(Abo) Chuyện Tình Của An – Phần 1-Chương 1: An – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(Abo) Chuyện Tình Của An - Phần 1-Chương 1: An

\”An…\”

Có một tiếng gọi từ đằng xa. An quay đầu lại, thấy một chàng trai lạ không rõ mặt đang đứng đó.

\”Ai vậy??\”

Anh ta tiếng tới, nhẹ chạm má cậu, nói:

\”Nhớ anh không?\”

An sực nhớ ra, đây là người yêu của cậu mà. Cậu đáp

\”Dạ nhớ ạ\”

Rengggg-!!!

Tiếng chuông báo thức xé toạc giấc mơ, kéo An trở về thực tại trong một tư thế lộn xộn: mặt còn in nguyên vết gối, mắt chưa kịp mở mà tay đã mò loạn tắt chuông.

\”Chết thật…\” – Cậu lầm bầm, nhảy phắt khỏi giường như thể có ai dí điện sau lưng.

Chiếc đồng hồ báo 7:02 sáng. An đã trễ giờ ca làm sáng.

Mười lăm phút sau, cậu liền rời khỏi căn trọ nhỏ ở cuối hẻm với chiếc sơ mi chưa là lượt kỹ, tóc vẫn còn vương hơi sấy nóng, đôi kính tròn đặt vội lên sống mũi và cặp mắt vẫn còn mơ màng. Cậu phóng xe máy ra khỏi con hẻm, mang theo tiếng gió sáng sớm thổi lồng vào áo khoác mỏng.

Tên đầy đủ của cậu là Lê Dương Võ An – 20 tuổi, sinh viên năm hai ngành Truyền thông tại một đại học tư. Là một Omega nam, nhưng cậu đang che giấu việc đó. Cậu được xác định là Omega vào năm mười sáu tuổi – cùng thời điểm tai nạn đã cướp đi cha mẹ cậu.

Người thân mất, họ hàng cũng không có. Nhưng may mắn rằng An vẫn còn những người \’thân\’ mà nhà cậu quen từ nhỏ. Bọn họ vẫn rất chăm sóc cậu rất kĩ.

Còn về giấc mơ ban nãy. Chắc do cậu ế 20 năm giờ vã quá nên mới mơ thế đấy mà…

Quán cà phê \”Ký Ức Mộc\” sáng nay đông hơn thường lệ. Không có nhiều nhân viên. Hôm nay, An trực ca một mình.

Quán nằm trong một con hẻm nhỏ gần khu đại học, không biển hiệu lớn, không mùi nhân tạo. Chỉ có tiếng ly sứ va chạm, tiếng gió qua tấm rèm vải thô, và mùi cà phê rang thủ công luôn vương vấn trong không khí.

An đang lau quầy thì một người đàn ông bước vào. Một Alpha – nhìn cách đi đứng là biết. Áo sơ mi mở ba cúc, mắt kính râm đẩy lên trán, mùi pheromone xộc ra như thể đang khiêu khích cả không gian. Cái mùi đó là mùi bạc hà nhưng bị cô đặc rất gay mũi, nó khiến An nhíu mày khi hít vào.

\”Em ơi!\” – Anh ta gọi, ngồi phịch xuống ghế gần cửa sổ.

An bước tới, giữ nụ cười lễ phép: \”Chào anh, anh muốn gọi gì ạ?\”

\”Gọi em.\” – Hắn ta cười nhếch mép. \”Em là Omega hả? Cô em tui hơi tomboy nhưng xinh xắn đấy.\”

??

An hơi khựng, nhưng vẫn bình tĩnh:

\”Xin lỗi, chuyện cá nhân em không tiện chia sẻ.\”

\”Vậy cho anh số đi. Biết đâu có duyên.\”- Anh ta nói, bộ dạng rất cao ngạo, như thể việc anh ta là Alpha là việc gì đó ghê gớm lắm

Lại nữa…

Thật ra, đây không phải lần đầu An gặp kiểu người này, nhưng cậu vẫn không quen được với cảm giác bị coi như một món hàng, chỉ vì mình là omega.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.