(1-199) Phải cầu hôn với bảy nam nhân, làm sao bây giờ? – Chương 178: Rác rưởi – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

(1-199) Phải cầu hôn với bảy nam nhân, làm sao bây giờ? - Chương 178: Rác rưởi

Array
(
[text] =>

Dạ Kiếm Hàn!

Hơn nữa không phải là Dạ Kiếm Hàn mất trí nhớ!

Cả người Sở Mộ Vân căng chặt như tên rời cung, mồ hôi lạnh chảy xuống từ trán, lướt qua khuôn mặt như ngọc, nhỏ giọt như dây cung rung động.

Dạ Kiếm Hàn hứng thú nhìn hắn, rất hưởng thụ dáng vẻ đau khổ này.

“Ngươi tính trăm phương nghìn kế với ta là để bẫy ta ở Tu La Vực?”

Sở Mộ Vân cắn môi, không nói một câu.

Ở tình huống bình thường hắn cũng suýt bị Dạ Kiếm Hàn gài mấy lần. Bây giờ trạng thái tinh thần của hắn vô cùng kém, không thể đảm bảo không bị lộ cái gì.

Hơn nữa hắn nghĩ không ra tại sao Dạ Kiếm Hàn lại có kí ức?

Đáng lẽ Dạ Đản Đản phải được định hình lại mới đúng, tại sao…

Hiển nhiên là Dạ Kiếm Hàn sẽ không nói nguyên nhân cho hắn.

Sở Mộ Vân im lặng, nói nhiều sai nhiều, bây giờ hắn chỉ có thể cố gắng chịu đựng Tu La Vực.

Dường như Dạ Kiếm Hàn cũng không vội vã làm gì, cứ đứng nhìn hắn như vậy, đôi mắt như có ngọn lửa.

Sở Mộ Vân vừa chịu đựng đau đớn, vừa phải để ý y. Thật sự cả tinh thần và thể xác đều mệt mỏi.

“Có người từng nói dáng vẻ của ngươi vô cùng gợi cảm chưa?” Dạ Kiếm Hàn mở miệng.

Sở Mộ Vân ngẩn người.

Dạ Kiếm Hàn vươn tay, ngón tay của y vô cùng nhẹ, nhẹ đến mức hư ảo. Sở Mộ Vân lập tức nhận ra điểm khác thường này, nhưng hắn không rõ là do mình đau đớn nên giác quan suy yếu hay là thật sự như vậy.

Mà Dạ Kiếm Hàn lại gần như mê muội nhìn hắn, ngón tay lướt qua trán hắn, trượt xuống sống mũi cao thẳng, dừng ở đôi môi tái nhợt vì đau đớn.

Không ai rõ hơn y về nỗi thống khổ khi dung hợp với Tu La Vực.

Cũng vì quá hiểu nên y biết được cảm giác của Sở Mộ Vân lúc này.

Cũng vì cảm nhận được nên y mới thấy nam nhân cứng cỏi, ẩn nhẫn, thậm chí là điên cuồng này vô cùng gợi cảm.

Khuôn mặt tái nhợt như ngọc, đôi mắt đen vẫn tràn ngập đề phòng, không bị đau đớn cắn nuốt. Hắn vẫn vô cùng bình tĩnh và lí trí, thậm chí như con báo cực kì cảnh giác, bắt được sơ hở của y sẽ lập tức nhào lên.

Dạ Kiếm Hàn mỉm cười, hôn xuống môi hắn: “Ta đã bảo vệ linh hồn của Lăng Túc Vân cho ngươi, ước định của chúng ta vẫn chưa kết thúc, chờ ta.”

Y nói xong, giống như lúc đầu xuất hiện đột ngột mà biến mất cũng đột ngột.

Sở Mộ Vân ngẩn ra một lúc lâu mới hồi thần.

Xem ra… Dạ Kiếm Hàn đã làm gì đó trước khi bị hắn đẩy vào cột sáng. Dù không rõ là y làm gì mà có được ý thức cho riêng mình.

Tuy hiện giờ Dạ Đản Đản không có, nhưng không thể đảm bảo khi y phá vỏ sẽ không có.

Vậy phải làm gì đây?

Sở Mộ Vân đang suy nghĩ, Linh đột nhiên lên tiếng: “… Cái kia.”

Sở Mộ Vân: “Sao vậy?”

Linh cục cưng: “Góc trên đầu Tham ăn đại đại… Sáng…”

Sở Mộ Vân: “…”

Linh chìm trong hoài nghi: Có phải do mình ăn nhiều bánh mèo nên bị virus rồi không? Hay là hệ thống sắp phát điên rồi QAQ!

Sở Mộ Vân cười khẽ: “Tham ăn đúng là rác rưởi.”

Linh: “???”

Sở Mộ Vân thở ra: “Không sao, chỉ là biệt danh thôi.”

Linh cục cưng: “…”

Tuy bị Dạ Kiếm Hàn làm cho hoảng sợ, nhưng chuyện này cũng đã đánh thức Sở Mộ Vân.

Hà tất phải rối rắm với chuyện khiến Dạ Kiếm Hàn mất trí nhớ? Dù có mất trí hay không thì hắn vẫn có thể công lược được y.

Trận chiến trong lều vẫn còn tiếp tục.

Tạ Thiên Lan đang tẩy não Quân Mặc.

Nhưng hiển nhiên Quân Mặc là người kiên định. Y bình tĩnh lại, chậm rãi nói: “Ta khác với ngươi.”

“Ngươi ép Thẩm Vân làm chuyện mà hắn không muốn, dùng thủ đoạn dơ bẩn tiếp cận hắn, mưu toan đoạt lấy hắn. Sao ta có thể giống như ngươi?”

Tạ Thiên Lan nghe vậy không hề tức giận, y khẽ cười: “Đúng vậy, không giống nhau. Nhưng hắn không rời bỏ ngươi, ỷ lại vào ngươi là vì yêu ngươi, hay là do… cần ngươi?”

Thật ra Tạ Thiên Lan không biết Sở Mộ Vân cần gì ở Quân Mặc, nhưng trực giác nói với y điều này.

Quả nhiên Quân Mặc bị tác động. Y giật mình, có chút thất thần.

Tạ Thiên Lan nói: “Quân Mặc, ngươi biết tại sao ta lại ở cạnh các ngươi không?”

Quân Mặc nheo mắt nhìn y.

Tạ Thiên Lan khẽ thở dài: “Hắn thật sự rất giống Thẩm Vân.”

“Ta biết hắn không phải là Thẩm Vân, nhưng ta đã đợi rất lâu, lâu đến mức… không biết có thể chờ đợi được nữa không.”

Tạ Thiên Lan nhìn y, tiếp tục nói: “Lăng Mộc không chỉ giống Thẩm Vân về ngoại hình, mà cả tính cách cũng vậy. Có lẽ ta nên thoát khỏi tình cảm đó, thử chấp nhận người khác.”

“Dù sao… Thẩm Vân cũng đã chết.”

“Mà ta vẫn phải sống.”

Quân Mặc đứng lên, nắm chặt lấy cổ áo y, ánh mắt tràn ngập tức giận: “Thẩm Vân vì ngươi mà chết!”

“Ta tìm hắn suốt một ngàn năm.”

“Hắn cứu ta” Giọng nói Tạ Thiên Lan không có chút độ ấm: “Vì thế ta phải chờ hắn suốt đời sao?”

Quân Mặc nhìn chằm chằm Tạ Thiên Lan. Nếu có thể, y sẽ không do dự mà giết chết Tạ Thiên Lan.

Nhưng… Quân Mặc không giết được Tạ Thiên Lan. Y vẫn trước sau vô dụng như vậy, không có dũng khí đấu lại vận mệnh, cũng không có dũng khí đấu với người khác.

Giống một kẻ hèn mọn không thể làm gì!

Tạ Thiên Lan đã nhìn thấu từ lâu, gạt mạnh tay y ra.

“Quân Mặc, ngươi có thể nói chuyện này với Lăng Mộc. Chỉ là không biết hắn có tin ngươi hay không.”

“Ta muốn theo đuổi hắn, không phải là để biến hắn thành Thẩm Vân. Người mà ta muốn theo đuổi là Lăng Mộc.”

“Lần này ta sẽ không dùng những thủ đoạn thấp hèn như vậy nữa, cứ chờ mà xem ta theo đuổi hắn.”

Khiêu khích xong, Tạ Thiên Lan không quay đầu mà trở về lều.

Quân Mặc ngồi trên giường, ngón tay vì siết chặt mà nổi gân xanh… Y chưa từng có cảm xúc như vậy.

Cảm xúc muốn có được, chiếm hữu mãnh liệt.

Thật ra… từ trước đến nay không phải là Lăng Mộc cần y, mà là y cần hắn.

Sở Mộ Vân choáng váng đến mức không còn sức nói chuyện với Linh.

Dựa vào quy luật thì phải chịu đựng suốt một đêm, sau đó sẽ mất toàn bộ sức lực. Thật sự rất phiền toái.

Sở tổng nghiêm túc nghĩ đến chuyện cắt giảm lượng cơm của Dạ Đản Đản, so với việc lớn lên biến thành một tên rác rưởi thì thà là một quả trứng còn hơn.

Tạ Thiên Lan ra khỏi lều, không lâu sau đã đến chỗ Sở Mộ Vân.

Sở Mộ Vân không có sức nói chuyện với y.

Tạ Thiên Lan lo lắng nói: “Ta có thể giúp được gì không?”

Sở Mộ Vân không nói, cơ thể nghiêng sang một bên… Tạ Thiên Lan vội vàng vươn tay đỡ lấy hắn.

Trong nháy mắt hai người tiếp xúc, Sở Mộ Vân có được cảm giác quen thuộc.

Giảm bớt đau đớn…

Sở Mộ Vân nhíu mày, nhìn Tạ Thiên Lan: “Có thể… cho ta dựa một lát không?”

Tạ Thiên Lan ngạc nhiên nhưng vẫn đồng ý: “Được.”

Sở Mộ Vân dựa vào người y, cảm giác đau đớn che trời lấp đất lập tức giảm bớt…

Tạ Thiên Lan cảm nhận được khí tức của người phía sau, y liền vòng tay ôm lấy eo Sở Mộ Vân.

Từ góc nhìn của Quân Mặc chỉ nhìn thấy hai người đang ôm nhau.

Vô cùng quen thuộc, vô cùng chói mắt.

[text_hash] => cb53ef18
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.