Array
(
[text] =>
Min Yoongi sau khi nghe được tin tức từ đàn em đã cùng Kim Taehyung đến Hắc dạ. Cánh cửa cũ kĩ được mở ra, mùi máu tanh cùng với mùi thuốc hóa học xộc thẳng lên mũi. Bọn hắn nhíu mày hướng tầm nhìn đến cái ghế đã bị phá nét từ lúc nào. Thêm vào đó là dây xích đã bị đứt, bọn hắn không ngờ rằng, Lee Nari lại có thể tự mình thoát khỏi cái gồng xích này.
Trong vòng 3 năm qua, Lee Nari luôn bị bọn hắn nhốt trong phòng thí nghiệm cũ kĩ này. Ngày ngày phải hứng chịu sự hành hạ tàn nhẫn của bọn hắn. Không đánh đập thì sẽ mang cô ta ra làm chuột bạch, thử nghiệm hàng trăm loại thuốc mà do Kim Taehyung cùng với Jung Hoseok chế tạo ra.
Nhưng có một điều bọn hắn không ngờ rằng, cơ thể của Lee Nari lại phản ứng ngược với thuốc. Nếu là người bình thường, chỉ trong vòng một tháng đã không chịu đựng được mà chết ngay lập tức. Nhưng còn Lee Nari thì sao, cô ta đã chịu đựng được tới 3 năm… thật là một kết quả khiến người ta cảm thán.
Chính Jung Hoseok cũng không ngờ được, một Beta như Lee Nari tại sao lại có thể kiên nhẫn chịu được đến vậy. Nếu là thời gian đầu, cô ta sẽ không chịu được những cơn đau, quần quoại giữa sự sống và cái chết. Từ một bông hoa hồng xinh đẹp của Dark Bar giờ đã trở thành một thứ gớm giếc, người không ra người, quỷ không ra quỷ. Ngoại trừ những vết đánh bị bầm tím, thì trên người Lee Nari cũng xuất hiện những vết phỏng do nước nóng, da cũng vì thế mà bị ăn mòn bởi tác dụng của thuốc, dần dần lộ ra những tia máu. Thử hỏi trên người Lee Nari là có chỗ nào không có vết kim đâm.
Đến nơi tư mật của Lee Nari còn bị đám người ở Hắc Dạ chà đạp. Cô ta chính là cỗ máy phát tiết dành cho bọn họ.
Nhưng cũng không ngờ rằng, trong thời gian 3 năm ở đây, cô ta đã quá quen thuộc với giờ giấc đổi ca canh gác, kể cả việc tiêm thuốc, hành hạ,…Xem ra, chính vì chút sơ hở này có thể khiến Lee Nari thành công trốn thoát. Nhưng mật đạo ở Hắc Hạ đâu phải dễ là vào, muốn ra thì ra…xem chừng Lee Nari đã tìm hiểu kĩ càng.
Kim Taehyung cầm lấy sợi xích đã bị phá đứt lên, phát hiện đoạn xích bị bào mòn đi mất một miếng. Đôi mắt hằn lên tia máu, hắn bây giờ chính là tức giận đến phát điên.
– Mau cho người đi tìm cô ta về đây.
– Kim tam thiếu, chúng tôi đã cử người ra ngoài tìm kiếm cô ta. Sẽ rất nhanh có kết quả.
Min Yoongi nhếch môi, đi đến chiếc bàn để đầy hoá chất bị đổ bể trên đó. Tầm mắt va phải ống tiêm đang bị vỡ vụn nằm lăn lóc, bên trong còn một chút thứ nước màu xanh nhạt. Đưa lên mũi ngửi, hắn nhếch môi…thì ra đây chính là cách mà Lee Nari phá xích.
Xem ra, bọn hắn là quá xem thường cô ta rồi. Nhưng một phần cũng do đám người ở đây, quá lơ là phòng bị mọi thứ rồi.
– Người hay tiêm thuốc cho Lee Nari?
– Thưa ngài, là đàn em dưới trướng của anh Kyun.
– Xử lí tên đó ngay lập tức.
Tên áo đen kia ngạc nhiên, định lên tiếng hỏi thì nhận thấy ánh mắt không mấy hài lòng từ phía Min Yoongi. Đành ngậm miệng cúi người nhận lận.
Đi theo bọn hắn cả mấy chục năm trời, không lẽ là không hiểu ý bọn hắn sao.
– Kim Taehyung, tao nghĩ chúng ta nên cho người bảo vệ Jungkook.
Kim Taehyung không nói không rằng, chỉ gật đầu xác nhận. Xem ra, con chuột bạch này đến lúc phải cần được tiêu diệt rồi.
Lý do bọn hắn giữ Lee Nari đến thời gian này chính là muốn hành hạ cô ta. Muốn sống cũng không được, chết cũng không xong. Cho cô ta hiểu thể nào là địa ngục. Và một lý do khác nữa đó chính là để cô ta làm vật thí nghiệm. Một công đôi việc.
Kim Taehyung đứng dậy, lấy trong túi chiếc điện thoại sang trọng, nhấn một dãy số quen thuộc:
– Jisong, Lee Nari trốn thoát rồi.
.
.
.
.
.
Cuối cùng cũng đã đến thời hạn nộp bản thiết kế. Jungkook hôm nay thức dậy vô cùng sớm, sau khi nấu ăn sáng xong để nhanh chân tiến vào phòng gọi Andy dậy. Bé con biết hôm nay là ngày quan trọng của cậu nên cũng không mè nheo mà làm nũng.
– Jungkook, xong chưa?
– Đợi mình một chút mình ra liền.
Jungkook gần đây không hiểu tại sao Jisong lại luôn theo sát cậu. Bình thường chỉ có Song Jiyoung hay chở cậu và Andy nhưng gần đây lại thêm Jisong. Chưa kể, luôn dặn dò cậu phải chú ý xung quanh, nếu có chuyện gì phải báo ngay cho anh. Cậu có hỏi nhưng Jisong chỉ trả lời đơn giản là: “chả phải bây giờ đã là nhân vật lớn rồi sao?”
Xe dừng trước trường học Andy, tự tay Jungkook dắt bé con vào trong trường, Jisong ở trong xe luôn nhìn xung quanh, tốt nhất vẫn là nên cảnh giác mọi lúc mọi nơi.
Jungkook bước lên xe, nhận thấy nét mặt nghiêm trọng của Jisong, lên tiếng:
– Sao thế? Lại làm vẻ nghiêm túc như vậy? Có chuyện gì sao?
– Đang suy nghĩ xem nên ăn sáng cái gì?
– Bora lại để cho cậu đói sao?
Jisong cười lớn, điều chỉnh lại đai an toàn, đạp chân ga:
– Nói giỡn vậy được rồi, đi thôi.
Jungkook vừa bước xuống xe đã nhìn thấy sự hiện diện của Park Jimin và Kim SeokJin. Mới sáng sớm không lẽ lại đen đủi đến như vậy.
Chào tạm biệt Jisong, Jungkook thở dài bước vào bên trong. Cậu đã cố gắng lờ đi hai người bọn họ nhưng cuối cùng lại không thành.
– Đi nhanh như vậy. Em là muốn tránh mặt bọn anh đến khi nào?
Park Jimin kéo tay cậu lại, nói.
Chợt nhận thấy bắt đầu có tiếng xì xào xung quanh, cậu thở dài đáp:
– Đây là công ty. Có gì chúng ta nói sau. Bây giờ tôi đang rất bận. Xin phép.
Về mối quan hệ của Jungkook với Park Jimin và Kim SeokJin đã được nhiều người biết đến. Thân phận của Jungkook bấy giờ cũng được nhiều người biết tới hơn. Một phần lớn nói rằng mối quan hệ của họ là duy trì mối quan hệ của hai bên gia tộc. Còn một số người thì mặc kệ cậu có là nhân vật tầm cỡ như thế nào thì vẫn luôn nói xấu cậu.
Nhưng giới tính Omega của Jungkook vẫn chưa bị một ai phát hiện. Họ luôn xem cậu chính là một Alpha gen trội. Cũng đúng, khi đứng chung một khung hình với Kim SeokJin và Park Jimin, cậu có thua kém họ điểm nào, khí chất, thần thái… chỉ có điều là hơi nhỏ con hơn bọn hắn một xíu. Nhưng nhìn cũng hợp đôi chứ bộ.
Sau khi xem lại toàn bộ bản vẽ một lần nữa, Jungkook mới an tâm đóng máy tính lại mà bước ra ngoài. Yuri bên cạnh cũng vừa mới hoàn chỉnh mọi thứ, ánh mắt nhìn về hướng USB được gắn ở laptop Jungkook. Cắn môi dưới suy nghĩ một hồi, cuối cùng cũng rút ra cho vào túi áo, cười nhẹ một cái rồi bước ra ngoài.
Jungkook từ trong bước vào, trên tay còn đang cầm một ly sữa nóng. Vừa đặt xuống đã nghe thông báo từ phía thư kí của Park Jimin.
– Sắp tới cuộc họp rồi. Mọi người chuẩn bị đi.
Vừa hay Yuri cũng vừa vào, nhìn thấy Jungkook sửa soạn lại đống giấy tờ, cô lên tiếng:
– Đừng lo lắng quá. Cứ xem như đây là một bài thi thử thôi.
Jungkook chẳng nói chẳng rằng, gật đầu một cái rồi bước đi. Yuri cười trừ, nhún vai rồi cầm theo laptop đi sau Jungkook.
Trong suốt cả buổi thuyết trình cá nhân, Park Jimin và Kim SeokJin không mảy may đến lời nói và bản thiết kế của người khác. Họ luôn chăm chú nhìn về phía của Jungkook, điều này đã khiến Yuri ngồi kế bên nhận ra. Cô khều tay cậu, nói nhỏ:
– Jungkook, Park tổng và Kim nhất thiếu luôn nhìn cậu đó. Rốt cuộc quan hệ của 3 người không phải chỉ là mối quan hệ gia tộc thôi đó chứ?
Jungkook chỉ trả lời vỏn vẹn đúng 3 chữ: Tập trung đi.
Yuri thấy thế cũng không hỏi thêm, tập trung vào bài thiết kế của mình. Jungkook suy nghĩ một hồi, cũng ngẩn mặt lên nhìn, vào giây phút cậu nhìn về phía bọn hắn, mắt chạm mắt, Jungkook im lặng ngắm nhìn một lúc lâu rồi chuyển hướng. Phiền phức.
Phần trình bày của Yuri kết thúc cũng là lúc Jungkook lên, và cậu chính là người cuối cùng cho buổi họp ngày hôm nay. Jungkook vừa lên, mọi sự chú ý đổ dồn về phía cậu. Cũng không có gì hồi hộp, tay thao tác nhanh gọn bật máy tính, tất cả đã kết nối thành công, bây giờ chỉnh cần mở USB lên nữa là hoàn thành.
– Cái gì kia? Đây không phải là bản thiết kế ban đầu của MiAh sao? Sao nó lại có ở chỗ cậu?
Jungkook giật mình ngước lên nhìn bản vẽ ở màn hình lớn. Đây không phải là thiết kế của cậu.
Nhờ vào lời nói của cô gái kia, những người có mặt ở trong căn phòng bắt đầu xì xào bàn tán. Jungkook nhíu mày, lên tiếng:
– Chuyện này…
Cô gái được nhắc đến trong đoạn hội thoại trên chỉ biết nắm chặt tay, đôi mắt lộ rõ sự buồn bã nhìn về phía Jungkook.
Cô gái kia công kích tiếp:
– Bằng chứng rành rành ở đây cậu còn định chối. Thì ra chính cậu là người lấy cắp bản thiết kế của MiAh. Lúc MiAh bị mất, em ấy không dám nói vì sợ mất tình nghĩa nên mới không làm ầm chuyện này. Hoá ra chính cậu là thủ phạm lấy cắp chúng.
Park Jimin tức giận, đập mạnh tay xuống mặt bàn quát lớn:
– Từ khi nào mà chỗ này thành chốn không người?
– Park tổng, tôi biết ngài và Jungkook có quan hệ với nhau nhưng chuyện này ngài không thể bao che cho cậu ta được. Chúng tôi không chấp nhận bỏ yên vụ này.
Kim SeokJin im lặng quan sát mọi người trong phòng. Hắn chỉ không ngờ rằng, Jungkook lại bình tĩnh đến như vậy: “Thỏ con của tôi, em sẽ giải quyết như thế nào?”
Jungkook không bị lời nói vu khống đó mà làm cho lung lay, cậu vẫn bình tĩnh đáp:
– Con mắt nào của cô thấy tôi lấy cắp thiết kế của MiAh.
Cậu rút USB cắm trên máy tính mình ra, nói tiếp:
– Chiếc USB này không phải là của tôi. Chuyện này đã người khác nhúng tay vào.
– Cậu…cậu nói dối.
– Các người biết rõ mối quan hệ không mấy thiện cảm của chúng ta. Tôi cũng chưa từng lên tiếng hỏi han các người, đến cả chỗ các người làm việc tôi cũng chưa từng đến thì thử hỏi tôi như thế nào mà lấy được USB này?
Cô gái kia và những người khác bắt đầu chột dạ, cậu nói tiếp:
– Mặc dù chiếc USB này nhìn sơ nó rất giống với cái của tôi. Nhưng trên USB của tôi có khắc tên tôi, và vụ việc như nào thì mọi người biết rồi đó.
– Ý cậu nói là bọn tôi tráo USB rồi đổ thừa cho cậu?
Jungkook nhún vai, đáp:
– Cũng có thể là như vậy?
Park Jimin và Kim SeokJin thích thú với con người của Jungkook hiện giờ: kiên cường, tự tin, quyết đoán, mạnh mẽ… quả là không còn vẻ rụt rè như trước. Lúc này, Park Jimin lên tiếng:
– Cuộc họp hôm nay kết thúc. Trừ các nhà thiết kế thì mọi người ra ngoài. Sự việc hôm nay nếu bị lan truyền ra ngoài thì các người sẽ biết hậu quả đó.
Những người không phận sự nhận lệnh, cúi người chào 2 người bọn hắn rồi ra ngoài. Trong phòng lúc này chỉ còn lại 8 người.
– MiAh, cô nói xem đây có phải là USB của cô?
Park Jimin lấy USB từ phía Jungkook đưa đến cho MiAh, cô ta cầm lên xem một lúc mới gật đầu nhận, nói:
– Park tổng, USB này đúng là của tôi. Tuần trước, sau khi hoàn thành bản thiết kế tôi đã lưu nó vào đây và để lại ở trong hộp bàn ở công ty. Sáng hôm sau tôi muốn xem lại thì nó đã biến mất. Tôi khi đó không muốn làm ầm chuyện này nên đã im lặng cho qua.
Park Jimin tiếp lời:
– Vậy sao cô lại biết chuyện MiAh mất USB?
Cô gái kia bị gọi tên, lắp bắp giải thích:
– Là…là do tôi ngồi bên cạnh bàn làm việc của MiAh, chính MiAh cũng nói chuyện này cho tôi biết.
MiAh lên tiếng nói tiếp:
– Nhưng…em đâu có cho chị xem bản thiết kế của em?
Nói đến đây như sét đánh ngang tai. Cô gái kia bàng hoàng mở to mắt mắt nhìn mọi người xung quanh. Tay chân run rẩy nói không nên lời, Jungkook thấy thế lên tiếng:
– Là cô vu khống tôi.
– Park tổng… tôi sai rồi. Jungkook, tôi xin lỗi cậu.
Cô gái kia hoảng loạn rời khỏi ghế ngồi chạy đến nắm lấy tay cậu mà lay lay. Giọng nói run rẩy nói không thành chữ.
Park Jimin lên tiếng:
– USB của Jungkook đâu?
– Park tổng, tôi thật sự không có lấy USB của Jungkook. Lúc tôi đến là không có cái USB, nên tôi mới cắm của MiAh vào máy tính Jungkook.
MiAh nhếch mép, dáng vẻ đài cát dịu dàng uỷ khuất lúc này biến mất rồi. Toàn bộ sự lật mặt của cô đã rơi vào tầm ngắm của Jungkook.
– Chị nói dối. Khi nãy từ ngoài vào, em thấy trong phòng chỉ còn mình chị và em đã thấy chị đến bàn làn việc của Jungkook lấy cái gì đó và cho vào túi xách.
– MiAh, em là vu khống cho chị. Chị thừa nhận là chị lấy USB của em để đổ tội cho Jungkook, nhưng chị không lấy của cậu ấy.
Jungkook nhíu mày nhìn tình cảnh hỗn loạn lúc này, ai ai cũng không vừa, mở miệng nói là chị chị em em nhưng cuối cùng vẫn là đấu đá tranh giành cho bản thân.
Kim SeokJin bấy giờ mới lên tiếng, khí chất hiên ngang đến đáng sợ:
– Mấy người ồn đủ chưa? Mang túi xách của cô ta đến đây.
Thư kí của Park Jimin bắt đầu tiền hành lục soát túi xách của cô ta, cuối cùng vẫn là chị không có. Cô gái kia kênh mặt, trạng thái thay đổi, bắt đầu công kích MiAh.
– MiAh, chẳng phải em cũng ghét Jungkook sao, hay là chính em đã lấy cắp USB của cậu ấy rồi đổ oan cho chị.
– Chị đừng có mà vu khống.
– Các người coi bọn tôi là trò đùa?
– Park tổng, Kim nhất thiếu tôi thật sự không lấy USB của Jungkook.
Yuri im lặng chứng kiến cuộc tranh luận hỗn loạn ồn ào kia lúc này mới lên tiếng. Đứng dậy bước đến chỗ ngồi của MiAh, một tay đổ hết mọi thứ trong túi xách ra nói:
– Chả phải cách tốt nhất là nên kiểm tra kĩ càng sao?
[text_hash] => fb2fe8e6
)