Sau khi được Quý An Lê đồng ý, Lận Cảnh lập tức liên hệ với Hội trưởng An giải thích sơ qua về tình trạng rối loạn phát tình và gửi địa chỉ nhà.
Sau đó anh vội vã trở về trước. Khi vừa mở cửa biệt thự, anh lập tức nhìn thấy Quý An Lê đang ngồi trên ghế sofa và bước nhanh đến.
Lận Cảnh đứng trước mặt Quý An Lê, chỉ thực sự thở phào nhẹ nhõm khi thấy tình trạng của cậu tốt hơn nhiều so với trong video.
Trên đường về anh luôn lo lắng Quý An Lê chỉ nói không sao để anh yên tâm. Giờ nhìn thấy tận mắt, trái tim đang treo lơ lửng mới thực sự được đặt xuống.
Quý An Lê biết Lận Cảnh sẽ về nhanh nhưng không ngờ nhanh đến vậy. Cậu đã từng đến biệt thự ngoại ô để chữa bệnh cho Ander, quãng đường đó phải mất ít nhất một tiếng, vậy mà giờ mới có 20 phút?
Quý An Lê muốn hỏi xe bay của anh còn ổn không? Có bốc khói hỏng máy không? Nhưng nghĩ đến việc Lận Cảnh vội vã như vậy vì lo lắng cho mình, cậu cảm thấy vừa phức tạp vừa ấm áp trong lòng. Quả nhiên cậu đã không chọn sai, Thượng tướng Lận xứng đáng là con sói tuyết có bộ lông xù mịn nhất, đúng là một người tốt.
Lận Cảnh ngồi xuống bên cạnh Quý An Lê:
\”Cậu vừa mới phân hóa thành trị liệu sư chưa lâu, lần trước chắc đã từng phát tác rồi sao lại nhanh phát tình như vậy?\”
Anh suy đoán dựa trên những gì Quý An Lê từng nói. Vì Quý An Lê đã biết mình phát tình sẽ kèm theo mất kiểm soát chứng bệnh tiềm ẩn, chứng tỏ cậu đã từng bị phát tình rồi.
Tính thời gian thậm chí chưa qua mấy ngày, hoàn toàn khác với việc mỗi tháng phát tình một lần như đã nói trước đó, nên anh lo Quý An Lê có thể bị hội chứng rối loạn phát tình.
Câu trả lời của Quý An Lê cũng xác nhận phỏng đoán của Lận Cảnh:
\”Chắc là bị rối loạn rồi. Tôi cũng vừa nghĩ lại, phát tình hai lần trong thời gian ngắn là không bình thường. Có lẽ do trước đây cơ thể tôi không có tinh thần lực, yếu hơn cả Omega thông thường, đột nhiên phân hóa thành trị liệu sư mạnh như vậy, có lẽ là di chứng do cơ thể chưa thích nghi được trong thời gian ngắn.\”
Ngừng một chút, cậu nhỏ giọng nói thêm:
\”Tôi vốn tưởng chỉ là mất kiểm soát chứng bệnh tiềm ẩn thôi, không ngờ còn có cái này nữa, thật sự không phải cố ý giấu.\”
Lận Cảnh tất nhiên tin cậu:
\”Tôi biết, cậu không phải là người như vậy.\”
Quý An Lê gãi gãi mũi hơi áy náy trong lòng, không anh không hiểu gì về tôi cả, tôi thực sự là người như vậy đấy.
Nhưng việc không biết trước về rối loạn phát tình là thật, nếu không cậu đã có chuẩn bị và cũng không đến nỗi phải nói câu tình cảm giống như trao thẻ người tốt kia.
Lận Cảnh nhìn thấy thuốc ức chế rơi vãi bên cạnh:
\”Cậu không dùng cái này sao?\”
Anh nghe nói kỳ phát tình thường dùng thuốc ức chế, sao Quý An Lê lại dùng thuốc xịt? Nó chỉ có thể duy trì được 4 tiếng, chỉ là tạm thời kiềm chế thôi.