[ Allkook] [ABO] Omega, em không thoát được bọn tôi đâu – 91 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ Allkook] [ABO] Omega, em không thoát được bọn tôi đâu - 91

Array
(
[text] =>

Ngày ngày cứ thế mà trôi qua một cách yên bình. Nhưng họ thường nói, những ngày bình yên như thế chỉ là một sự khởi đầu mới để đón nhận một cơn bão đang ập đến.

Vì để đảm bảo cho tính chất công việc và mong muốn có một kết quả tốt đẹp, Jungkook đã tạm thời dọn đến nhà của Yuri sống. Vì sự kiện gần đến, công việc gần như đang ở giai đoạn cuối mà khoảng cách từ nhà cậu đến công ty rất xa, để tránh làm tốn thời gian cũng như đảm bảo được sức khoẻ của cận nên Yuri đã đề ra việc này. Ban đầu Jungkook còn có e ngại, cậu cũng đã mạnh dạng từ chối nhưng dưới sự khuyên nhủ của Song Jiyoung nên cậu miễn cưỡng đồng ý. Andy tạm thời phải xa cậu một thời gian, bé con được cậu đưa về nhà để cho ông bà Jeon chăm sóc.

Chỉ ngày mai thôi, sự kiện chính sẽ được diễn ra tại toà nhà trung tâm thành phố. Nơi được xem là biểu tưởng của Đại Hàn Dân Quốc. Jungkook cũng được nghe Yuri kể, để sự kiện được diễn ra suông sẻ và đảm bảo được an toàn thì chính Park Jimin và Kim Nam Joon đã đích thân ra mặt chỉ đạo. Còn không ngại vung một khoản tiền lớn để chi trả cho việc lắp đặt thiết bị an toàn.

Cầm tấm thiệp được thiết kể tỉ mỉ, đơn giản trước mặt Jungkook tặc lưỡi một cái. Quả nhiên là con mắt thẩm mĩ của Kim SeokJin, không quá cầu kì những vẫn thể hiện được dáng vẻ sang trọng toát ra nơi tấm thiệp. Chưa kể, thiệp mời của hắn không phải là kiểu ai cũng có thể làm giả. Một con chip được gắn vào bên trong thể hiện tên của vị khách mời, lại còn có cả kí hiệu của Tứ gia. Đúng là cầu toàn.

Chiếc thiệp mời này do người của Kim gia mang đến trao tận tay cho ba mẹ cậu, đến cả hai anh em họ Song cũng nhận được.

– Anh hai, đã 15′ trôi qua mà anh vẫn chưa rời được tấm thiệp đó?
Jeon Bora bước từ phòng bếp ra, trên tay còn cầm một khay bánh ngọn và trà. Gần đây khẩu vị của Jungkook có chút thay đổi. Thích ăn vị ngon nhưng lại muốn uống vị đắng.

Jungkook ngước nhìn cô em gái, Jeon Bora gần đây đã thay đổi phong cách ăn mặc, đến cả kiểu tóc cũng không còn để thẳng nữa. Trong khoảng thời gian bù đầu bù cổ vào công việc, Song Jiyoung cũng có kể cho cậu nghe về Jeon Bora đã thay đổi. Nhưng chuyện của cô và Jisong vẫn không có chút tiến triển nào. Vẫn chỉ là quan hệ làm ăn, và tất nhiên là không có sau đó.

Cậu không muốn xen vào chuyện cá nhân của em gái mình, nhưng đôi khi chính lời khuyên của cậu là giúp đỡ Jeon Bora rất nhiều. Chỉ cần em gái cậu hạnh phúc và vui vẻ, cậu đều ở bên cạnh mà ủng hộ.

– Andy dạo này sao rồi?

– Thằng bé rất hiểu chuyện. Không nhốn nháo đòi anh, ngược lại còn rất tận hưởng cuộc sống khi không có anh bên cạnh.

Jungkook nhíu mày, nói thế chẳng khác nào là đang châm chích cậu bảo cậu hung dữ. Nhận thấy biểu cảm của Jungkook thay đổi, Jeon Bora không nhịn được cười mà cười lớn, nói thêm:
– Giỡn thôi. Bé con nhà anh rất ngoan, chưa kể lại rất giống ông cụ non.

Chậc, chả phải là gen di chuyền từ đám người kia sao.

– Phải rồi anh. Ngày mai là một ngày vô cùng quan trọng. Sẽ có rất nhiều người nổi tiếng đến tham dự. Anh đừng có lo lắng quá.

Jungkook đúng là có chút lo lắng cho ngày mai thật. Cậu cũng hiểu năng lực của mình tới đâu, nếu so với những người khác thì cậu nhận thấy mình vẫn kém xa. Nhưng lần này chính Park Jimin và Kim SeokJin lại quyết định lựa chọn cậu làm ban giám khảo chính quả là một trọng trách cao cả. Jungkook sợ bản thân mình không tốt, sợ sẽ biến mình thành trò cười của mọi người.

Lúc này, Jeon Bora đưa đến trước mặt Jungkook một hộp nhẫn. Cậu ngơ ngác cầm lấy rồi nhanh chóng mở ra, bên trong chứa một chiếc nhẫn được điêu khắc tinh xảo, viên ngọc lục bảo pha chút sắc tím được gắn chính giữa  J và K tạo cầu nối cho hai chữ không tách rời. Đây chẳng phải là hai chữ cái tên cậu sao.

– Là món quà ba mẹ muốn dành tặng cho anh. Là niềm tự hào, kiêu hãnh của Jeon gia. Jungkook, anh đừng lo lắng quá, mọi thứ sẽ tốt thôi.

– Cảm ơn em.
.
Tại Kim gia…

Hiện tại ở phòng khách chính là được phân chia một cách rõ rệt nhất. Sau khi nhận được những tấm thiệp do con trai của mình gửi đến thì các bà mẹ, ông bố đã tập hợp lại Kim gia để bàn bạc. Kim SeokJin từ bên ngoài vào đã nghe thấy tiếng rôm ra của mọi người, hắn cười trừ lên tiếng:

– Mấy khi con thấy mọi người lại tập trung đông đủ như vậy?

Nghe thấy giọng nói của Kim SeokJin, bà Kim lên tiếng:
– Thằng nhóc này, con còn nói.

Bà Min vội lên tiếng bênh: Được rồi, SeokJin này, con đã đưa thiệp đến Jeon gia chưa?

– Dạ rồi. Ngày mai mọi người sẽ được nhìn thấy em ấy.

Nhớ lại khoảng thời gian 3 năm trước, sau khi Jungkook sang Mỹ thì mấy ngày sau ông bà Jeon đã đứng trước mặt của Tứ gia tiết lộ ra sự thật đã giấu diếm suốt mười mấy năm qua. Kể từ lúc đó, mối quan hệ giữa cậu và bọn hắn đã được mọi người trong nhà biết đến. Hôn ước tất nhiên là sẽ được thay đổi nhưng bọn hắn chính là muốn mọi thứ tự nhiên nhất có thể. Không muốn ràng buộc bởi hôn ước do người lớn lập nên cũng chính là muốn Jungkook được thoải mái.

Các ông bố bà mẹ đương nhiên là đã nhìn thấy Jungkook trên báo chí, và tất nhiên là họ đã chấm cậu ngay cái nhìn đầu tiên. Họ chỉ không ngờ rằng, cậu bé này chính là người đã làm thay đổi đám nhóc kia. Quả nhiên là phải gặp được nửa kia của trái tim mới sáng cái mắt ra.

Ông Park bên kia bèn lên tiếng trách móc:
– Đám nhóc bọn con đã sáng mắt ra chưa?

Kim SeokJin cúi mặt, mọi chuyện khi đó đương nhiên là bọn họ cũng biết. Chỉ là không nỡ trách mắng. Chỉ có như vậy mới khiến cho bọn bắn học được cách trân trọng. Không phải chỉ nghĩ theo một hướng là sẽ mang lại lợi ích tốt đẹp.

– Bọn con đã biết sai rồi.

– Tuổi trẻ ai cũng có lúc bồng bột. Ngày xưa chúng ta cũng thế, nên đừng trách bọn trẻ. – Ông Jung lên tiếng.
.
Tại căn hộ của Lee Nari.

Thời gian vừa qua Lee Nari cũng nghe được thông tin sự kiện sắp được hoàn thành. Nhưng  người trong công ty không phải ai cũng được mời. Nếu muốn có được tấm thiệp thì phải là có quan hệ với Tứ gia hoặc là có địa vị trong xã hội. Lee Nari đã tìm đủ mọi cách để có được tấm thiệp nhưng đều thất bại. Nhưng may mắn làm sao, trong lúc tuyệt vọng nhất lại chính là con đường mở ra ánh sáng giúp đỡ cô ta. Lee Nari vô tình nghe được cuộc trò chuyện của các thực tập sinh, họ sẽ được tham dự với tư cách là người chuẩn bị các bộ trang phục cho người mẫu trình diễn. Và tất nhiên không cần thư mời, chỉ cần có chiếc thẻ có chữ kí của Park Jimin.

Trước 2 ngày khi sự kiện sắp diễn ra, Lee Nari đã thành công có được tấm thẻ đó và đã trà trộn được vào những thực tập sinh kia. Họ sẽ được đưa đến nơi tổ chức trước để làm quen với mọi thứ. Lee Nari đương nhiên là không bỏ qua cơ hội này, cô ta nắm bắt tất cả mọi thứ chỉ trong một ngày hôm đó, từng ngóc ngách một, không một tí sai sót.

Lee Nari ngồi trước gương suy tư một điều gì đó, đột nhiên cơn đau trong người ập đến. Hai tay run lên dần mất đi cảm giác, may thay lọ thuốc ở gần đấy Lee Nari liền với tới nhưng lại khiến lọ thuốc rơi xuống làm rớt những viên thuốc ra ngoài. Cảm nhận được đôi chân không thể cử động được nữa, Lee Nari ngã xuống dưới đất mà trườn người đến chỗ của viên thuốc cho dù thân thể có đang đau nhức. Nuốt viên thuốc vào trong, cảm nhận được vị đắng nơi đầu lưỡi, Lee Nari mới dần hoàng toàn tỉnh táo, tay chân vì thế cũng đã hồi phục.

Gần đây, các biểu hiện do các loại chất kia đang dần phát tán tác dụng phụ khiến cho Lee Nari sống trong đau khổ. Thật là muốn chết cho rồi.

” Giết chết Jungkook. Giết chết Jungkook.”

“Tuyệt đối phải kéo theo Jungkook xuống địa ngục. Nó tuyệt đối không thể có được hạnh phúc.”

Lee Nari căm phẫm bấu chặt các ngón tay vào da thịt. Mọi thứ đang dần đi đến hồi kết.

.
.
.
.
.
Ngày hôm sau, Jungkook thức dậy rất sớm để chuẩn bị mọi thứ. Mặc dù sự kiện sẽ được tổ chức vào buổi chiều nhưng cậu không muốn thời gian rảnh vào buổi sáng của mình lại hoang phí như vậy được.

Yuri dậy sớm hơn Jungkook, sau khi chạy bộ về thì đã thấy Jungkook đang ở trong bếp làm đồ ăn sáng. Chú ý hơn thì đã thấy máy tính được khởi động, bên cạnh đã có sẵn giấy bút chỉ cần ngồi xuống là có thê bắt tay vào việc. Yuri đương nhiên không hài lòng với hành động này, lên tiếng trách móc cậu:

– Jungkook, em lại không nghe lời chị nói. Mới sáng ra đã mở máy tính để làm gì? Em còn tự tạo áp lực cho bản thân sao?

– Em xin lỗi. Chỉ là em không muốn bị bỏ lỡ hay quên gì cả. Em phải nắm chắc mọi thông tin của thí sinh.
Sau khi nghe được lời trách móc kia, cậu phải đành nuốt nước mắt vào trong lòng để giải thích. Nhưng mà những lời của Yuri nói không hề sai, tần suất cậu sử dụng máy tính có vẻ tăng hơn so với tháng trước. Nếu cứ như này, mắt cậu sẽ sớm đeo kính thôi.

– Chị không muốn khi em xuất hiện trước mặt mọi người sẽ là một con người khác. Khi đó họ sẽ nghĩ rằng, chính chị là người bắt nạt em.

– Được rồi, được rồi. Em sẽ không đụng vào máy tính nữa. Mau tới ăn đi.

Bữa sáng trôi qua rất nhanh, Jungkook đang rửa chén thì chuông cửa vang lên. Yuri nghe thấy liền chạy ra mở cửa thì thấy bảo vệ mang lên một túi đồ và nói rằng gửi cho Jungkook. Sau khi rửa chén xong, Jungkook bước ra ngoài đã nhìn thấy một hộp quà lớn được đặt ở trên bàn, trên tấm thiệp còn có kèm theo lời chúc gửi tặng cậu. Mở ra thì đó là một bộ vest trắng, kèm theo đó là huy hiệu riêng dành cho giảm khảo. Yuri cũng nhận được một hộp quà, đó là một chiếc đầm đỏ cổ đổ được xẻ tà, đằng sau được thiết kể hở lưng nhưng không quá táo bạo. Kèm theo đó là một chiếc huy hiệu nhưng màu sắc lại khác cái của cậu. Nhìn sơ qua cũng biết là chủ nhân của hộp quà này là ai.

Thời gian trôi qua rất nhanh, cuối cùng thì cũng đã đến lúc sự kiện được diễn ra.

Jungkook cùng với Yuri phải đến nơi tổ chức sự kiện trước 2 tiếng đồng hồ để làm một số thủ tục riêng biệt. So với dàn khách mời kia, thì cậu chính là nhân vật được nhiều người chú ý tới.

Ở trong phòng riêng, Jungkook được các nhân viên đối đãi rất tốt. Từ miếng bánh miếng nước đều được đưa đến cậu cẩn thận khiến Jungkook không dám lên tiếng từ chối.

– Baba nhỏ.
Chưa thấy người đã thấy tiếng của tiểu tổ tông nhà cậu. Cánh cửa mở ra, hình ảnh cậu bé trong bộ đồ vest trắng size mini đập vào mắt cậu. Andy không kiêng nể gì ai mà phi thẳng nhảy bổ vào lòng Jungkook. Song Jiyoung đứng ngoài chỉ biết cười trừ.

– Cẩn thận té.

– Baba nhỏ. Người có nhớ Andy không? Andy rất nhớ người.

– Chả phải bạn nhỏ nào rất vui vẻ khi không ở bên baba nhỏ?

Nghe vậy liền chột dạ, Andy liền cúi mặt né tránh ánh nhìn xuyên thấu tâm can của mình. Jungkook cười phì, chạm nhẹ lên mũi bé con, lên tiếng:
– Được rồi. Không giận con.

Lúc này, ngoài cửa phòng của Jungkook tụ tập rất đông người. Tất nhiên toàn là người của Tứ gia. Ở bên trong cậu đã nghe thấy tiếng của ba mẹ mình, nối tiếp sau đó là những người khác nhưng cậu lại không biết là ai. Cho đến khi họ lộ mặt thì Jungkook mới biết, đó chính là ba mẹ của bọn hắn. Bất ngờ ngờ hơn là có sự hiện diện của Song gia.

– Jungkook của chúng ta có khoẻ không?

– Con khoẻ, nay gặp lại mọi người con vui quá.

Vì mải lo nói chuyện với ba mẹ của Song Jiyoung mà Jungkook quên mất sự hiện diện của những người còn lại. Lúc sực nhớ ra thì cậu cảm thấy rất xấu hổ, vội cúi người xin lỗi giải thích.

– Con xin lỗi, con vô ý quá. Mong mọi người bỏ qua.

– Được rồi, Jungkook. Đây là bác Kim- ba mẹ của ba anh em nhà Kim. Còn kia là bác Min – ba mẹ của Min Yoongi. Bên cạnh là bác Jung và bác Park- ba mẹ của Jung Hoseok và Park Jimin. – ông Jeon lên tiếng giới thiệu.

– Con chào mọi người. Con là Jungkook, nghe danh đã lâu nay đã được gặp.

Về ba mẹ của bọn hắn, Jungkook đã được nghe tới nhưng chưa bao giờ được gặp mặt. Tin tức của họ ở trên báo chí hầu như chỉ là con số không. Lúc còn ở yêu đương với bọn hắn, Jungkook đương nhiên là không hỏi tới chuyện gia đình, bọn hắn cũng không có ý muốn nói với cậu. Mãi cho đến khi Jungkook sang Mỹ, cậu mới được nghe từ bác Song. Thì ra, những người đứng trước mặt cậu đây là chính là những người đứng đầu Tứ gia. Lại còn có quan hệ mật thiết với gia đình cậu và Song gia. Xem ra trên thương trường thì là đối thủ cạnh tranh, còn đời sống thì chính là bằng hữu.

Cuộc trò chuyện vui vẻ của bọn họ đã được thu vào tầm mắt của một người đứng khuất ở phía sau. Chỉ khi nghe được tiếng gọi của những người trong nhóm mới nhanh chân đi khỏi nơi này.

Ở phía ngoài, Kim SeokJin cùng Park Jimin phải ra mặt đón những vị khách quý. Quy trình kiểm soát cũng do bọn hắn ra mặt chỉ đạo. Còn chuyện ở bên trong thì giao cho những người còn lại. Lúc này, một tên áo đen đi đến nói nhỏ vào tai của Kim SeokJin điều gì đó khiến hắn phải ngưng hành động mà đanh mặt. Chỉ lạnh lùng hạ lệnh:

– Có lúc hết cái thành phố này phải tìm được xác của cô ta.

– Rõ.

Điều khiến Kim SeokJin lo sợ nhất bây giờ chính là Lee Nari. Trong vòng mấy tháng qua vẫn chưa tìm thấy tung tích của cô ta, chưa kể sự kiện lần này là được lan truyền rộng rãi nên việc cô ta xuất hiện ở đây là điều chắc chắn. Nhưng với những thao tác kiểm tra nghiêm ngặt như này rất khó để lọt vào bên trong. Nhưng Lee Nari là ai chứ? Là một con cáo lưu manh gian xảo, chuyện gì cũng có thể làm.

– Đừng lo, bên trong đã có Kim Nam Joon lo. Min Yoongi cùng Jung Hoseok đang ở phòng điều khiến quan sát mọi thứ. Chỉ cần có điều gì bất thường thì thiết bị an toàn sẽ tự động chạy.

– Tao có một linh cảm không tốt. Tao vẫn thấy không an tâm.

– Được rồi.

Bên trong phòng trưng bày trang phục, Jung Hoseok đang đi kiểm tra lại trang phục thì vô tình va phải một thực tập sinh. Cú va chạm khá bất ngờ nên khiến cả hai ngã người ra đằng sau.

– Cô không sao chứ?

– Tôi xin lỗi.

Jung Hoseok phủi người, bất chợt nhìn thấy tấm thẻ có chữ kí của Park Jimin bị rơi ở dưới liền cầm lên: Lee JiAh.

– Xin lỗi, ngài có thể đưa lại cho tôi tấm thẻ đó được không ạ? Tôi là thực tập sinh đang đi kiểm tra lại trang phục trình diễn.

– Được rồi. Cẩn thận một chút.

Nhận lấy đồ từ tay của Jung Hoseok, Lee JiAh nhanh chóng cúi chào rồi chạy nhanh khỏi nơi này. Jung Hoseok nhíu mày trước hành động vừa rồi, như có điều gì đó thúc giục khiến hắn không chần chừ được mà cầm lấy điện thoại gọi cho Min Yoongi.

– Tra danh sách thực tập sinh, có người nào là Lee JiAh không?

————————————————
Có lỗi sai nào do chính tả gây ra thì mong mọi người lượng thứ bỏ qua ạ :(((

Sắp hồi kết rồi.

[text_hash] => dbf07d16
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.