Array
(
[text] =>
Cảnh báo có mìn nổ!!!! Tui dịch mà tui điên, tui sốc luôn.
Ai tâm lý không mạnh vui lòng bỏ qua chap này!!!!!
Oh my godddd!!!!!! Trời ơi bà tác giả tạo chi ra cái bùng bình dễ sợ rứa!!!
Ê ý là tui vừa dịch qua google xong xong copy lên đây, vừa chỉnh vừa đọc là tui sốc vãi :)))
Cảnh báo trước rồi sốc ráng chịu.
…………………………………..
[Tôi phải làm gì nếu chú tôi trở thành Ahri?]
Khi Lee Min-hyung đến cửa phòng Sang-hyeok, đúng như dự đoán hắn đã nghe thấy tiếng cãi vã ồn ào của ba người bên trong. Mặc dù Min-seok đã kể cho hắn nghe tình hình chung trên Kakaotalk, nhưng Min-hyung, người được giáo dục tử tế, vẫn kiên nhẫn đứng ngoài cửa và đợi một lúc. Khi cuộc chiến hỗn loạn giữa hỗ trợ, đường giữa và người đi rừng cuối cùng cũng để lộ ra một khoảng lặng nhỏ, xạ thủ đã nhanh chóng nắm bắt cơ hội bước tới và giơ tay gõ cửa phòng Sang-hyeok, nơi rõ ràng đã đóng nhưng không thể che giấu bất kỳ bí mật nào.
Cuộc cãi vã bên trong sắp có dấu hiệu bùng nổ lại thì liền im bặt trong chốc lát vì tiếng gõ cửa đột ngột của Lee Minhyung. Khoảnh khắc cánh cửa được mở ra từ bên trong, Minhyung không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy người mà nửa tiếng trước còn nằm bên cạnh hắn…..không mảnh vải che thân.
Minseok lách nửa người tạo ra khoảng cách ra hiệu cho hắn mau vào, đừng gây thêm sự chú ý nào. Minhyung nhướng mày nhìn tin nhắn trên điện thoại mà Moon Hyeonjoon gửi cho hắn cách đây không lâu, hỏi: “Giọng nói vừa rồi là Minseok đúng không… Các ngươi nên cẩn thận hơn…” Hắn bất đắc dĩ cong khóe môi, đi theo Minseok vào phòng.
Trong lúc chờ Min-hyung, Sang-hyeok đã đứng dậy, rời khỏi góc giường, nơi vẫn còn vương hơi ấm rất nhiều bởi nhiệt độ cơ thể của anh. Tuy nhiên, Moon Hyeon-jun và Jeong Ji-hoon bằng cách nào đó đã gạt bỏ mối hận thù trong quá khứ và ngồi cùng nhau trên giường ở nơi Sang-hyeok vừa ngồi, trông rất….”thân mật”.
Khi ánh mắt của Lee Min-hyung lướt qua góc cửa ra vào, hắn không biết liệu hắn nên nhìn Sang-hyeok, người đã mọc tai và đuôi hồ ly trước, hay nhìn Moon Hyeon-jun và Jeong Ji-hoon đang bí mật đẩy nhau trên giường.
Đùa à? Tất nhiên là anh Sanghyeokie mới là trọng tâm rồi.
Sang Hyeok vẫn mặc chiếc áo thun trắng giản dị như thường ngày, nhưng trong mắt Minhyung, nó trông thật gợi cảm đến nỗi hắn không thể kìm nén được ham muốn chưa được giải tỏa hết kể từ lúc thức dậy sớm.
Quả thực chúng quá giống nhau…cả cái đuôi và cái tai thật sự giống những món đồ chơi tình dục mà hắn từng thấy.
”Min…Minhyung, anh nghe Minseokie nói là em cũng từng mọc tai rồi…”
Lee Min-hyung tiến một bước dài, một tay nắm lấy cổ tay quá mức thon thả của Sang-hyeok, không nói một lời, hắn chạm vào tai anh, nơi gần như bị vuốt ve đến mức rụng gần hết lông vào sáng nay. Động tác của Min-hyung quá đột ngột, ngay cả Sang-hyeok với trình độ phản ứng siêu phàm của mình cũng không thể tránh được. Anh chỉ có thể ngoan ngoãn để cháu trai nắm lấy chiếc tai cực kỳ nhạy cảm của mình và xoa thật mạnh, sau đó nhẹ nhàng cào vào phần sâu của tai hồ ly. Nếu Sang-hyeok không nhắc nhở Lee Min-hyung về mục đích gọi hắn lại, Sang-hyeok có lẽ sẽ bị hắn trêu chọc đến nỗi chân anh sẽ mềm nhũn và ngã vào vòng tay của Min-hyung.
Đúng vậy, đây hoàn toàn là trêu chọc. Sanghyeok luôn cảm thấy hành động của Minhyung không giống như hành động của một người bình thường chạm vào thú cưng.
”Anh, tình huống của anh quả thực rất giống với lần trước của em… Lần trước, em đã đến bệnh viện và lấy một loại thuốc có thể tạm thời ngăn chặn quá trình biến thành thú của em. Nhưng bác sĩ nói rằng ông ấy vẫn chưa biết chính xác phải mất bao lâu để hồi phục. Cơ chế kích hoạt triệu chứng này và cách chữa lành vẫn chưa rõ ràng.”
Sau khi Min-hyung tìm được một cái cớ nghe có vẻ khoa trương là “kiểm tra” cho hành vi không phù hợp của mình, hắn nhanh chóng rút lui về ranh giới của sự quan sát phép lịch sự. Đôi mắt đào hoa tuyệt đẹp của hắn nheo lại , và nở một nụ cười dịu dàng. Hắn đặt đôi bàn tay hơi lạnh của Sang-hyeok vào lòng bàn tay của hắn và vỗ nhẹ chúng để ra hiệu cho Sang-hyeok đừng lo lắng. Cuối cùng, hắn từ từ nói ra vấn đề mà anh quan tâm nhất.
Lee Min-hyung không phải luôn mang đến cho mọi người ấn tượng rất đáng tin cậy sao? Dù là trên sân hay giữa các anh em trong đội, Min-hyung luôn là người trầm ổn và đáng tin cậy nhất.
”Sanghyeokie hyung, đừng lo lắng, sẽ không có chuyện gì đâu. Không phải có em ở đây sao?”
Ryu Minseok đảo mắt một vòng một cách đẹp đẽ. Không cần nhìn, hắn cũng biết Lee Minhyung đang kìm nén ý đồ xấu gì. Minseok đang nằm lười biếng như không có xương trên giường của Sanghyeok bỗng bật dậy, nhanh chóng đi đến trước mặt con gấu đầu óc đen tối và đá mạnh vào người hắn ta.
Minseok rất khó chịu với tên khốn thối tha này. Tên gấu to xác thối tha này đã ngủ với hắn rồi mà vẫn còn mơ tưởng đến chuyện quan hệ với anh Sanghyeokie. Thật là đê tiện.
Nhưng cũng dễ hiểu thôi. Ai mà không thích anh Sanghyeokie chứ?
Lee Minhyung vẫn tỏ vẻ không cảm nhận được sự oán giận của Ryu Min Seok khi đá hắn và sự ghen tuông đang bắn vào hắn như tia laser từ ba hướng khác nhau. Hắn chăm chú vuốt cổ tay của Sanghyeok hai lần rồi nắm lấy bàn tay của anh, bàn tay nhỏ hơn hắn một chút, đặt vào trong lòng tay hắn. Trong khi đó vừa thầm nghĩ rằng sẽ thật tuyệt nếu lần sau hắn có thể hôn ở đây, hắn nói:
”Em sẽ đưa anh đến bệnh viện. Dù sao thì ngày mai anh cũng có một trận đấu phải chơi. Anh không thể xuất hiện ở LOL PARK như thế này được. Người hâm mộ sẽ điên lên và nổi loạn mất…”
Chưa kể đến việc là đội trưởng của đội đối thủ, là một trong những em trai mưa của anh ấy , làm sao họ có thể trao cơ hội này được? Tên đường giữa không thể lý giải xuất hiện ở đây đã là một tai nạn…
Bọn họ không thể để tai nạn như này xảy ra một lần nữa.
………….
Ê tui dịch xong chợt suy nghĩ hay là không dịch nữa chứ nó bùng binh quá :))
Sao thấy thằng nào cũng điên điên khùng khùng dễ sợ.
Tui sợ cho Sanghyeokie quá à.
[text_hash] => be580279
)