuông chiều.
Jungkook khó chịu vì tiếng khóc liền mở lời:
” Thạc Trân, chúng ta về phòng được không? Ở đây rất đau đầu, ta muốn ngủ thêm.”
Hàn Thiên Ngạo vội lên tiếng:
” Vương phi, xin đừng. Ta có chuẩn bị rất nhiều món ngọt cho người thưởng thức.”
” Người đâu, đưa công chúa về phòng đi.” Hàn Vân Anh bị lôi đi liền kêu lớn, Jungkook chán nản ỉu xìu.
” Vương phi, chỗ kia là ta dành riêng cho người.”
Jungkook nhìn theo chiếc bàn hắn chỉ. Nhưng là bàn đơn.
Đám nam nhân đen mặt, Thái Hanh lạnh giọng:
” Thái tử, đây là vương phi của bổn vương, xin người đừng quá phận.”
Hàn Thiên Ngạo bình thản trước sát khí từ bọn họ:
” Có sao, ta chỉ vì coi vương phi là tri kỷ nên mới quan tâm đặc biệt một chút.”
Nghe cái từ tri kỷ, cậu có chút rợn rợn:
” Ta không cần tri kỷ, ta cần vương gia thôi. Ngài có thể đổi bàn dài cho năm người bọn ta được không. Ta ngồi một mình không quen.”
Jungkook ngây ngô nói nhưng lại khiến Hàn Thiên Ngạo đau một nhịp. Ngược lại, mấy tên vương gia thì vô cùng đắc ý thách thức nhìn hắn.
Hàn Thiên Ngạo nắm chặt tay:
” Được, theo ý của vương phi.”
Jungkook thoải mái ngồi xuống, Phác Chí Mân bên cạnh xoa đầu đưa một miếng bánh tới miệng. Môi mọng đỏ nhanh cắn lấy thỏa mãn.
Hàn Thiên Ngạo ngồi đối diện vô cùng khó chịu trước cảnh mật ngọt của bọn họ. Hắn dùng rất nhiều tâm huyết chuẩn bị bữa tiệc ngoài trời này để cậu vui vẻ, để cậu cảm nhận sự chân thành của hắn nhưng cậu lại không hề quan tâm. Uống một ly rượu cười cay đắng rồi vỗ tay.
Đám cung nhân đàn múa ra giữa sân. Jungkook chống cằm, chán quá, tối dự tiệc rồi cũng có cái này mà xem. Đáng nhẽ buổi sáng này nên ra ngoài phố, không thì ngủ trong phòng cho xong.
Đầu nhỏ dựa dựa vào vai Doãn Kỳ lười nhác vừa gặm bánh vừa xem. Biểu cảm của cậu phong phú như vậy, khiến đám nam nhân càng ôn nhu sủng nịnh.
Tiếng nhạc du dương thật êm tai , nữ nhân xinh đẹp xoay một vòng lộ đường nét mềm mại. Hàn Thiên Ngạo kinh ngạc khi thấy mấy tên vương gia không phản ứng gì nhiều. Bọn họ thực sự không để ý đến sao? Mỹ nhân dịu dàng đến vậy, nhưng mà vẫn không thể nào xinh đẹp bằng cậu. Đúng là có chút thua kém.
Điệu múa kết thúc, Hàn Thiên Ngạo định gọi tiếp người biểu diễn thì bị ngăn lại. Kim Tại Hưởng trầm giọng:
” Thái tử điện hạ, chúng ta có việc xin được cáo lui trước.”
Hắn đảo mắt thì đã thấy thân ảnh nhỏ con tay vẫn cầm bánh nhưng mắt thì đã nhắm. Bất đắc dĩ thở dài lên tiếng:
” Được, ta không tiễn.”
Hắn nhìn theo bóng lưng cao lớn rời đi đầy nuối tiếc. Những việc hắn làm đều không thu hút được cậu sao…
Jungkook được Mẫn Doãn Kỳ đỡ nhẹ đầu rồi ôm hẳn lên theo kiểu công chúa. Cậu cũng vô thức dụi dụi ôm lấy hắn chép miệng. Về đến phòng, bọn hắn cẩn thận đặt cậu lên giường đắp chăn rồi ra bên ngoài bàn bạc.
Xế chiều, Jungkook nằm trên giường quay người bên này lại bên kia. Trán đẫm mồ hôi rồi mở mắt. Bật dậy khàn giọng yếu ớt sợ hãi :
” Vương gia…vương gia.”
Kim Thái Hanh ngồi bên ngoài ghi chép một số việc. Nghe thấy cậu gọi liền chạy vào buồng trong. Nhanh đến mép giường dịu giọng:
” Chính Quốc, ta ở đây.”
Jungkook vội nhào vào lòng nức nức nở:
” Thái Hanh, ta sợ.”
Hắn vỗ lưng dỗ dành: “Gặp ác mộng sao.”
Jungkook gật gật, cậu mơ thấy bọn họ bị kiếm đâm vào người:
“Máu, rất nhiều máu. Các người phải cẩn thận, đừng bỏ rơi ta có được không?”
Thái Hanh hôn nhẹ lên đỉnh đầu cậu trấn an:
” Bọn ta sẽ không sao. Đừng sợ.”
Lau nhẹ nước mắt đỏ ửng rồi dịu dàng: Mau đi tắm rồi chúng ta đến bữa tiệc.
Bình tĩnh lại, cậu ngoan ngoãn bỏ hắn ra rồi đi chuẩn bị. Một lúc sau, Jungkook chỉnh chu với y phục màu hồng nhạt mang theo hương thơm thanh mát dịu ngọt trên người.
Ra ngoài thấy bọn họ đứng đợi ở cửa vội nhào vào lòng. Thạc Trân thấy mặt cậu có chút tái nhợt liền lo lắng: ” Mệt sao?”
Thái Hanh nhanh tiếp lời:
” Chính Quốc gặp ác mộng.”
Phác Chí Mân vội nắm tay cậu ôn nhu: Chỉ là mơ thôi, đừng nghĩ về nó nữa.
Jungkook gật gù rồi theo bọn họ đến bữa tiệc.
Sảnh điện ngoài sân rộng như vậy. Tầm nhìn với hoàng thượng trên kia có chút xa. Jungkook cùng bọn họ từ tốn hành lễ:
” Tham kiến hoàng thượng.”
” Mau đứng dậy, Hiên Viên quốc quả là coi trọng lễ nghĩa.”
Giọng nói trầm ấm vang lên, sau đó được ngồi vào chỗ đã sắp xếp. Bàn tiệc được sắp xếp khá gần, Jungkook được Thái Hanh đỡ ngồi xuống. Cậu cười nhẹ rồi quay đi lại bắt gặp ánh mắt của Hàn Thiên Ngạo. Lại nữa, lại ngồi đối diện và cái nhìn kia. Jungkook mặc kệ không quan tâm cầm một chiếc đùi dê lên ăn.
Đám quan hầu xung quanh lại bắt đầu mời rượu, ngươi một câu, ta một câu. Không khí vô cùng náo nhiệt, đèn treo vô cùng lấp lánh đa sắc màu. Tiếng trống hô hào vang lên, Jungkook nhìn ra giữa sân: Một đám cung nhân mặc xiêm y đen lả lướt tạo thành vòng tròn. Một nữ nhân đeo mặt nạ từ trong bay lên vô cùng cuốn hút. Jungkook kêu lên cảm thán:
” Bí ẩn ghê.”
Mẫn Doãn Kỳ nhàn nhạt uống rượu thấy biểu cảm của cậu mà cong môi. Hai mắt sáng lấp lánh cùng cánh môi anh đào chu lên vô cùng xinh đẹp.
Đám nam nhân bình thản nhìn nữ nhân kia nhảy múa: Cô ta không hề đơn giản.
Jungkook cắn miếng bánh Thạc Trân đưa tới rồi lại nhìn theo điệu múa. Lâu lắm rồi mới được thưởng thức concept này.
Vị cô nương tiến dần hơn đến sảnh chính, bất ngờ nhảy lên dùng kiếm phi tới chỗ hoàng thượng. Đám binh lính vội hét lên: Có thích khách, bảo vệ hoàng thượng.
Những hắc y nhân từ đâu chạy ra một đàn đấu đá. Jungkook được Mẫn Doãn Kỳ nắm tay trấn an: ” Đừng sợ, có bọn ta ở đây.”
Bọn hắn đã cảm nhận được trước sát khí từ trong ánh mắt của nữ nhân đeo mặt nạ kia. Cũng may người cô ta nhắm tới là hoàng thượng Thiên Bình quốc.
Jungkook run nhẹ, Doãn Kỳ liền kéo cậu vào lòng, tay dơ ra thanh kiếm sắc lạnh:
” Chính Quốc, đừng nhìn, ôm chặt ta.”
Cậu liền úp mặt vào lồng ngực hắn không dám quay đầu. Ám vệ lần lượt của bọn họ đều ra mặt: ” Vương gia.”
Phác Chí Mân đảo mắt nhìn đám hắc y nhân. Tên Hàn Thiên Ngạo còn đang chật vật trên kia bảo vệ cha hắn. Quân binh triều đình bây giờ mới kéo đến đông hơn nhưng trình độ đúng là không bằng. Đây chắc là người đã được huấn luyện vô cùng cao cường.
Kiếm xuyên thẳng qua ngực trái một tên rồi rút ra lạnh giọng:
” Giết hết chúng cho bổn vương.”
” Vâng…vương gia.”
Mẫn Doãn Kỳ không di chuyển xa, hắn sợ cậu bị tổn thương. Quay một vòng tránh lưỡi kiếm sượt qua mặt. Kim Thái Hanh đỡ hộ rồi chém một nhát:
” Doãn Kỳ, huynh đưa Chính Quốc tới chỗ an toàn đi.”
” Được.”
” Trình Tiêu,Tử Lâm, các người đi theo bảo vệ.”
” Vâng, Phác vương gia.”
Kim Thạc Trân chửi thề một câu:
” Chúng ta bị vạ lây sao? Bọn chúng nhắm tới lão hoàng thượng kia nhưng cũng không tha cho người xung quanh. Đáng chết.”
” Thái tử, ngoài thành quân Đại Cật đã bao vây.”
Hàn Thiên Ngạo tái mặt khi nghe tin báo, không lẽ đây là nội ứng ngoại hợp.
” Phụ vương, người theo Từ Vũ đi trước đi. Con sẽ theo sau.”
Hàn Thiên Ngạo chạy nhanh xuống phía bọn họ:
” Vương gia, Thiên Bình gặp nạn. Đại Cật đã cho quân bao vây ngoài thành. Đám thiếp khách này chắc chắn cũng đến từ đó. Xin tương trợ.”
Phác Chí Mân mỉa nhẹ, không ngờ ngươi cũng có ngày cầu xin bọn ta. Vết máu dính lên người, hắn không quan tâm lạnh lùng:
” Giúp Thiên Bình, vậy bọn ta được gì? “
Hàn Thiên Ngạo nhìn quân binh bị giết một nửa, đám hắc y nhân vẫn vô cùng hăng chiến. Thở dài:
” Mảnh đất ở phía Tây thuộc về Hiên Viên quốc.”
Kim Thái Hanh bồi một câu:
” Thêm việc hàng hóa Hiên Viên quốc được ra vào không đánh thuế, bọn ta lập tức giúp ngươi.”
” Được, ta đồng ý.”
Bọn họ nhếch mép, Thạc Trân trầm giọng: Ban Tấu, cho bồ câu đưa thư.
” Vâng…thưa vương gia.”
Đám hắc y nhân bị tiêu diệt. Bọn họ liền rời đi đến chỗ cậu và Doãn Kỳ.
Hàn Thiên Ngạo thu kiếm, gọi người đến dò hỏi:
” Đại Cật có bao nhiêu quân?”
” Thái tử, mười vạn đại quân cắm trại cách thành ba trăm mét.”
” Trong thành có bao nhiêu?”
” Ba vạn. Thái tử, quân của chúng ta không kịp điều về.”
Hàn Thiên Ngạo đau đầu xoa mi, thế lực quá mỏng. Nhờ Hiên Viên quốc tương trợ là cách tốt nhất.
Một bữa tiệc sinh thần bị đánh cho hoang tàn đổ nát. Hắn thở dài:
” Thu dọn cẩn thận, giữ vững tinh thần chiến đấu cho ta.”
————————————————–
[text_hash] => 3954a87e
)