Array
(
[text] =>
Sau khi nói xong, Sở Mộ Vân dường như vô cùng mệt mỏi, cụp mắt thiếp đi.
Quân Mặc không nói gì, chỉ im lặng ôm hắn.
Tất cả đều phát triển theo hướng mà y muốn, A Mộc sẽ không bỏ y lại, cũng không rời xa y, bọn họ sẽ vĩnh viễn bên nhau.
Mà A Mộc cũng thích cuộc sống như vậy.
Dường như rất tốt…
Nhưng không hiểu sao rất nhiều hình ảnh trong quá khứ lại hiện lên trong đầu y.
Khi mới gặp mặt, Quân Mặc ngước nhìn hắn. A Mộc tuấn mỹ, nhã nhặn, nụ cười tự tin tiêu sái, mỗi hành động của hắn đều vô cùng mê hoặc, khiến người ta ngưỡng mộ.
A Mộc mạnh mẽ, uyên bác, không gì là không biết. Hắn mỉm cười nhìn y, đôi mắt đen nhánh tràn ngập cổ vũ, dường như đang chờ đợi y trưởng thành…
Cho dù bị đau đớn tra tấn, A Mộc chưa từng thể hiện dáng vẻ mềm yếu. Hắn im lặng chịu đựng, giống như cây trúc cứng cỏi trong trời đông giá rét, hiên ngang bất chấp sương rét và gió tuyết.
Quân Mặc không biết mình thích hắn từ lúc nào, có lẽ là từ lúc mới gặp, có lẽ là trong những ngày ở chung, có lẽ là khi hắn mỉm cười nói với y: “… Coi như là do ta rảnh rỗi, muốn khiêu chiến “điều không thể” chăng…”
Trong nháy mắt, giọng điệu ôn hòa nhưng cuồng vọng của nam nhân tràn ngập trong đầu y.
Lăng Mộc. Đó mới là Lăng Mộc.
Quân Mặc ôm chặt lấy người trong lòng, đôi mắt cụp xuống hiện lên vẻ bất an.
– Có phải y đã hủy hoại hắn hay không?
– Cho dù cơ thể tai ương đã bị áp chế, y vẫn hủy hoại những người xung quanh.
Khuôn mặt trắng của Quân Mặc hiện lên vẻ bệnh trạng.
Sở Mộ Vân thật sự mơ hồ. Cho dù hắn cố tình chìm đắm, nhưng lại không phân biệt được ngày đêm.
Đương nhiên làm vậy cũng có chỗ tốt.
Yếu thế, phục tùng, chìm đắm bên trong, sau đó lại kích thích tâm lý vừa phải, sẽ xuất hiện hai tình huống.
Một là khiến y thả lỏng cảnh giác, thoát khỏi bức ép, nắm lấy thời cơ; hai là khiến y nhớ lại tình cũ, mềm lòng rồi dao động, nhưng không thể nắm lấy thời cơ.
Sở Mộ Vân không quan tâm Quân Mặc sẽ chọn hướng nào, hắn chỉ quan tâm đến… cơ thể mình đang từ từ hồi phục.
Tuy vẫn không thể sử dụng sức mạnh, nhưng trạng thái tinh thần lại tốt hơn nhiều, không còn mơ màng, thời gian tỉnh táo cũng dài hơn lúc hôn mê.
Từ trước đến nay Quân Mặc rất giỏi che giấu cảm xúc. Y vẫn luôn chăm sóc cho Sở Mộ Vân, dịu dàng ân cần, vẻ mặt lạnh lùng, nhưng trong mắt chỉ có mình Sở Mộ Vân.
Cuộc sống của hai người dường như không thay đổi, vẫn ngăn cách với thế giới bên ngoài, hưởng thụ tuần trăng mật bên nhau.
Sau một thời gian, Sở Mộ Vân bắt đầu “nghi ngờ”.
“A Mặc… chúng ta ở đây bao lâu rồi?” Vào một ngày Sở Mộ Vân mơ màng tỉnh lại, hỏi như vậy.
Lúc này đã trôi qua hai tháng. Quân Mặc vỗ nhẹ lưng hắn, chậm rãi nói: “Mới hơn nửa tháng.”
Sở Mộ Vân thở dài: “Lâu như vậy rồi mà vết thương vẫn không khá hơn.”
Hắn giơ tay vận công, nhưng lại thấy đan thiền trống rỗng.
Ánh mắt Quân Mặc hơi lóe: “Không phải là do vết thương. Có lẽ khi ngươi ở Vạn Thiên Cung đã bị Tạ Thiên Lan làm gì đó.”
Sở Mộ Vân hơi nhíu mày.
Quân Mặc lại nói: “Tạ Thiên Lan giỏi ảo thuật, nhất là mê hoặc tâm trí người khác… Nếu bị ảnh hưởng thì trong thời gian ngắn không thể hồi phục hoàn toàn.”
Sở Mộ Vân không hề nghi ngờ, chỉ than nhẹ: “… Là do ta không biết nhìn người.”
Quân Mặc nhẹ nhàng đổi đề tài: “Có muốn ăn gì không?”
Sở Mộ Vân mỉm cười: “Mỗi ngày chỉ có ăn với ngủ, ta sắp biến thành ông già đến nơi rồi.”
Quân Mặc hơi khựng lại.
Sở Mộ Vân ngồi dậy, trông tâm trạng không tệ: “Ta xuống giường một lúc, nằm mãi cũng không thể hồi phục được.”
Quân Mặc nhẹ nhàng nói: “Ừ.”
Nói xong, y bước xuống giường, cẩn thận khoác áo cho Sở Mộ Vân.
Sở Mộ Vân khẽ mỉm cười, đợi y hầu hạ. Khi đứng lên, chân hắn đột nhiên mềm nhũn, không đứng vững được.
Quân Mặc vội vàng đỡ hắn.
Sở Mộ Vân nhíu mày, có chút gian nan, nhưng sau đó nhanh chóng thay đổi cảm xúc, cười: “… Quả nhiên là ở trên giường lâu quá rồi.”
Quân Mặc an ủi hắn: “Từ từ thích ứng là được.”
“Ừ” Tuy chân run, cơ thể cũng rất khó chịu, nhưng Sở Mộ Vân vẫn cố gắng bước đi.
Không lâu sau, trán hắn toát mồ hôi, nhưng từ đầu đến cuối hắn vẫn không oán hận lấy một câu. Quân Mặc nhìn thấy- Thuốc là do y làm, y biết rõ tác dụng của nó. Đồng thời y cũng hiểu Sở Mộ Vân đang chịu đựng điều gì.
Cho dù là vậy, chỉ cần tinh thần được tự do, nam nhân này chắc chắn sẽ không khuất phục bất cứ điều gì hay bất luận kẻ nào.
Hồi ức của Quân Mặc lại trở về… Y thật sự đã có được hắn, đời đời kiếp kiếp không để hắn rời đi sao? Y giữ được hắn ư?
Quân Mặc cụp mắt, im lặng ở bên Sở Mộ Vân.
Một lúc lâu sau, Sở Mộ Vân đã mướt mồ hôi sau lưng, sắc mặt trắng bệch bất thường. Quân Mặc lên tiếng: “Nghỉ ngơi một chút đi, không cần phải gấp gáp.”
Sở Mộ Vân thở nhẹ một hơi: “Cứ từ từ vậy. Dù sao ta cũng bệnh rất lâu, không thể dễ dàng hồi phục được.”
Tuy hắn suy yếu nhưng lại mi thanh mục tú, trên mặt không hề có chút oán giận. Ngoan cường đến mức khiến người ta liên tưởng đến ánh nắng mặt trời sau cơn bão, Tuy xung quanh hỗn độn đổ nát nhưng vẫn nuôi hy vọng ở nơi cuối chân trời.
Trái tim Quân Mặc khẽ run rẩy. Y không nhịn được bế ngang hắn lên.
Sở Mộ Vân hơi giật mình: “A Mặc?”
Quân Mặc nói: “Ta đưa ngươi đi tắm.”
Sở Mộ Vân không nói gì, chỉ mỉm cười.
Quân Mặc tắm rửa sạch sẽ cho hắn xong lại muốn làm hắn. Có lẽ trong lòng y đang loạn nên không có chừng mực, mãi đến khi Sở Mộ Vân khóc nức nở – Hắn vốn dĩ rất mệt, tuy trên mặt không thể hiện ra nhưng cơ thể lại không chịu nổi.
Bây giờ hắn không cần cử động, nhưng tác dụng của thuốc lại chưa phát huy. Khoái cảm quá mức sẽ khiến mất đi lý trí, cộng thêm cơ thể mệt mỏi càng khiến người ta không chịu được.
Đợi đến khi Quân Mặc kết thúc, Sở Mộ Vân lại chìm vào hôn mê.
Làn da hắn ửng hồng mê người, mái tóc ướt lại càng khiến màu da thêm trắng nõn. Khuôn mặt tuấn mỹ vì gầy gò mà trở nên thanh tú, lông mi ướt nhèm, vì không chịu được mà khóc nức nở…
Trái tim Quân Mặc khẽ đập mạnh, cúi đầu hôn khóe mắt hắn.
Quân Mặc tắm rửa cho hắn, ôm về giường, sau đó y lại thức trắng đêm.
Trong lúc bần thần, y lại nhớ đến lời của Tạ Thiên Lan: Quân Mặc, ngươi đâu khác gì ta?
[text_hash] => 7b055492
)