(1-199) Phải cầu hôn với bảy nam nhân, làm sao bây giờ? – Chương 180: Nghĩ lung tung – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(1-199) Phải cầu hôn với bảy nam nhân, làm sao bây giờ? - Chương 180: Nghĩ lung tung

Array
(
[text] =>

Vốn dĩ Sở Mộ Vân không nói đến chuyện loại trừ cơ thể tai ương là vì hắn chưa nhìn thấy phương thuốc, sợ khiến Quân Mặc vui vẻ một hồi rồi lại thất vọng.

Mà đến Vạn Thiên Cung cũng là một ý hay.

Trong sinh mệnh dài đằng đẵng của Quân Mặc, ở Vạn Thiên Cung hai năm chính là khoảng thời gian tốt đẹp nhất, không chỉ có Thẩm Vân chăm sóc mà còn yên ổn không bị ai bài trừ. Từ nhiều góc độ mà nói thì đây là hồi ức tốt đẹp nhất.

Sở Mộ Vân nói vậy không hề sai.

Đương nhiên… tiền đề là Quân Mặc không suy nghĩ lung tung.

Nhưng chứng kiến cảnh tượng đêm qua, sao y có thể không nghĩ lung tung? Đã nói là đi chào từ biệt, kết quả qua một đêm không những không từ biệt mà còn định đến Vạn Thiên Cung một chuyến.

Quân Mặc không biết mình còn chịu đựng được đến khi nào. Cảm giác chất độc đi vào lồng ngực không hề dễ chịu, trơ mắt nhìn nội tạng mình bị ăn mòn nhưng lại không thể ngăn cản… Rốt cuộc phải làm như thế nào? Còn có thể như thế nào?

Bàn tay trong ống áo siết chặt đệm giường, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng: “Ta không muốn đi.”

Sở Mộ Vân sững sờ.

Quân Mặc lặp lại: “Ta sẽ không đến Vạn Thiên Cung.”

Sao Sở Mộ Vân có thể không phát hiện ra sự khác thường của y, nhưng hắn lại không hiểu.

“Tại sao?”

“Không cần thiết.”

Câu này khiến lưng Sở Mộ Vân cứng đờ… Đúng vậy, không cần thiết. Bởi vì người mà y nhớ mong đã không còn nữa, đi cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Nói cho cùng thì người mà y quan tâm là Thẩm Vân, không phải là Vạn Thiên Cung.

Bây giờ đi chỉ càng nhìn cảnh nhớ người, ngoại trừ đau lòng hơn thì chẳng có ích gì.

Sắc mặt Sở Mộ Vân ảm đạm: “Do ta không tốt.”

Quân Mặc nghe giọng hắn nhỏ dần, không khỏi cảm thấy đau lòng. Từ trước đến nay y không biết thể hiện cảm xúc, không biết cách thể hiện sự bất mãn, càng không biết thể hiện niềm vui.

Nhưng y nhìn thấy Sở Mộ Vân không vui lại không chịu được: “A Mộc, chúng ta rời khỏi Tạ Thiên Lan được không? Chỉ cần rời khỏi y, những chuyện khác ta đều…”

Y còn chưa nói xong, Sở Mộ Vân đã ngắt lời: “Ta muốn đến Vạn Thiên Cung.”

Quân Mặc như bị bóp chặt yết hầu, không nói lên lời.

Sở Mộ Vân nói: “Ngươi không đi cũng được, trở về thành Mộ Quang đợi ta đi.”

Quân Mặc túm chặt tay hắn: “Vì sao nhất định phải đi?”

Sở Mộ Vân hơi bực bội: “Ta có chuyện phải làm, xong chuyện sẽ về tìm ngươi.”

“Ngươi chắc chắn sẽ không về!”

Sở Mộ Vân quay lại nhìn chằm chằm y: “A Mặc, ngươi nói gì vậy?”

Quân Mặc mím chặt môi, không nói thêm nửa lời. Làm sao y có thể nói mình đã thấy hắn và Tạ Thiên Lan hôn nhau, nói y biết hắn đã ở cùng Tạ Thiên Lan đêm qua. Làm thế nào nói rằng y sợ hắn sẽ bị Tạ Thiên Lan cướp đi?

Vô dụng như vậy, yếu đuối như vậy, phế vật như vậy.

Y không muốn bị Sở Mộ Vân khinh thường, nhưng lại cảm thấy bọn họ ngày càng xa nhau.

– Chẳng qua y mới ở thiên đường được vài ngày, quay người đã rơi xuống vực sâu địa ngục.

Sở Mộ Vân biết y đang bất an điều gì, càng biết trong lòng y khó chịu như thế nào. Nhưng cuối cùng hắn vẫn không thể nhìn Quân Mặc như vậy, vì thế chậm rãi giải thích: “Tạ Thiên Lan nói y có phương thuốc loại bỏ hoàn toàn cơ thể tai ương. Nhưng thứ đó lại ở Vạn Thiên Cung, vì vậy y muốn chúng ta cùng đi lấy.”

Theo lý thuyết đây là chuyện đáng mừng, tuy nhiên Quân Mặc lại không hề vui: “Y không có lòng tốt như vậy.”

Sở Mộ Vân tức giận: “Ngươi đừng trẻ con như vậy được không? Y là người thế nào ta không dám khẳng định, nhưng ngươi đặt tay lên ngực tự hỏi y đã chuyện gì có lỗi với ngươi chưa? Chưa nói đến ngàn năm trước, chỉ mấy ngày nay nếu không có y giúp đỡ, chúng ta đã chết dưới móng vuốt thú dữ rồi!”

Quân Mặc mím môi, không nói một lời.

Tuy Sở Mộ Vân tức giận, nhưng khi nghĩ đến ngọn nguồn lại ảm đạm: “Ta không ép ngươi đi, nhưng ta bắt buộc phải đi. Phương thuốc kia có thể thay đổi hoàn toàn thể chất của ngươi, ta không thể bỏ qua.”

Hắn nói xong cũng không nhìn Quân Mặc mà xoay người ra ngoài.

Tạ Thiên Lan ở cách đó không xa. Y không nghe được bọn họ nói gì, nhưng nhìn Sở Mộ Vân ra ngoài cũng biết là mọi chuyện không thuận lợi.

Sắc mặt Sở Mộ Vân không được tốt.

Tạ Thiên Lan nhẹ giọng hỏi: “Quân Mặc không muốn đến Vạn Thiên Cung?”

Sở Mộ Vân đáp: “Đúng vậy.”

Tạ Thiên Lan thở dài: “Cũng khó trách, thật ra… ta cũng không muốn về.”

Cung điện kia chứa đựng vô số hồi ức, khắp nơi đều là dấu vết của Thẩm Vân. Nhìn nhiều sẽ bị nhớ nhung tra tấn đến phát điên.

Tạ Thiên Lan nói vậy, lưng Sở Mộ Vân lại cứng đờ.

Suy nghĩ của Quân Mặc và Tạ Thiên Lan hẳn là giống nhau, đều không muốn nhìn cảnh nhớ người, vì vậy mới tránh né nơi đó.

Miệng nói kính trọng Thẩm Vân, nhưng suy nghĩ thì đâu như vậy?

Sở Mộ Vân không muốn cãi nhau với y nên mới không nói suy nghĩ đó ra, tuy nhiên hắn không thể không nghĩ lung tung.

Từ khi Tạ Thiên Lan xuất hiện, Quân Mặc bỗng khác thường. Ngoại trừ nguyên nhân trên, hắn không nghĩ ra được nguyên nhân nào khác.

Nhưng Thẩm Vân đã chết… Cho dù không chết thì hắn cũng đã có người yêu. Dù sao nhớ nhung của Quân Mặc rồi sẽ dần mất đi, còn mình sẽ là người bên cạnh y lâu dài. Tự an ủi mình như vậy nhưng không tránh khỏi phiền muộn.

Tạ Thiên Lan thấy vậy cười lạnh trong lòng, ngoài mặt thì vô cùng hiền lành: “Hay là như thế này đi. Các ngươi tìm một nơi an toàn nghỉ ngơi, ta lấy được phương thuốc sẽ lại đến tìm ngươi.”

Sở Mộ Vân vội vàng nói: “Vậy làm phiền đến Tạ đại ca rồi! Không cần phải như thế… sau khi ta lo xong cho Quân Mặc sẽ theo ngươi đến Vạn Thiên Cung.”

Mọi chuyện cứ quyết định như vậy.

Linh cục cưng khóc hức hức: “Lười biếng (Quân Mặc) thật đáng thương.”

Sở Mộ Vân nói: “Không sao, chút chuyện hiểu nhầm này có thể giải quyết được. Trước tiên ta phải lấy được phương thuốc vô thượng đã.”

Linh cục cưng: ~~~~ ( >_< ) ~~~~

Sở Mộ Vân an ủi nó: “Chuyến này nếu lấy được phương thuốc có thể loại bỏ cơ thể tai ương thì rất đáng giá.”

Đương nhiên dù Tạ Thiên Lan dùng phương thuốc để dụ hắn đi chăng nữa, thì hắn cũng phải có được phương thuốc vô thượng.

Chỉ cần có được phương thuốc, Tạ Thiên Lan lập tức có thể im lặng tìm một chỗ vẽ xoắn ốc.

Linh cục cưng nhìn thế nào cũng đau lòng, nhưng càng hoảng hơn … thân là hệ thống lại không hoàn thành phận sự bằng ký chủ.

Sở Mộ Vân đưa Quân Mặc trở về thành Mộ Quang, sau khi sắp xếp xong liền theo Tạ Thiên Lan lên đường.

Trong suốt quá trình, Quân Mặc không nói một câu. Dường như y trở về trạng thái trước kia, vô dục vô cầu, không quan tâm thứ gì.

Đợi Sở Mộ Vân rời đi, Quân Mặc liền tìm phương thức liên hệ với Vụ Thanh Cung.

Dù sao Thẩm Thủy Yên đã đợi ở đây rất lâu.

Liên hệ với Thẩm Thủy Yên, Quân Mặc bình tĩnh nói với y: “Tạ Thiên Lan có thứ mà ngươi muốn.”

[text_hash] => 4268c281
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.