[Abo] Tiểu Hầu Gia – Chương 12 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Abo] Tiểu Hầu Gia - Chương 12

Mạnh Quân Bảo tĩnh dưỡng hơn nửa tháng, dấu vết trên người mới dần dần mất đi, trong khoảng thời gian này y vẫn luôn không thấy Thẩm Tiêu Hàn.

Nghe nói ngày ấy hồi phủ đã kinh động Thẩm Đại tướng quân, ông sau khi biết hành động của Thẩm Tiêu Hàn thì rất phẫn nộ, hung hăng đánh Alpha một trận rồi tống hắn vào nhà lao để hắn nghiêm túc suy nghĩ lại.

Mạnh Quân Bảo nghĩ thầm, đúng thật là quá đáng, dám lấy lí do là kỳ mẫn cảm để làm ra chuyện như vậy với y, thậm chí có lúc y đã nghĩ mình sẽ chết trên giường Thẩm Tiêu Hàn.

Trải qua lần này, Mạnh Quân Bảo mới ý thức sâu được dục vọng chiếm hữu mãnh liệt của Alpha đối với y, một khuôn mặt khác hắn chưa bao giờ ở trước mặt y thể hiện ra.

Thân thể y cũng dường như xuất hiện dị thường.

Mỗi khi nhớ lại mấy ngày điên cuồng đó, Mạnh Quân Bảo liền sẽ cả người run rẩy, hậu huyệt không chịu khống chế tràn ra chút thanh dịch, tựa hồ là rất ham thích việc làm tình thô bạo như vậy, có chút thực tủy biết vị, nhưng lý trí lại ở nói cho y biết, như vậy là không bình thường.

Đêm khuya, Mạnh Quân Bảo ngủ không yên, giữa lúc mơ màng tỉnh lại, rồi cứ thế nhìn vô định vào bóng đêm. Đột nhiên, bên cửa sổ truyền đến một tiếng sột soạt, tiếp theo chính là hương vị tin tức tố y vô cùng quen thuộc.

Thẩm Tiêu Hàn lặng lẽ tiến vào bằng cửa sổ, bò lên trên giường từ sau lưng ôm lấy Mạnh Quân Bảo, nhỏ giọng kêu: \”Ngoan bảo.\”

Ngay khi bị ôm lấy, cả cơ thể Mạnh Quân Bảo cơ hồ là lập tức cứng lại không dám nhúc nhích, hơi thở nóng bỏng phun trên tuyến thể gợi lên cho y cảm giác đau đớn cùng tê dại khi bị cắn.

Thẩm Tiêu Hàn phát hiện y tỉnh, lại kêu một tiếng.

Mạnh Quân Bảo giật giật ngón tay, bắt đầu giãy giụa theo biên độ nhỏ — trong tiềm thức y vẫn nghĩ: không thể kinh động người khác, miễn cho Thẩm Tiêu Hàn lại bị trừng phạt.

\”Tránh ra! Ngươi đừng chạm vào ta!\”

Thẩm Tiêu Hàn ôm càng chặt, khép nép nói: \”Ngoan bảo ngoan bảo, ta sai rồi, ta thật sự biết sai rồi, ta rất nhớ ngươi, ngươi cho ta ôm ngươi một cái thôi? Ta bảo đảm cái gì cũng không làm.\” Dứt lời, liền chôn mặt vào giữa cổ Mạnh Quân Bảo hít sâu.

Mạnh Quân Bảo giãy giụa nửa ngày vẫn vô dụng, dần dần từ bỏ: \”Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?\”

\”Ta mới từ trong nhà lao ra, thật sự quá nhớ ngươi cho nên liền tới xem ngươi.\”

\”Đáng đời!\” Mạnh Quân Bảo nhỏ giọng mắng.

\”Thực xin lỗi ngoan bảo, ta chỉ là…\” Thẩm Tiêu Hàn giải thích, \”Ta khi đó vừa lúc tới kỳ dễ cảm, hơn nữa vài ngày không ngủ, tính tình có chút thô bạo, ngày ấy vào phòng không thấy ngươi, nhất thời sợ hãi, lại ở thanh lâu thấy ngươi thiếu chút nữa bị làm bẩn, mấy phen kích thích mới làm ra hành động như vậy.\”

\”Là ta sai, ngoan bảo, ngươi tức giận là đúng, là ta quá đáng.\”

Thẩm Tiêu Hàn ngậm lấy vành tai Omega, hôn lấy lòng.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.