Array
(
[text] =>
♈♉♊♎♐
Trong khi đa phần mọi người đều trong tình trạng bất ổn, ở Đông Triều thì lại không như thế, nó yên bình một cách lạ thường. Vừa hay đến bữa, Song Tử với Bạch Dương mới có thể ra được Thần Anh Uyển, hai người bọn họ lập tức tìm nước, hơn một canh giờ quẫn trong đấy, thật sự chết khô rồi.
– Ê, ta nghe Quốc Sư Đại nhân của mấy người bảo, mấy người sẽ đi Hạ Thành?
– Hồi nào?
Bạch Dương tức giận đập thẳng cốc nước xuống bàn, cô đang nóng hết cả người, tự dưng lại được nghe cái giọng ỏng ẹo của Lục Diêu, mong là nàng ta xuất hiện lúc này không phải là để chất vấn bọn họ vừa mới đi đâu.
– À ừ thì, nghe bảo mấy người có lệnh gì đó, Lục Gia bọn ta cũng đâu làm gì phạm pháp, khả năng cao phải là đến Hạ Thành, hơn nữa có một Vu Tướng Quân kìa, nếu mấy người đi thì nhớ đưa hắn đi theo nha.
Lục Diêu trên tay cầm một đĩa Anh Hoa Cao, nàng ta biết thừa tất cả thông tin quan trọng đều không ở trên người Song Tử nên đã đẩy đĩa bánh qua cho cô thưởng thức trước. Bạch Dương lúc này thở hắt ra một hơi, Song Tử mời bánh cũng chẳng muốn ăn.
– Quan trọng là, Quốc Sư Đại nhân không phải của ‘mấy người’, chỉ có của một mình nàng ta.
Bạch Dương chỉ trỏ qua Song Tử, Song Tử không tiện nói chuyện, chỉ nhìn qua cô bạn rồi nhìn Lục Diêu, xong lại nhìn xuống đĩa bánh mà ăn tiếp.
– Hơ hơ, với cương vị của một lương y như từ mẫu, ta có thể giúp ngươi tạm thời không bị độc tố giày vò.
Lục Diêu lấy ra cho Bạch Dương một lọ thuốc, nàng vừa đặt lên bàn, Bạch Dương không chờ nổi liền vơ tay lấy lại.
– Còn công dụng khác chứ?
– A ha, giúp ngươi giảm đau đấy. Hờ, nếu như hữu duyên thì lại đến chỗ ta, cơ mà đợi đến lúc có thuốc rồi hẳn đến nha! Ha ha!
Bạch Dương dành tặng cho Lục Diêu cái nhìn không mấy thân thiện, ngay cả Song Tử ngồi ngay bên cũng phải đánh giá tệ cách ăn nói của nàng ta. Xem ra đến hiện tại, có ít nhất bốn người không thích Lục Diêu.
– À mà, bữa trưa có rồi đó, ăn nhiều một chút, mấy người chỉ còn bữa trưa nay, tối nay và sáng mai thôi a.
– Đuổi nhanh thật đấy.
Bạch Dương hừ một tiếng, cô thử mở lọ thuốc ra xem, thuốc là dạng bột, dùng để pha với nước, không đầy bình nên khi mở bột thuốc không bay ra ngoài nhiều, vừa mở thì bên trong xộc lên một mùi đắng nghét. Lúc này thì Lục Diêu đã đi mất rồi, Song Tử cũng đứng dậy phủi phẳng váy, cô chừa lại cho Bạch Dương một cái bánh để tí có gì ăn tráng miệng, chưa gì đã ngửi thấy mùi thuốc của con bạn, cô cũng phải bịt mũi.
– Đắng vậy… cơ mà mùi hơi quen nhỉ..?
– Panadol viên sủi, nhưng mà được nghiền ra.
Bạch Dương giật giật mí mắt, bảo sao nàng ta nói là thuốc giảm đau, thật sự là thuốc giảm đau chứ còn gì nữa.
– Đúng là thứ hệ thống keo kiệt! Ả đối xử với cái tên đầu hai thứ tóc kia còn tốt hơn cả bọn mình!
Thấy cô bạn đặt mạnh lọ thuốc trở lại bàn, Song Tử cũng tò mò lấy lại để xem xét. Vừa hay, thứ bột này cũng màu trắng này, bỏ thử một ít vào cốc nước, thật sự có phản ứng sủi.
– Trách làm sao được bả, bả chắc chắn có lí do… cơ mà làm sao bả lại trở thành Lục Diêu?
Bạch Dương hơi rũ mặt xuống, không biết có nên để cho Song Tử biết, cái người mà cô gọi là Hoàng Huynh hiện tại không phải là hoàng huynh trước đó nữa hay không.
Bản thân Bạch Dương lúc đó không nghĩ nhiều, nhưng cô lúc này lại đột ngột nghĩ tới chuyện, qua trận với Dương Duy, Sư Tử của hiện tại có khi không phải Sư Tử trước đó.
– Chẳng phải chỉ vẽ thêm một vệt chu sa thôi sao…
Bạch Dương nói thầm trong miệng, cô vô thức sờ lên vết chu sa trên trán của mình. Song Tử hơi ngạc nhiên, cô nghiêng đầu nhìn gương mặt rũ rượi của Bạch Dương, không biết Bạch Dương vừa nói cái gì nữa, nghe không rõ.
– Này, mày xem cho tao, cái vệt này, bôi được chứ?
Bạch Dương bất ngờ ngước mặt lên nói với Song Tử, tay đồng thời chỉ vào vệt chu sa, Song Tử cũng đồng ý giúp Bạch Dương lau đi. Song Tử nghĩ, chỉ là một vệt đỏ thôi mà, người cổ đại chẳng phải vẽ lên cho ngầu sao, bôi chắc sẽ được. Nhưng qua được vài ba phút, trừ cái màu đỏ mà Bạch Dương vẽ thêm lên bị phai ra thì cái vệt không hề mất.
– Ô, theo phán đoán của tao, nó hình như là vết bớt bẩm sinh.
Song Tử căng mặt nhìn sát vào trán của Bạch Dương, nhìn trái nhìn phải, nhìn từ trên xuống dưới, quả nhiên nó là một cái vết bớt, thậm chí nó còn không giống sẹo do tác động ngoại lực cơ.
– Bớt sao..?
Trán của Bạch Dương bị chà xát đến mức đỏ ửng cả rồi, cô cũng đưa tay quệt thử, thật sự không còn ra màu nữa.
– Sướng thật nha, mày đúng là có số làm phượng hoàng!
Bạch Dương ngẫm hai chữ phượng hoàng, rồi nhớ lại vết bớt như chữ hỏa trên trán, vào mỗi lần gọi thần thú Phượng Hoàng, cô cũng phải dùng ma pháp lên vết bớt mới thành công.
– Các tỷ không định ăn trưa sao !?
Tiếng gọi của Lệnh Hồ Như làm hai con người kia như tỉnh mộng, Song Tử vừa chạy lại chỗ cô bé vừa ríu rít bảo tới đây, còn Bạch Dương vẫn đờ ra mất vài giây.
– Cừu nhỏ! Tao đói lắm rồi nha! Mau lên!
Bạch Dương lắc đầu mấy cái để tỉnh táo, cô vội đứng dậy đi theo Song Tử và Lệnh Hồ Như. Chẳng biết nữa, Sư Tử ở Khuê Dương liệu có ổn không.
………..
Trong bữa ăn, khi mà mọi người vẫn dùng bữa như thường lệ, nhưng chỗ ngồi của Bạch Dương lại bị trống. Hôm nay thực đơn có món Bạch Dương không thích, cô chưa kịp động đũa thì đã lên cơn buồn nôn, phải chạy ra ngoài đi nôn mất rồi.
Song Tử không có ý kiến gì với món ăn, nhưng Thiên Bình ngồi bên cạnh ăn được vài đũa cũng bỏ đó mà chạy ra ngoài, không biết bị làm sao nữa.
– Lục Diêu, ngươi dặn trù phòng bỏ cái gì?
Lục Diêu vẫn ăn như bình thường như không có gì, nàng ta nhún vai.
– Không có, chắc là tác dụng phụ của thuốc.
– Ngươi biết y thuật, lại là người kê thuốc, ngươi không dặn trù phòng làm món phù hợp được sao !?
– Không hẳn, không phải tác dụng phụ của thuốc.
Lục Diêu kiểm tra món ăn trong chén của Thiên Bình, hôm nay thực đơn có đến hai món cá, một trong hai là cả nước mặn, hắn gắp phải cá nước mặn.
– Thế là sao?
– Không có gì, chỉ là cái thứ hơi tanh này phản ứng của độc tố trong người của bọn họ.
Lục Diêu ngồi lại chỗ, tiếp tục ăn cho hết bữa, trong khi Song Tử vẫn đang nghĩ ngợi, cái thứ phản ứng kia sẽ gây ra tác hại gì.
Bạch Dương đến trưa đã thấm mệt rồi, chưa ăn gì thì lại nôn ra, bây giờ đầu quay vòng vòng chóng hết cả mặt. Đang đứng nghỉ một chút để tầm nhìn minh mẫn trở lại, cô bỗng nghe thấy tiếng nôn của ai đó, chà, xem ra vẫn còn người đồng cảnh ngộ.
– Ôi chao, Quốc Sư Đại nhân, ngài có thuốc rồi mà vẫn không phục hồi được chút nào a?
Thiên Bình nghe phát biết ngay cái giọng giễu cợt này là của Bạch Dương, hắn vội lấy khăn lau trước, đợi cô tiến lại gần hơn mới lên tiếng.
– Ô? Thẩm Tiểu Thư vừa thấy đồ tanh lại buồn nôn, không lẽ?
– Thì đã sao? Ta xưa giờ không thích đồ tanh, thấy kinh tởm cũng không được ?
– Phải rồi, ta cũng dị ứng với đồ tanh, thứ thuốc của Lục Diêu không thể khắc chế được.
– Chà, ngọt cũng không thích, cay cũng chê, giờ tanh một chút cũng không ngửi được, Quốc Sư Đại nhân thật khó nuôi.
– Đá xéo ta cũng chẳng được gì, ngược lại ta đang lo cho Thẩm Tiểu Thư, nếu gặp phải chuyện ngoài ý muốn, Thái Tử Điện hạ sẽ rất đau lòng.
Nghe đến Sư Tử, Bạch Dương liền cứng họng, cô bất chợt xoa lên bụng của mình, chỉ sợ chuyện ngoài ý muốn mà Thiên Bình vừa nhắc sẽ xảy ra, lúc đó, Sư Tử có cái nhìn như thế nào về cô đây.
– Cái gì đây? Hai người không dùng bữa à?
Cả hai đồng thời quay sang thì thấy Vu Hựu, y ôm trên tay một rổ táo, rõ ràng là từ vườn táo về, y thích ở đó lắm nhỉ.
– Chưa dùng, vừa hay ngươi vào cùng luôn đi?
– Ta kiếu, không thích cùng bàn với Lục Diêu.
……………………..
Hệ thống quay đầu nhìn lại, Kim Ngưu vội vàng tìm cách tắt cái vừa rồi đi. Hệ thống nó vẫn không để ý tới cô, lại quay chỗ khác xem xét rồi.
– Đại Nương, ta suy nghĩ lại rồi, tên tiểu tử kia chạy về Vân Tiên Đài đúng không?
Hệ thống chốc lát lại thò đầu vào bảng thông tin, nó phóng to thành Thi Diệc, lại tiếp tục phóng to vị trí của Nhân Mã, nó cũng là một cái chấm đỏ lớn, vị trí thật sự là Vân Tiên Đài.
– Sao vậy?
– Tại ta nhớ cái tên đó sợ độ cao, hắn mà hành động một mình thì toang luôn đó bà.
– Chúng ta phải làm sao..?
– Đuổi theo hắn, đi Vân Tiên Đài!
Hệ thống kéo tay của Kim Ngưu chạy đi, cứ ngỡ nó sẽ bắt cô chạy bộ đến đó, nhưng nó lại đưa cô tới chỗ mà Nhân Mã buộc ngựa.
– Lên đi bà, bà biết cưỡi mà đúng không?
– Ừ thì..
Kim Ngưu cũng thử leo lên, Hệ thống giúp cô gỡ dây buộc ngựa, tiện thể sút vào mông ngựa một phát, Kim Ngưu chưa kịp định thần thì ngựa đã phóng đi rồi.
– Không cần sợ nha bà, luôn có tuôi giúp nhó~
– Cút bà mày đi!!
Ngay lúc này, Nhân Mã đi lên được nơi cất chứa Thánh Vật, anh phải kiềm cơn buồn nôn lắm mới trèo lên tới đây, sau cấu trúc thang xoáy là một tầng trên, anh nhanh chóng đặt chân lên mà tránh mặt bậc thang, càng nhìn càng buồn nôn.
Tiếp đến chính là cấu trúc mê cung vòng xoáy, anh lại cố nhìn cơn buồn nôn mà nhảy lên trên một bức ngăn cách. Thật may là anh chưa đi vào, bởi ở trung tâm mê cung, ngay ở cái điểm sáng của Thánh Vật, có rất nhiều người khoác áo choàng đen.
Đồng thời điểm của A Tam, nó đến Tống Gia tìm kiếm người, thế mà lại chẳng có ai.
– Xong rồi, tên não tàn kia xong đời rồi.
———————————–
Ya, sau cỡ 1 tháng thì tuôi trở lại òi nè mấy bác, vừa hay hôm qua sinh nhật con cưng của tuôi, và cũng là ngày kết thúc chuỗi làm thuyết trình sử muốn lòi búi trix—-
Không có quá nhiều bài tập thì tuôi sẽ được gặp các bác nhiều hơn nhó~
Tranh mừng sinh nhật của Quốc Sư năm nay 💖
[text_hash] => a23c0233
)