[ABO Desire/🐺🐰] Mùa Xuân – Chương 12: Cao Tình – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ABO Desire/🐺🐰] Mùa Xuân - Chương 12: Cao Tình

Array
(
[text] =>

Mùa ra mắt sản phẩm mới của HS, cả công ty đều bận rộn tối tăm mặt mũi.

Thời gian hẹn hò của Thẩm Văn Lang và Cao Đồ ít đi rất nhiều, lúc hai người tan làm về nhà thường đã tám, chín giờ tối.

Có lẽ do áp lực công việc quá lớn, Thẩm Văn Lang phát hiện Cao Đồ ăn nhiều hơn bình thường. Bữa ăn chính hàng ngày vẫn chưa đủ, thư ký Cao, người vốn luôn chuyên tâm làm việc, lại ra vào khu vực trà nước nhiều hơn, không phải y muốn trốn việc, mà là y thật sự rất đói.

Ví dụ như lúc này, cả hai tan ca về nhà đã mười giờ, sau khi lên lầu nói chúc ngủ ngon với Lạc Lạc, Cao Đồ quay người đi thẳng vào bếp, lấy nửa chiếc bánh kem còn  lại trong tủ lạnh tối qua ra ăn.

Thẩm Văn Lang tắm rửa xong đi xuống, nhìn thấy một chú thỏ nhỏ đang nhồm nhoàm nhét đầy miệng bánh. Cao Đồ ăn rất chăm chú, khóe miệng còn dính kem, đến nỗi không phát hiện ra Thẩm Văn Lang đã đứng sau lưng mình.

“Sao lại ăn nữa rồi?”

Cao Đồ giật mình, suýt nữa nghẹn miếng bánh trong miệng, “Khụ… khụ khụ…”

“Từ từ thôi,” Thẩm Văn Lang đưa cho y ly nước ấm, rồi xót xa vỗ lưng cho Cao Đồ,

“Trước khi tan làm không phải em vừa ăn mấy cái bánh trứng rồi sao?”

Cao Đồ uống vài ngụm nước, ánh mắt ngây thơ nhìn Thẩm Văn Lang, khẽ nói:

“Nhưng em lại đói rồi.”

Y dường như cũng cảm thấy mình ăn quá nhiều, bưng đĩa bánh kem có chút ngại ngùng hỏi, “Anh có muốn ăn một miếng không?”

Miệng thì nói vậy, nhưng tay lại không có ý định đưa bánh kem ra.

“Anh không ăn,” Thẩm Văn Lang thấy Cao Đồ thật đáng yêu liền hôn lên khóe miệng y, liếm đi vệt kem còn sót lại, rồi vòng tay ôm lấy eo Cao Đồ, ướm thử vòng eo của y:

“Em ăn nhiều vào, gần đây tăng ca vất vả, ăn nhiều như vậy mà vẫn gầy đi.”

“…Ừm,” má Cao Đồ ửng hồng.

Khi mùa sản phẩm mới kết thúc đã là một tháng sau. HS cho nhân viên dự án nghỉ một tuần. Theo lý mà nói, thư ký không nằm trong phạm vi nghỉ phép, nhưng Cao Đồ cũng nộp đơn xin nghỉ.

Lễ tốt nghiệp của Cao Tình là vào tháng này. Kể từ khi về nước, hai anh em họ vẫn chưa gặp lại nhau. Lễ tốt nghiệp là một sự kiện quan trọng, Cao Đồ nhất định phải tham dự.

Thẩm Văn Lang không muốn rời xa y một khắc nào, giống như một con chó lớn bám người. Nhưng Cao Đồ lần này lại đặc biệt kiên quyết.

Thẩm Văn Lang có thể đoán được lý do, năm xưa khi tìm kiếm bạn đời, hắn đã đến nhà Cao Đồ, xảy ra chuyện không vui với em gái y. Cộng thêm những chuyện ngu ngốc mà hắn đã làm trước đây, hắn nghĩ rằng nếu hắn đi cùng chỉ càng làm cho không khí thêm tồi tệ, hắn không muốn Cao Đồ khó xử ở giữa.

Cuối cùng Thẩm Văn Lang đành nhượng bộ một bước:

“Cao Đồ, anh chỉ cho em nghỉ một tuần thôi, một tuần sau em phải trở về đấy.”

“Em biết rồi,” Cao Đồ dịu dàng gật đầu, “Vậy anh và Lạc Lạc ở nhà ngoan ngoãn chờ em về nhé.”

Thật ra, y không cho Thẩm Văn Lang đi cùng còn một lý do khác.

Trước khi rời Giang Hỗ để đến chỗ Cao Tình, Cao Đồ đã một mình đến Bệnh viện số 7 thành phố.

Ăn uống thất thường, ngủ nhiều và mệt mỏi quá mức sau khi tăng ca, cùng với sự phụ thuộc vào pheromone của Thẩm Văn Lang tăng lên mỗi đêm, những điều này khiến Cao Đồ có một dự cảm mơ hồ.

“Cậu đã mang thai một tháng rưỡi rồi,” bác sĩ Omega nhanh chóng đưa ra chẩn đoán.

Trên tờ giấy siêu âm trắng đen có một vệt trắng nhỏ xíu, đây là hình ảnh đầu tiên của em bé trên thế giới này.

“Thật sao?” Cao Đồ nắm chặt vạt áo, trong mắt là niềm vui không thể che giấu. Giọng nói ôn hòa của y nhuốm vẻ lo lắng,

“Vậy… vậy em bé có khỏe không? Có vấn đề gì không? Gần đây tôi cứ buồn ngủ và không có sức lực, có ảnh hưởng đến nó không?”

Bác sĩ nhìn vào kết quả xét nghiệm của Cao Đồ, hiếm khi mỉm cười: “Cậu yên tâm, hiện tại em bé phát triển rất khỏe mạnh. Pheromone của ba Alpha rất dồi dào, các chỉ số của em bé cũng rất bình thường. Nhưng cậu cần chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn. Một đứa bé hiếu động sẽ tiêu hao rất nhiều năng lượng của ba Omega.”

Nói xong, bác sĩ dường như nhớ ra điều gì đó, nhíu mày nhìn ra phía sau Cao Đồ, “Bạn đời Alpha của cậu lại không đến à?”

Cao Đồ sững sờ, rồi mỉm cười: “Không phải lỗi của anh ấy, là tôi giấu anh ấy tự mình đến.”

Đã khám bệnh nhiều năm, vị bác sĩ Omega này cũng coi như là một người bạn của Cao Đồ, không khỏi quan tâm hỏi: “Hai người cãi nhau à?”

“Không phải,” Cao Đồ nắm một góc bức ảnh siêu âm, rũ mắt xuống do dự một lúc, rồi từ từ nói: “Tôi sợ anh ấy sẽ không muốn đứa bé.”

“Sao lại thế?” Bác sĩ tỏ vẻ kinh ngạc, “Theo kinh nghiệm nhiều năm của tôi, chồng cậu không phải là người ghét trẻ con đâu.”

Những lần Cao Đồ đến khám trước đây, Thẩm Văn Lang đều sẽ ở bên cạnh chơi với Lạc Lạc, kiên nhẫn vừa chơi đồ chơi vừa đọc truyện để Cao Đồ có thể yên tâm khám bệnh.

So với những Alpha lạnh lùng đứng ở cửa chơi điện thoại, làm sao cái người họ Thẩm kia lại không thích trẻ con cơ chứ? Cao Đồ mỉm cười gật đầu thừa nhận:

“Vâng, anh ấy đối xử với Lạc Lạc rất tốt.”

Chuyện riêng của gia đình người khác, bác sĩ cũng không tiện can thiệp quá nhiều, chỉ dặn dò vài điều cần chú ý rồi cho Cao Đồ rời đi.

Cao Đồ ngồi trong phòng chờ ở tầng một của bệnh viện, mở khung chat với Thẩm Văn Lang.

Y yêu Thẩm Văn Lang một cách rất chân thành, thế nên mỗi lời nói của hắn đều khắc sâu vào tâm trí y, bất kể đó là những lời ngọt ngào hiện tại, hay những lời nói khó nghe trong quá khứ của hắn, “Omega có con của tôi đương nhiên phải bỏ đi,” câu nói này từng ám ảnh y trong nhiều cơn ác mộng.

Đối mặt với sinh linh nhỏ bé chưa thành hình trong bụng, Thẩm Văn Lang khi biết được sẽ vui hay không?

Tên trong khung chat bắt đầu nhấp nháy. Cao Đồ còn đang do dự thì Thẩm Văn Lang đã gửi tin nhắn đến.

[Bảo bối, tài xế nói hôm nay em không để cậu ấy đưa đi à? Đến sân bay chưa?]

[Lạc Lạc nói muốn ăn nhà hàng xoay tròn, tối nay anh đưa nó đi ăn.]

[Một quán mới mở ở Giang Hỗ, nếu ngon thì đợi em về anh sẽ đưa em đi ăn một bữa nữa.]

[Sao không trả lời anh vậy?]

[Cao Đồ, anh nhớ em lắm.]

Chỉ là những tin nhắn bình thường, nhưng lúc này mũi Cao Đồ lại cay cay. Cay rồi lại muốn cười, mới xa nhau có bốn tiếng đồng hồ thôi, trước đây sao y lại không phát hiện ra Thẩm Văn Lang bám người đến vậy?

[Ừm, em muốn mua một vài món quà cho Tiểu Tình nên tự đi. Sắp đến sân bay rồi.]

Cao Đồ ôm chặt tấm ảnh siêu âm trong lòng, đôi mắt sau cặp kính cong cong. Y dường như có một ý tưởng hay hơn, y nói với Thẩm Văn Lang:

[Văn Lang, đợi em về, em cũng có một món quà muốn tặng anh.]

Mưa bão khiến chuyến bay bị hoãn, khi Cao Đồ ra khỏi sân bay, Cao Tình đã đợi rất lâu.

Khi nhìn thấy anh trai, cô gần như ngay lập tức lao tới ôm chầm lấy Cao Đồ. Nỗi lo lắng, sợ hãi và nhớ nhung suốt bốn năm đều tan vào cái ôm không lời này.

Cao Đồ buông vali, nhẹ nhàng ôm lại cô, cười trêu chọc tại sao lớn thế rồi mà vẫn khóc.

Mục đích của chuyến đi này là tham dự lễ tốt nghiệp của Cao Tình. Hai anh em vừa đi vừa nói chuyện vui vẻ. Cao Đồ vốn là người ít nói, ngay cả khi ở bên em gái, y cũng chỉ cười hiền lành và lắng nghe cô kể những câu chuyện thú vị gần đây.

Cao Tình không hỏi tại sao Cao Đồ có thể về nước tham dự lễ tốt nghiệp của cô, cũng không hỏi tại sao y lại trở về Giang Hỗ, cô không hề có bất kỳ câu hỏi nào.

Cho đến khi cả hai bắt đầu ăn tối, trên bàn ăn chỉ còn lại tiếng dao dĩa, Cao Đồ mới không kìm được mà thăm dò: “Tiểu Tình, thật ra, anh đã về nước từ một năm trước rồi.”

Cao Tình cắt miếng bít tết mềm nhất trên đĩa của mình đặt vào đĩa của Cao Đồ, vai cô không bất ngờ mà nhún lên, mỉm cười với Cao Đồ:

“Em biết mà, mùa thu năm ngoái, anh đã ở trong nước cùng Lạc Lạc rồi.”

Cao Đồ nghe vậy hơi sững sờ, chỉ nghe Cao Tình tiếp tục giải thích:

“Mỗi lần video call, anh đều ở ngoài trời hoặc trong trung tâm thương mại. Có hai lần còn ở bệnh viện. Những thứ khác em không biết, nhưng em nhận ra bệnh viện ở Giang Hỗ,”

Cao Tình chống cằm, ánh mắt lộ ra vẻ tinh ranh và xảo quyệt: “Anh ơi, anh không giỏi nói dối đâu.”

Biết từ sớm rồi sao? Cao Đồ vừa bực vừa buồn cười. Mỗi lần gọi video với Cao Tình y đều rất cẩn thận, không ngờ vẫn bị cô bé phát hiện.

“Vậy sao em không hỏi anh?”

“Lúc đầu em cũng định hỏi,” Cao Tình dừng lại, nhớ lại cảm giác khi mới nhận ra anh trai đã về nước: “Em lo tên khốn đó sẽ làm gì anh, lo hắn sẽ đe dọa anh, lo hắn đối xử không tốt với Lạc Lạc…”

Cao Đồ khẽ bênh vực: “Tiểu Tình, anh ấy không phải…”

“Nhưng mà,” Cao Tình không để ý đến sự bênh vực của Cao Đồ dành cho Thẩm Văn Lang, cô tiếp tục: “Nhưng anh ơi, em biết anh không muốn em lo lắng, nên chỉ cần anh và Lạc Lạc an toàn, em sẽ giả vờ không biết gì.”

Cao Đồ mơ hồ nhớ lại có một khoảng thời gian Cao Tình gọi điện rất thường xuyên, đôi khi còn nói chuyện riêng rất lâu với Lạc Lạc. Chắc là cô bé nghĩ trẻ con không biết nói dối, nên đã xác nhận sự an toàn của họ từ Lạc Lạc.

Cao Đồ có chút bất lực: “Xin lỗi, Tiểu Tình, đã làm em lo lắng rồi.”

Cao Tình bất mãn: “Anh xin lỗi em làm gì? Em là em gái ruột của anh mà.”

Một bên là người yêu, một bên là em gái ruột, Cao Đồ không muốn có quá nhiều khoảng cách giữa họ. Y cố gắng giải thích giúp Thẩm Văn Lang:

“Thật ra anh ấy không phải người xấu, chỉ là trước đây không biết ăn nói, tính tình hơi nóng nảy. Nhưng bây giờ anh ấy đã thay đổi tốt hơn, đối xử với Lạc Lạc cũng rất tốt, nên anh…”

“Anh, anh không cần giải thích với em,” Cao Tình chọc vào miếng măng tây trên đĩa, cô nhìn Cao Đồ một cách nghiêm túc:

“Thật ra chỉ cần anh hạnh phúc, em không có ý kiến gì hết.”

Cao Tình không biết Cao Đồ đã bị bệnh bao nhiêu lần, đã đến gặp bác sĩ bao nhiêu lần trong quá khứ, nhưng lần y sinh Lạc Lạc một mình vài năm trước đã đủ để làm tất cả mọi người lo thắt ruột.

Đứa trẻ khỏe mạnh dường như đã lấy đi sinh lực còn sót lại của Cao Đồ. Việc thiếu hụt pheromone khiến vết thương của y hồi phục chậm. Trong một thời gian dài, y không có tinh thần và sức lực, không ăn được, ngủ không ngon, chỉ có thể sống dựa vào truyền dịch và dung dịch dinh dưỡng lạnh lẽo, trên khuôn mặt gầy gò chỉ còn lại vẻ tái nhợt ốm yếu.

Cao Tình thậm chí không dám chợp mắt suốt nhiều đêm. Cô chỉ sợ khi tỉnh dậy sẽ nghe tin người anh trai mà cô yêu thương nhất đã bỏ cô mà đi.

Nhưng hôm nay, khi gặp nhau ở sân bay, khuôn mặt anh trai cô hồng hào với thần thái thoải mái. Mặc dù một phần cánh tay lộ ra vẫn gầy guộc, nhưng trông đã có lực hơn rất nhiều, không còn vẻ yếu ớt và căng thẳng như trước. Nụ cười thoải mái trên khuôn mặt anh trai là điều mà cô hiếm khi thấy trong hơn hai mươi năm qua.

Nếu tên Alpha cấp S đó, cha ruột của Lạc Lạc, có thể đối xử tốt với anh trai cô cả đời, khiến Cao Đồ hạnh phúc cả đời như vậy thì cô cũng sẽ không phản đối.

Chưa kịp để Cao Đồ nói lời “cảm ơn”, Cao Tình lại lộ ra vẻ hung dữ đặc trưng của một Alpha. Cô nghiến răng nói: “Nhưng nếu sau này tên khốn đó lại đối xử không tốt với anh, em nhất định sẽ đưa anh và Lạc Lạc đi, lúc đó anh đừng có mềm lòng đấy.”

Cao Đồ lắc đầu, mím môi cười:
“Được rồi, dù có ngày đó em cũng không được vì anh mà đối đầu với hắn. Tiểu Tình, anh cũng mong em khỏe mạnh và bình an.”

Bữa ăn này kéo dài rất lâu, thậm chí còn gọi thêm món hai lần. Nếu không phải Cao Tình còn có việc ở trường thì có lẽ họ đã ngồi thêm lâu hơn.

Cho đến khi Cao Đồ đi thanh toán, Cao Tình nhìn qua bàn ăn mới phát hiện gần như tất cả các đĩa thức ăn đều trống trơn. Cô buột miệng đùa: “Anh ơi, bây giờ anh ăn ngon miệng thật đấy.”

Cao Tình chỉ vô tình thốt ra do bất ngờ, nhưng Cao Đồ sờ bụng, cười ngượng nghịu như bị bắt quả tang: “À, thế sao? Dạo này anh đúng là ăn nhiều hơn thật.”

Một Alpha chưa từng trải sự đời như Cao Tình không nhận ra điều gì. Cô chỉ nghĩ rằng Cao Đồ ăn được ngủ được là tốt rồi, sau đó liền vui vẻ đưa anh trai về khách sạn.

Lễ tốt nghiệp của Cao Tình là vào cuối tuần.

Trường học đông nghịt người, phần lớn sinh viên tốt nghiệp đều có phụ huynh đi cùng. Về điểm này, cô may mắn hơn Cao Đồ, ít nhất cô còn có anh trai.

Mỗi khi thấy cảnh này, Cao Đồ luôn nhớ lại lễ tốt nghiệp năm xưa mà y đã không thể tham dự. Lúc đó y nghĩ rằng mình đã mất cơ hội nhìn thấy Thẩm Văn Lang lần cuối, nên đã cố gắng hết sức để vào tập đoàn HS. Khi đó, Cao Đồ chỉ nghĩ, được đến gần Thẩm Văn Lang hơn một chút, được nhìn thấy hắn từ xa trong buổi tiệc thường niên của công ty là đủ rồi.

May mắn thay, số phận đã ưu ái Cao Đồ để y được gặp lại Thẩm Văn Lang.

Trong tuần đầu tiên y trở thành nhân viên xuất sắc của bộ phận, y được điều chuyển đến phòng thư ký, và gặp lại Thẩm Văn Lang.

Tại lễ tốt nghiệp, có rất nhiều người phát biểu, nhưng rõ ràng không ai thực sự lắng nghe. Cao Tình kéo Cao Đồ chụp ảnh tự sướng, rồi lại chụp ảnh chung với bạn thân bên cạnh. Mọi thứ đều rất yên bình và suôn sẻ.

Cho đến tối, khi Cao Đồ và Cao Tình ăn xong bữa tối, Cao Đồ trở về khách sạn một mình, vài tên Alpha với dáng vẻ côn đồ lập tức vây lấy y khi y vừa bước xuống taxi.

Giác quan thứ sáu nhạy bén của một Omega mách bảo Cao Đồ rằng mấy người này không có ý tốt.

Mặc dù tất cả đều đeo khẩu trang và kính râm, nhưng gã Alpha có hình xăm ở cánh tay cầm đầu vẫn khiến Cao Đồ thấy quen thuộc. Khi đối phương đến gần, pheromone hương quýt hoang dã không bị kiềm chế xộc đến, mặc dù có miếng dán ức chế nhưng tuyến thể của Cao Đồ vẫn cảm thấy đau nhói.

Sắc mặt Cao Đồ khẽ thay đổi, y căng thẳng lùi lại hai bước, che bụng và giữ tư thế phòng thủ. Cao Đồ đột nhiên rất hối hận vì đã không để Thẩm Văn Lang đi cùng. Nếu lúc này bên cạnh y có một Alpha cấp S như Thẩm Văn Lang, có lẽ đối phương sẽ không dám làm gì.

“Có phải là thằng nhóc này không? Tao không nhìn nhầm chứ.”

“Đại ca, chính là hắn!”

“Giống hệt cái ảnh của lão già đó!”

“Các người định làm gì? Đừng lại gần tôi!”

Giọng nói của Omega không có chút uy hiếp nào. May thay, trước khi gã Alpha có hình xăm hung tợn kia kịp nắm lấy tay Cao Đồ, nhân viên khách sạn đã vội vàng chạy ra giải vây cho Cao Đồ đang hoảng sợ.

Người nhân viên Beta đã nhận ra tình hình không ổn, lịch sự đỡ Cao Đồ rồi mỉm cười hỏi:

“Thưa anh Cao, những vị này là bạn của anh sao?”

Cao Đồ cố gắng nén cảm giác buồn nôn khó chịu, khó khăn lắc đầu. Y nhanh chóng nhớ ra danh tính của đối phương. Trong chốc lát, y nhớ đến một người đã biến mất khỏi cuộc sống của y và Cao Tình rất lâu rồi – Cao Minh.

Những kẻ này là chủ nợ của Cao Minh. Mặc dù Cao Đồ không biết họ tìm thấy y bằng cách nào, nhưng ký ức tồi tệ về lần đòi nợ trước đã khiến y căng thẳng theo bản năng. Y đột nhiên nắm chặt cánh tay nhân viên khách sạn, khẩn thiết nói: “Làm phiền anh đỡ tôi vào trong được không? Tôi không quen họ, không biết họ là ai.”

“Vâng,” người nhân viên nhíu mày, nói: “Xin các vị tránh đường, chúng tôi… ôi…”

“Không biết sao?”

Gã Alpha có hình xăm rõ ràng bị câu nói này chọc giận. Hắn bất chấp giữ chặt nhân viên khách sạn và đẩy Cao Đồ một cái: “Lần trước tiền của bố mày chưa trả hết, còn nói sẽ gán mày cho tao, kết quả người cũng biến mất.”

Gã Alpha hung hăng nhấc cằm Cao Đồ, giọng nói đầy tà ý:

“Mấy năm không gặp, tiểu mỹ nhân còn xinh đẹp hơn. Nếu mày đi theo tao bây giờ, tao có thể xem xét để lão già đó bớt khổ một chút.”

Cao Đồ cảm thấy ghê tởm, y gặt phăt tay gã Alpha ra, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

“Tiền ông ấy nợ không liên quan đến tôi, tôi cũng không có nghĩa vụ trả nợ thay ông ấy. Còn việc để ông ấy bớt khổ, các người nghĩ tôi có quan tâm không?”

“Mẹ kiếp! Rượu mời không uống lại uống rượu phạt. Hôm nay tao…”

Vài tên Alpha đều giơ tay lên định đánh, Cao Đồ cúi đầu, hai tay che bụng, thậm chí còn để lộ tuyến thể yếu ớt nhất. Nhưng cơn đau như dự đoán không đến. Y chỉ nghe thấy gã Alpha đột nhiên bắt đầu chửi rủa:

“Tao đ**! Buông ra! Buông ra! Ông già của thằng khốn này nợ tao tiền, cha nợ con trả là lẽ hiển nhiên, liên quan gì đến chúng mày, khôn hồn thì cút đi…”

“Thưa anh,” đội trưởng đội bảo an của khách sạn là một Alpha cao to, anh ta che chắn cho Cao Đồ và nhân viên phía sau, chậm rãi nói một cách bình tĩnh:

“Đây không phải nơi để các người gây chuyện. Vị này cũng nói không quen các người. Nếu có vấn đề gì, xin hãy giải quyết ở nơi khác. Nếu còn gây rối ở đây, chúng tôi sẽ gọi cảnh sát.”

Đội bảo an khách sạn nhanh chóng bao vây, mấy tên côn đồ cho vay nặng lãi sợ họ thật sự gọi cảnh sát đến, điều đó chỉ có hại mà không có lợi gì cho chúng. Cuối cùng, chúng chỉ biết nhổ nước bọt, nói một vài câu đe dọa không giá trị với Cao Đồ rồi hậm hực rời đi.

Kể từ khi biết mình mang thai lần này, Cao Đồ vẫn có cảm giác không thật. Bé con trong bụng vẫn luôn ngoan ngoãn, như thể không tồn tại. Nhưng lúc này, Cao Đồ cảm nhận rõ ràng cơn đau nhói ở bụng dưới.

Chiếc xe đen bên ngoài khách sạn vẫn không rời đi. Cao Đồ hoảng loạn, run rẩy tay chân, nhưng không dám mạo hiểm một mình đến bệnh viện. Y hơi khom lưng, một lần nữa cầu xin nhân viên khách sạn: “Xin lỗi, đã gây phiền phức cho anh rồi. Có, có thể làm phiền anh  đưa tôi về phòng không? Tôi không được khỏe lắm.”

“Được, được, đương nhiên không vấn đề gì, thưa anh Cao.”

An ninh khách sạn rất tốt, nhưng Cao Đồ vừa vào phòng đã khóa trái cửa lại. Y vịn vào tường chậm rãi đi về phía phòng vệ sinh.

Khi mang thai Lạc Lạc, sức khỏe Cao Đồ không tốt, thường xuyên bị chảy máu. Bệnh viện gần như trở thành ngôi nhà thứ hai của y. Bệnh lâu thành bác sĩ, cơn đau nhói này tuy khiến Cao Đồ hoảng loạn, nhưng y vẫn có thể giữ bình tĩnh để kiểm tra tình trạng của mình.

May mắn thay, không có chảy máu. Sau khi Omega cảm nhận được sự an toàn của mình, đứa bé được pheromone cây xô thơm bao bọc lại và im lặng trở lại.

Có bầu rồi Cao Đồ không dám mạo hiểm bất kỳ rủi ro nào nữa. Y ngồi trên giường ôm lấy chăn, run rẩy tay gọi điện cho Thẩm Văn Lang. Đối phương gần như bắt máy ngay lập tức. Giọng Thẩm Văn Lang trầm ấm, dễ nghe:

“Alo, bảo bối, hôm nay sao lại chủ động gọi cho anh thế? Nhớ anh sao?”

“…”

“Alo?”

Ở đầu dây bên kia, Thẩm Văn Lang đang xem phim hoạt hình với Lạc Lạc, cảnh giác đứng thẳng dậy, “Cao Đồ? Sao em không nói gì, có chuyện gì sao?”

“Cao Đồ? Cao Đồ?”

“Em sao thế?”

Giọng Cao Đồ vẫn còn run rẩy sau cơn hoảng sợ: “Thẩm Văn Lang, em hơi… cần pheromone của anh.”

Tính cách Cao Đồ vốn hướng nội, y luôn quen che giấu cảm xúc và nhu cầu của mình. Mặc dù việc bạn đời đòi hỏi pheromone lẫn nhau là chuyện hết sức bình thường, nhưng đây là lần đầu tiên Cao Đồ chủ động đề cập đến chuyện này.

Nhưng bầu không khí hiện tại rõ ràng không đúng. Thẩm Văn Lang không vui, ngược lại càng thêm căng thẳng, hắn trầm giọng:

“Có chuyện gì sao? Cao Đồ. Em đang ở đâu? Ở khách sạn à?”

Thỏ con trong điện thoại khẽ “ừm” một tiếng, kèm theo tiếng chăn cọ xát. Thẩm Văn Lang khẽ thở phào nhẹ nhõm:

“Là kỳ phát tình đến sớm sao? Em khó chịu lắm à? Ngoan, đừng dùng thuốc ức chế. Anh sẽ bảo nhân viên đi mua đồ cho em, anh sẽ bay đến ngay…”

“Không phải kỳ phát tình,” giọng Cao Đồ có chút ngắc ngứ, “Là, là tối nay em đã gặp…”

Reng reng!

Một dãy số điện thoại lạ hiện lên khiến Cao Đồ giật nảy.

“Em sao thế? Đụng phải gì sao? Cao Đồ?”

“Không, không sao, Văn Lang. Có điện thoại gọi đến, em cúp máy trước đã.”

Đầu dây bên kia, Thẩm Văn Lang bị cúp điện thoại đột ngột, lông mày nhíu chặt hơn, hắn càng cảm thấy lo lắng hơn.

Dự cảm của Thẩm Văn Lang không sai. Cuộc gọi đến cho Cao Đồ không phải là chuyện tốt. Đối phương đã đọc chính xác số phòng khách sạn của y, thậm chí còn ra điều kiện rằng nếu y không ngoan ngoãn đưa tiền, tính mạng y sẽ bị đe dọa.

Cao Đồ đã làm việc tại tập đoàn HS nhiều năm, đã xử lý không ít những cuộc điện thoại đe dọa như vậy cho Thẩm Văn Lang. Y không có kiên nhẫn để dây dưa với đối phương, chỉ lạnh lùng nói: “Các người muốn nói gì thì nói, tôi không có tiền đưa cho các người.”

“Không có tiền? Mày mẹ nó ở khách sạn đắt tiền thế này mà nói không có tiền à? Thằng ranh, mày không tò mò tại sao bọn tao lại tìm được mày sao?”

Cao Đồ nhíu chặt lông mày.

Trong điện thoại nhanh chóng truyền đến một giọng nói quen thuộc, the thé đến đáng sợ: “Cao Đồ, bao nhiêu năm nay mày trốn đi đâu rồi?! Đồ vô lương tâm, có phải mày lại cặp kè với thằng Alpha cấp S kia không? Mày không có tiền thì đi xin nó đi…”

“Tiền của anh ấy không liên quan đến tôi, ông không hiểu sao?”

“Tao không hiểu? Mày không cần tiền, vậy mày ngủ không công với nó à? Tao bán mày đi còn tốt hơn để mày ở bên thằng đấy,” Cao Minh nhận ra mình đã lỡ lời với “con gà đẻ trứng vàng” của mình, ông ta lại hạ giọng giả tạo cười, “Tiểu Đồ, tên Alpha đó có vẻ dễ nói chuyện đấy. Lần trước mày không bỏ cái thai đó đi, nó vẫn đưa cho tao một khoản tiền cứu nguy. Hay là bây giờ mày lại đi cầu xin nó, nhân tiện vớt thêm một mớ nữa đi…”

“Cao Minh!”

Cao Đồ không thể nhịn được nữa mà gào lên: “Ông rốt cuộc coi tôi là cái gì?”

“Nói nhảm nhiều thế làm gì?! Cút ra.”

Tên Alpha lúc đầu giành lấy điện thoại:

“Em gái mày tuy chỉ là một Alpha mới trưởng thành, nhưng bây giờ khẩu vị của người ta phong phú lắm, tiểu A trên thị trường cũng rất được ưa chuộng. Trước đây nó còn ở trong trường, bọn tao không làm gì được nó, nhưng hôm qua không phải tốt nghiệp rồi sao?”

Tên Alpha cười hiểm độc: “Tao không có nhiều kiên nhẫn đâu. Nếu mày không muốn nó xảy ra chuyện, tối nay mang 200 vạn đến địa chỉ này đi.”

“Tôi không có tiền, tôi cũng không thể đến.”

Sự bình tĩnh gượng gạo của Cao Đồ bị một bức ảnh đối phương gửi đến phá vỡ.

Bọn chúng rõ ràng đã theo dõi từ trước, nắm được điểm yếu của y. Trong ảnh, em gái y, người chỉ mới rời đi một tiếng trước, đang bị trói tay, nằm giữa một đống vật liệu xây dựng bỏ đi.

“Nếu không có tiền, thì dùng chính mày để đổi lấy em gái mày đi. Mặc dù là một Omega đã qua sử dụng, nhưng vẫn đáng giá hơn một Alpha. Đừng có ý định gọi cảnh sát, dù sao thì lão Cao cũng đang trong tay bọn tao. Ông ta vì để trả nợ và sống sót có thể làm ra những chuyện gì, mày rõ hơn bọn tao đấy.”

Tay Cao Đồ đang bấm số gọi cảnh sát thì khựng lại. Đôi khi y thật sự cảm thấy bi ai vì có một người cha như vậy.

Cao Minh có thể vì trả nợ cờ bạc mà bán vợ, bán con trai, thì cũng không khó để hắn ta xé “vé” của chính con gái ruột để làm hài lòng chủ nợ. Tình thân đối với Cao Minh, nếu không thể đổi lấy tiền bạc, thì hoàn toàn vô giá trị.

200 vạn…

Y đương nhiên biết thứ mà bọn chúng muốn không chỉ có 200 vạn. Một mình đi đến đó chẳng khác nào dâng dê vào miệng cọp. Nhưng y không dám đánh cược tính mạng của Cao Tình với “nhân phẩm” của một tên khốn nạn như Cao Minh.

“Gửi địa chỉ đây.”

“Thế mới phải chứ,” đối phương đắc ý cười, “Dưới lầu có người đợi. Mày ra cửa rẽ trái là được.”

*Tác giả có lời muốn nói: Để mọi người chờ lâu rồi, ban đầu định kết thúc tại chương này nhưng viết càng chi tiết lại càng thấy không thể kể hết được. Ngoài tình yêu đơn phương không thể dứt bỏ của Thỏ con dành cho Sói, một phần lớn nguyên nhân gây ra đau khổ cho Thỏ con thực chất là do gia đình.

So với em gái từ nhỏ đã đi theo mẹ, Cao Đồ thực sự chưa từng được quan tâm chăm sóc. Thật khó để tưởng tượng một đứa trẻ nhỏ như vậy, sau khi mẹ rời đi, theo một người cha nghiện cờ bạc, đã phải chịu đựng bao nhiêu đau khổ. Việc phải tự đi làm thêm kiếm tiền học phí có lẽ chỉ là một trong những nỗi khổ nhẹ nhất mà tôi có thể nhìn thấy. Nỗi tuyệt vọng lớn hơn có lẽ bao gồm cả việc bị bắt nạt ở trường mà không có ai bảo vệ, những trận đánh đập vô lý của người cha, và nỗi sợ hãi khi một mình đối mặt với thế giới khi còn quá nhỏ…

Trong khi đó, cô em gái sinh ra trong một hoàn cảnh tốt hơn, trong ký ức của cô bé từ nhỏ đã có tình yêu của mẹ, lớn lên lại có thể dựa vào anh trai. Còn Cao Đồ hoàn toàn chỉ dựa vào sức sống ngoan cường của bản thân để tồn tại đến bây giờ. Nhưng khi trưởng thành, nỗi khổ vẫn không buông tha y.

Một Thỏ con nặng tình vừa lo lắng chạy vạy khắp nơi chữa bệnh cho em gái, vừa trả nợ cờ bạc cho người cha chưa từng một ngày làm tròn trách nhiệm với y. Gia đình trở thành một gánh nặng cho Cao Đồ, hơn nữa còn là một quả bom hẹn giờ. Chỉ cần Cao Minh biết Cao Đồ có quan hệ với Thẩm Văn Lang một ngày, ông ta sẽ không từ bỏ việc quấy nhiễu y. Sói không hiểu rõ Thỏ, còn Thỏ cũng không có cơ hội chủ động thổ lộ nút thắt “không xứng đáng” này với Sói. Vì vậy, chương này đã ra đời.

*Editor: Chương này dài xỉu huhu Các bạn đọc thấy hay thì vote cho mình có động lực làm tiếp nha 😄 谢谢大家 ❤️

[text_hash] => 281a7e1c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.