12. [Hoàn] ☀️Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận – ☀️If tuyến – Thanh mai trúc mã (1): Kiều Sơ vào cung – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

12. [Hoàn] ☀️Nuôi Cổ Trên Người Mỹ Nhân Bệnh Tật, Về Sau Hắn Hối Hận - ☀️If tuyến - Thanh mai trúc mã (1): Kiều Sơ vào cung

Năm Kiều Sơ sáu tuổi, Tuyên Minh đế đăng cơ. Để xua tan sự dè chừng của tân đế đối với công thần, Ninh Viễn hầu là Kiều Tĩnh Nam chủ động dẫn theo cả nhà đến trấn thủ biên cương, chỉ để lại đích tử còn nhỏ là Kiều Sơ ở kinh thành. Việc này vừa mang ý nghĩa làm con tin, vừa là mong Tuyên Minh đế thay mình chăm sóc chu đáo cho đứa con trai nhỏ.

Vì sợ Kiều Sơ ở Hầu phủ không được hạ nhân hầu hạ chu toàn, Tuyên Minh đế đã hạ chỉ cho Kiều Sơ vào cung.

Kiều Sơ tuổi còn nhỏ, lớn lên trắng trẻo xinh xắn như búp bê sứ, tính tình vừa yêu kiều, yếu ớt lại vừa nhút nhát. Những ngày đầu mới vào cung, bé con nhỏ xíu núp sau lưng cung nữ, chỉ ló ra một cái đầu nhỏ với đôi mắt to tròn long lanh đầy vẻ sợ hãi.

Thái tử Thẩm Hạc Quy lớn hơn bé hai tuổi đến trêu chọc, Kiều Sơ như gặp phải người xấu, lại càng trốn kỹ hơn.

Thẩm Hạc Quy hỏi Tô Thanh Lạc: \”Ta trông đáng sợ lắm sao?\”

\”Làm sao có thể chứ, điện hạ tuấn tú bất phàm như vậy, sao lại đáng sợ được!\” Khi ấy Tô Thanh Lạc mới làm thư đồng của Thẩm Hạc Quy chưa lâu, thuận miệng tâng bốc.

Thẩm Hạc Quy chống nạnh nói: \”Vậy sao đứa nhóc này lại sợ ta đến thế?\”

Ở độ tuổi này, Thẩm Hạc Quy đúng lúc nghịch ngợm nhất. Kiều Sơ càng sợ nhóc, nhóc lại càng muốn trêu. Nhóc chỉ huy Tô Thanh Lạc, một trái một phải vây lấy Kiều Sơ đang trốn sau lưng cung nữ rồi nhào tới ôm chặt Kiều Sơ vào lòng, đắc ý nói: \”Bắt được ngươi rồi, xem ngươi còn trốn kiểu gì!\”

Kiều Sơ bị dọa cho giật mình, ngây ra một lúc lâu rồi bỗng \”oa\” một tiếng khóc lớn.

Tiếng khóc không to, nhưng lại vô cùng đáng thương. Bé con nhỏ xíu đưa hai bàn tay nhỏ dụi mắt, vừa nức nở vừa khóc, trông như đã bị dọa sợ đến phát hoảng.

Nhất thời, Thẩm Hạc Quy cũng thấy mình đúng là tội ác tày trời.

Nhóc vội vàng tiến lên dỗ dành Kiều Sơ: \”Được rồi, ta không dọa ngươi nữa, đừng khóc nữa, ta dẫn ngươi đi ăn đồ ngon.\”

Nhưng Kiều Sơ hoàn toàn chẳng nghe nhóc nói gì, chỉ mải mê khóc.

Vốn dĩ người nhà rời bỏ bé đi biên quan, bé lại phải một mình vào cung, trong lòng bé Kiều Sơ đã rất bất an. Lúc này còn bị Thẩm Hạc Quy bắt nạt, ấm ức dồn nén, hai mắt tròn vo gần như bị bé khóc cho sưng húp lên.

Không biết đã khóc bao lâu, bên tai bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng.

\”Ồn chết đi được.\”

Trong Ngự hoa viên, chẳng biết từ lúc nào đã có thêm một người.

Nghe thấy giọng nói đó, Kiều Sơ nước mắt mờ mịt ngẩng đầu lên, lập tức thấy trước mặt mình là một đại ca ca cao hơn bé mấy cái đầu. Đại ca ca này trông rất đẹp, nhưng sắc mặt không tốt, đôi mắt lạnh lẽo đến đáng sợ.

Kiều Sơ bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, toàn thân run lên, lập tức không dám khóc nữa.

Bé nín khóc, dè dặt nấc lên một cái, rụt rè nhìn thiếu niên trước mặt, trông như đã bị dọa đến ngây người.

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.