Mặc dù Uông Nhiên đang ốm nhưng khí thế tỏa ra cũng không hề kém ngày thường chút nào. Hắn im lặng chăm chú nhìn Omega đang bám theo mình vào đến tận bếp, híp mắt nhìn khuôn mặt lấy lòng đáng ghét ấy, khuôn mặt đã hại Lưu Đào chật vật chuyển trường, hại Lưu Đào im lặng rồi nói dối hắn chỉ vì lời đe dọa vớ vẩn từ những con người ham muốn lợi ích gia đình. Sau cùng, hắn bình thản cất chất giọng khàn khàn:
\”Lương Hiểu Đình, cậu hãy nghe cho rõ, bắt đầu từ hồi chúng ta còn nhỏ, tôi chưa hề ngỏ lời đồng ý sự theo đuổi hèn hạ của cậu, hay tỏ ra cần sự chăm sóc thừa thãi của cậu khi nào. Uông gia không thiếu người đến mức để một cậu ấm nhỏ tuổi của Lương gia chạy theo tôi vất vả như vậy đâu. Tôi không xứng đáng, cũng không trả nổi thứ ân tình này. Xin cậu hãy để tôi yên.\”
\”Sao cậu lại bảo vệ Lưu Đào đến mức này? Cô ta có xứng với cậu không? Cô ta chỉ là một Omega xuất thân không môn đăng hộ đối với cậu. Tôi mới là người hiểu rõ cậu nhất kia mà.\”
Lương Hiểu Đình chạy theo Alpha đang quay lưng đi, túm lấy ống tay áo sơ mi của hắn, nhưng không kịp định thần lại, Uông Nhiên ngay lập tức hất tay cậu ta ra, đến mức khiến cậu ta ngã sòng soài ra đất. Hắn gằn giọng:
\”Vậy thì không ai có thể xứng với tôi nữa hết! Cậu không có tư cách xen vào cuộc sống của tôi, trước đây là vậy, sau này càng vậy.\”
Lương Hiểu Đình bừng tỉnh trong tiếng reo của chuông báo hết giờ. Chỉ vừa mới vài phút trước, rõ ràng tình tiết của quyển /Những ngày được Alpha lạnh lùng chiều chuộng/ đã chạy qua trong giấc ngủ ngắn của cậu. Đây chính là phân đoạn cuối cùng của nguyên chủ – người mà Lương Hiểu Đình xuyên vào, gần như hoàn thành trọn vẹn vai diễn điên rồ của mình. Quả thực, sau đó nguyên chủ đã bị đá khỏi trường, gia đình của cậu ta cũng chịu gần như cùng số phận bởi những hành động nguyên chủ đã làm.
Một sự trả giá, gieo nhân nào gặt quả ấy nhanh chóng và hoàn hảo cho kiểu vai ác tép riu và bi lụy đến đáng sợ như vậy.
Nhưng sau khi Lương Hiểu Đình – cậu chàng hướng nội 21 tuổi tới từ thế giới ngoài cuốn sách – xuyên vào cơ thể của nguyên chủ, cậu đã thề rằng mình không thể lặp lại sai lầm như vậy một lần nào giống người này nữa.
Từ việc quen biết lại nam chính, và tình tiết sau đấy, Lương Hiểu Đình gần như không làm, bởi lẽ thực sự quá khó coi khi một linh hồn 21 tuổi già cỗi lại chạy nhảy náo loạn như những đứa trẻ 5 tuổi ngoài kia. Điều đó khiến cây sồi già như cậu xấu hổ.
Cậu cho rằng, chỉ cần mình không làm quen Uông Nhiên là bị kịch của nguyên chủ cũng sẽ không thể xuất hiện nữa.
Vì vậy, Lương Hiểu Đình 21 tuổi trong cơ thể Lương Hiểu Đình nguyên chủ 5 tuổi, lựa chọn ngồi im trong lớp vẽ tranh thiếu nhi.
Phải khen bé Hiểu Đình thật là ngoan nha.
\”Hiểu Đình ơi.\” Một giọng nói non nớt vang lên bên cạnh cậu, khiến bàn tay đang vẽ trên giấy giật mình nên trượt một đoạn thật là dài.
Đoàn Úc thấy vì mình mà bạn nhỏ mới tới lớp vô tình hỏng mất bức tranh đang vẽ thì sợ điếng người. Nhóc ta loay hoay quanh bàn của Lương Hiểu Đình, đôi mắt của cậu chàng như muốn trào ra hai dòng suối nhỏ trong suốt.