Array
(
[text] =>
Quân Mặc bị thương ở ngực, tuy rằng bên ngoài không nhìn thấy gì nhưng bên trong vẫn chưa bình phục, động lung tung sẽ chỉ thương nặng thêm.
Nhưng thứ kia của y lại vô cùng cứng, mặc kệ y cũng không được.
Sở Mộ Vân nói: “Ta làm cho ngươi bằng…”
Chữ “miệng” còn chưa nói ra, Quân Mặc đã nhẹ nhàng gọi hắn: “A Mộc…”
Giọng nói khàn khàn êm tai, cộng với dung mạo khuynh thành kia khiến trong lòng Sở Mộ Vân vô cùng ngứa ngáy…
Thôi, để y toại nguyện vậy. Sở Mộ Vân ngẫm lại sau này tiểu tử này còn phải chịu tội liền có chút đau lòng.
Một hồi hoan ái lại quá phóng túng.
Không phải Sở Mộ Vân chưa thử tư thế này, nhưng khi ấy hắn bị Mị thú khống chế, làm gì còn quan tâm là tư thế nào? Hơn nữa Tạ Thiên Lan còn từng ép hắn quá đáng hơn.
Nhưng không phải ở trong trạng thái tỉnh táo.
Dù sao hắn vốn ở trên, vì tình thế cấp bách mà bị ép làm thụ. Nhưng trong tình huống tỉnh táo mà phải “chủ động” nằm dưới, Sở Mộ Vân vẫn có bóng ma tâm lí.
Nhưng bóng ma này rất nhanh đã biến mất…
Ban ngày ban mặt làm loạn một hồi, nghĩ đến Tạ Thiên Lan còn đang ở bên ngoài… Đúng là có chút không biết xấu hổ.
Sở Mộ Vân rửa sạch cho hai người. Quân Mặc muốn hôn hắn lại bị ấn trở về: “Ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi. Nếu không nghe lời, ta sẽ cho ngươi uống thuốc an thần.”
Quân Mặc không nói gì mà nằm xuống, đôi mắt như hòn bi xinh đẹp phản chiếu bóng dáng Sở Mộ Vân, cũng không biết y đang nghĩ gì.
Sở Mộ Vân cúi người hôn trán y: “Nghe lời, đợi ngươi khỏe lại rồi tiếp tục được không?”
Quân Mặc đè gáy hắn, biến nụ hôn trán thành môi lưỡi dây dưa.
Vừa mới làm nến dễ dàng hứng lên, Sở Mộ Vân vội vàng ngừng lại: “Ta lấy thuốc cho ngươi.”
Khi hắn muốn ra ngoài, Quân Mặc lại túm lấy vạt áo hắn.
Sở Mộ Vân quay lại nhìn y: “Sao vậy?”
“A Mộc…” Quân Mặc rõ ràng muốn nói chuyện gì đó, đôi môi tái nhợt khẽ nhếch, nhưng cuối cùng lại không nói gì. Y cụp mắt, nhẹ giọng nói: “Không có gì.”
Sở Mộ Vân mỉm cười: “Đừng nghĩ nhiều, lo nghỉ ngơi cho tốt.”
Sở Mộ Vân ra khỏi lều, vừa lúc gặp phải Tạ Thiên Lan – Bí cảnh này rất nguy hiểm, Tạ Thiên Lan muốn đi xa cũng không thể, dù sao bảo vệ bọn họ an toàn mới là quan trọng nhất.
Sở Mộ Vân có chút xấu hổ: “Để ngươi chê cười rồi.”
Tạ Thiên Lan vô cùng thản nhiên, thậm chí còn nói: “Ngươi quá chiều y.”
Gò má Sở Mộ Vân ửng đỏ, ngại ngùng đối diện với Tạ Thiên Lan. Nhưng cũng không thể cứ vậy mà rời đi, hắn căng da đầu đáp lại: “Trước đây y không như vậy, có lẽ là…” Sở Mộ Vân tự giật mình vì những lời này.
Tạ Thiên Lan làm như không phát hiện, chỉ nói: “Quả thật Quân Mặc thay đổi không ít. Ngàn năm trước, y chỉ nhìn Thẩm Vân mới có thể…” Y nhíu mày, không nói tiếp. Dường như không tìm thấy lời nào thích hợp.
Tuy nhiên Sở Mộ Vân đã nghe được. Vẻ mặt hắn hơi ảm đạm, nhẹ giọng nói: “Tạ công tử, trước kia quan hệ giữa ngươi và Quân Mặc rất tốt sao?”
Tạ Thiên Lan lại cười khổ hỏi lại: “Y nói với ngươi là không muốn đồng hành cùng ta, đúng không?”
Sở Mộ Vân ngẩng đầu nhìn y.
Tạ Thiên Lan hơi do dự một chút, cuối cùng vẫn nói ra: “Năm đó ở Vạn Thiên Cung, Thẩm Vân tránh mặt ta đi gặp y, lúc ấy ta…” Y mỉm cười: “Chỉ mong người yêu nhìn mỗi mình. Hắn quan tâm Quân Mặc như vậy khiến ta không vui, nhưng cũng không thể hiện ra. Sau đó ta có đi gặp Quân Mặc, y tỏ ra không thích ta, đặc biệt là khi ta đi cùng Thẩm Vân.”
“A Vân nhận ra nên sau này tránh ta lén lút đi gặp y. Còn ta thì vẫn luôn bị y ghét.”
Tạ Thiên Lan nói không rõ, nhưng lại khiến người ta không ngừng suy nghĩ.
Chuyện này thì y cao tay hơn Thẩm Thủy Yên nhiều.
Dù sao Dâm dục cũng thường đùa bỡn người khác. Y tạo ra hiểu lầm như vậy để chôn hạt mầm nghi ngờ giữa hai người.
Đương nhiên là Sở Mộ Vân hiểu.
Tạ Thiên Lan có chút di tình biệt luyến với nụ hôn hôm qua, nhưng chủ yếu là để Quân Mặc xem ai là người mà Lăng Mộc hôn khi bị Mộng thú mê hoặc?
Quân Mặc không biết đến sự tồn tại của Mộng thú, chỉ nhìn thấy Lăng Mộc không hề phản kháng. Ở tình huống như vậy, ai lại không suy nghĩ nhiều?
Sau đó lại lợi dụng sự chán ghét của Quân Mặc với y gây hiểu nhầm cho Lăng Mộc, khiến hắn cho rằng Quân Mặc nhớ mãi không quên Thẩm Vân – Nếu thật sự đã quên, tại sao cứ “canh cánh” về tình địch ở trong lòng?
Nắm bắt lòng người như vậy, Sở Mộ Vân không khỏi cảm khái: Dâm dục và Ngạo mạn không hổ danh là huynh đệ ruột.
Lúc này Linh cục cưng mới hồi phục tinh thần: “Dâm dục đại đại định làm gì…”
Sở Mộ Vân cười lạnh: “Thẩm Vân đã chết, xác cũng không còn. Nhưng Hoàn Hồn Đan lại cần một cơ thể.”
Linh cục cưng: Hoảng sợ.jpg
Sở Mộ Vân: “Xem ra Tạ Thiên Lan đã lấy được phương thuốc vô thượng.”
Vẻ mặt Linh kinh hãi: “Nhưng Hoàn Hồn Đan là dùng để hoàn hồn, nếu y lấy cơ thể Lăng Mộc thì chẳng phải sẽ hồi sinh Lăng Mộc sao?”
Sở Mộ Vân: “Chuyện này rất đơn giản. Chỉ cần đánh tan linh hồn Lăng Mộc, sau đó lại dùng đồ dẫn hồn câu lấy sợi tàn hồn của Thẩm Vân.”
Linh: “…”
“Đánh tan linh hồn không phải là chuyện dễ, trước tiên phải khiến Lăng Mộc tuyệt vọng.”
Linh cục cưng: “Vì vậy y mới châm ngòi mối quan hệ giữa Lăng Mộc và Quân Mặc.”
Sở Mộ Vân trầm ngâm: “Sợ là Tạ Thiên Lan đã biết đến thiên phú của Quân Mặc nên muốn y luyện chế Hoàn Hồn Đan.”
Linh: “Lười biếng ghét y như vậy sao có thể giúp y?”
Sở Mộ Vân mỉm cười: “Đừng quên là… Lăng Mộc đã chết.”
Linh: “Ồ…” Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Linh cục cưng bày tỏ: Đáng sợ quá a a a!
Sở Mộ Vân lại trầm ngâm.
Linh cục cưng nhỏ giọng hỏi: “Vậy làm sao bây giờ QAQ, Lăng Mộc muốn chết sao?”
Sở Mộ Vân cười: “Chết đương nhiên là muốn, nhưng không thể chết như vậy.”
Dưỡng sức hơn mười ngày.
Tu vi Sở Mộ Vân đã hoàn toàn khôi phục. Khi uống thuốc, Quân Mặc nói: “A Mộc, chúng ta đi thôi.”
Y nói mơ hồ, nhưng sao Sở Mộ Vân có thể không hiểu?
Hơn mười ngày, Quân Mặc chưa từng thể hiện sắc mặt tốt với Tạ Thiên Lan. Tuy nhiên tính tình Tạ Thiên Lan tốt, không so đo với y.
Sở Mộ Vân bị kẹp ở giữa rất khó xử, nhiều lúc Tạ Thiên Lan còn phải trấn an ngược lại hắn.
Hắn vừa cảm kích vừa áy náy với Tạ Thiên Lan. Y không cần bọn họ báo đáp, Quân Mặc lại lạnh lùng như vậy. Thật sự rất xấu hổ.
Hôm nay Quân Mặc nhắc đến chuyện này, Sở Mộ Vân thở dài: “Ta còn phải tìm dược liệu cho ngươi luyện thuốc, không có người canh giữ, sao ta yên tâm được?”
Quân Mặc nhíu mày: “Ta có thể đi cùng ngươi, vết thương đã không còn đáng ngại.”
Mấy ngày nay Sở Mộ Vân rất phiền muộn. Thấy y kiên trì như vậy, thật sự không muốn nảy ra tranh chấp nên đành nói: “Ta đi nói với Tạ công tử trước.”
Đôi mắt Quân Mặc sáng lên. Sở Mộ Vân thấy vậy, trong lòng càng loạn.
Hắn ra khỏi lều, nhìn thấy Tạ Thiên Lan, chưa kịp nói gì thì trận rung động che trời lấp đất đã ập đến.
Tu La Vực? Đây không phải đêm trăng tròn, tại sao…
[text_hash] => e5a125e3
)