Array
(
[text] =>
* Xin chúc mừng Lee SangHyeok, Faker, kỷ niệm 12 năm ra mắt và trận đấu thứ 1000
* Tôi hy vọng Faker sẽ hạnh phúc trong nửa cuối năm
* Nhìn chung đây là một… câu chuyện có rất nhiều người tham gia và có một chút vô đạo đức.
* Nếu bạn không thích, vui lòng để lại bình luận ở góc trên bên trái hmmmmmmmmmmmm
Tôi sẽ rất biết ơn nếu bạn có thể cho tôi một số bình luận (khoanh tay)
————–
[Tôi phải làm sao nếu sáng sớm thức dậy lại biến thành Ahri?]
Bình thường, Lee Sang-hyeok sẽ ngủ nướng vào cuối ngày sau một trận đấu mệt mỏi. Suy cho cùng, anh ấy là một chàng trai 20 tuổi muốn được lười biếng sau một ngày làm việc bận rộn, nhưng hôm nay có vẻ như có điều gì đó khác biệt…
“Ha ha…”
Sang-hyeok bực mình kéo tấm rèm vì ánh nắng đã chiếu thẳng vào mặt và đánh thức anh dậy. Vị thần của Liên minh huyền thoại, vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, duỗi một chân ra khỏi tấm chăn dày và ngáp không kiểm soát được. Khi anh đang định vuốt mái tóc mái, điều mà khiến anh ngày càng lo lắng khi anh nhiều tuổi hơn, thì bàn tay mảnh khảnh của Lee Sang-hyeok chạm phải thứ gì đó….bất thường trên đầu anh.
Anh chạm vào hai thứ không nên ở trên đầu mình… gọi chúng là đồ vật thì không đúng lắm, vì chúng có cảm giác ấm và mềm mại, Sanghyeok thậm chí có thể cảm thấy thứ đó chuyển động khi anh chạm vào chúng.
Sanghyeok sợ hãi nhảy dựng từ trên giường xuống, suýt nữa thì vấp phải chân trái ngã xuống sàn. Sau đó anh phát hiện ra thứ còn kinh khủng hơn……ở phía sau lưng…. hay nói đúng hơn là ở mông của mình.
Sanghyeok đứng ngơ ngác trước tấm gương toàn thân do CLB chuẩn bị riêng cho anh, suốt mười phút anh không thốt ra được lời nào.
GOAT của Liên Minh Huyền Thoại, FMVP của Giải vô địch Liên Minh Huyền Thoại Thế giới S14, chính xác hơn gọi anh là Lee Sang-hyeok, người vừa thức dậy và tuyệt vọng phát hiện ra rằng…anh đã mọc ra hai cái tai và một cái đuôi lông xù màu trắng trên đầu và sau lưng anh, y như Ahri, vị tướng anh đã chọn chơi trong trận thứ 1000 ngày hôm qua.
Ánh mắt của Sanghyeok tối sầm lại, suýt nữa thì ngất đi.
—————————————————————————————
[Tôi phải làm gì nếu đường giữa của tôi trở thành Ahri?]
Lee Sang-hyeok đã dành trọn một tiếng đồng hồ trong phòng để giữ bình tĩnh. Trong khi thay quần áo, anh mặc áo ngược.
‘Logo của đội quá nhỏ, nên việc nhầm lẫn là bình thường. ‘
Đây là cách Lee Sang-hyeok tự thuyết phục mình.
Xỏ cả hai chân vào cùng một ống quần, và đi giày thể thao mà thậm chí không đi tất, cuối cùng Sang-hyeok đã mặc quần áo như một con người tử tế… nếu bỏ qua đôi tai cáo cứ nhúc nhích trên đầu và cái đuôi bông xù to đùng khó chịu bị kẹt trong chiếc quần đồng phục của đội, anh thở dài một tiếng, xoay tay nắm và đẩy cửa ra.
Một giây sau, Lee Sanghyeok ngay lập tức hối hận quyết định đẩy cửa của bản thân một giây trước, anh muốn lờ đi hành động đập cửa và gọi tên anh ở ngoài cửa của Moon Hyeonjun.
“H-Hyeok hyung? Anh có ở đó không? Anh dường như chưa tỉnh dậy… Em chỉ…”
Sanghyeok hiểu rõ trốn tránh không giải quyết được mà còn vô dụng. Anh dự đoán rằng dựa trên tính cách cố chấp của Moon Hyeon-jun và thói quen “chăm sóc” anh, nếu hắn không nhận được câu trả lời thỏa đáng, trong vòng ba phút không chỉ Moon Hyeon-jun mà cả Lee Min-hyung, Ryu Min-seok, Choi Hyeon-jun và các huấn luyện viên sẽ tập trung trước cửa phòng anh, có khi gọi cả xe cứu thương.
Sanghyeok miễn cưỡng mở cánh cửa kim loại nặng nề, trước khi Moon Hyeonjun kịp nhìn chằm chằm vào đôi tai mới của anh và bắt đầu hét lên, anh đã nhanh chóng kéo hắn vào phòng và đóng cửa lại “ầm” một cái.
“H-Hyeok hyung? Đây là băng đô do fan tặng sao? Đây là cái gì!!!???”
Oner kinh ngạc chỉ vào cái tai mới mọc trên đầu Sanghyeok, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa vẻ mặt bất lực của Sanghyeok và cái tai trên đầu anh ấy cũng rũ xuống theo cảm xúc của chủ nhân. Cuối cùng, nhờ bàn tay từ bi của Sanghyeok, hắn khép hàm lại, nhưng không thể không phát ra tiếng hét lớn khi thứ lông lá phía sau Sanghyeok cọ vào bắp chân hắn.
Lúc này, Oner chỉ vào cái đuôi hồ ly sau lưng Sanghyeok, kinh hãi hét lên như một đứa trẻ. Sanghyeok bị tiếng ồn của Hyeojun làm cho đau đầu, nhưng anh chỉ có một đôi tay, trong lúc nhất thời thật sự không biết nên bịt tai nào trước.
“Vậy nên anh nghĩ… vì anh đã chơi Ahri ở ván thứ 1000 ngày hôm qua, nên sáng nay khi thức dậy anh đã có tai và đuôi của Ahri, đúng không?”
Hyeonjun cuối cùng cũng chấp nhận cảnh tượng kỳ ảo trước mắt. Hắn cố gắng giữ bình tĩnh khi ngồi đối diện với Sanghyeok trên giường. Cái đuôi trắng muốt của anh ấy cọ vào đùi hở ra của hắn, vì hắn mặc quần đùi. Hơi ấm từ thân nhiệt tương đối cao của con cáo trái ngược với làn hơi mát lạnh từ máy điều hòa. Hyeonjun cảm thấy mình không còn nghe rõ những gì Sanghyeok nói trong khi anh ấy cố gắng giải thích tình hình. Đôi mắt rực lửa của hắn nhìn chằm chằm vào đôi tai cáo trên đầu Sanghyeok, chúng cứ liên tục giật giật vì sự lo lắng và căng thẳng của chủ nhân.
Thật đẹp… dù là tai, đuôi, hay… Sang-hyeok hyung.
Tất cả đều rất đẹp. Hắn thực sự muốn nhốt Sanghyeok, người đã mọc đuôi và tai hôm nay. Hắn ước mình là người duy nhất thấy Sang-hyeok xinh đẹp này.
“Hyeonjun? Em có nghe anh nói gì không đấy? Giúp anh nghĩ cách nên làm thế nào đi.. Anh thế này thì sao luyện tập được… “
Không… Hắn muốn giấu anh ấy mỗi ngày. Anh ấy rõ ràng là đường giữa của hắn, anh ấy chỉ nên ở bên cạnh hắn. Tại sao hắn phải ở cạnh những người đồng đội luôn thèm muốn Sang-hyeok mỗi ngày….
“Sang-hyeok hyung ơi ! Anh dậy chưa? Em muốn thử nhà hàng mới mà em đã kể hôm qua, đi với em ha~”
Nhìn kìa, mấy con ruồi phiền phức lại bu vào chỗ anh ấy rồi.
[text_hash] => de57ecc3
)