Array
(
[text] =>
Jimin giật mình, lùi lại một bước, phản ứng đầu tiên là muốn chạy.
Nhưng cậu chợt nghĩ, mình đâu có làm chuyện gì sai trái đâu, tại sao lại phải tỏ vẻ chột dạ như vậy?
Thế là cậu ho khan một tiếng, chủ động tiến lên.
“Anh Jungkook…” Cậu không nghe được, nên cũng không biết giọng nói của mình yếu ớt đến mức nào.
Jungkook dừng lại trước mặt cậu, ra dấu: [Tại sao không nói với anh tiếng nào đã lén lút chạy ra ngoài một mình?]
Sự mạnh dạn của Jimin vừa dấy lên lại tan biến. Cậu vốn đã chột dạ, lén lút liếc nhìn Seokjin đứng sau lưng hắn: [Em muốn làm một vài chuyện cho anh…]
Vừa ra dấu tay được nửa chừng, Jungkook đã dùng tay áp vào má cậu, kéo ánh mắt cậu đang hướng về phía Seokjin quay lại.
Jimin: “…”
Jungkook: [Em muốn làm gì thì nói cho anh biết, anh sẽ không từ chối đâu.]
Jimin ấp úng, không biết trả lời thế nào, cuối cùng dứt khoát làm nũng, đi đến ôm lấy Jungkook.
Jungkook: “…”
Hắn xoa xoa cái đầu đang đội mũ len của Jimin.
Sao Jungkook có thể thật sự giận Jimin được, bị cậu ôm như vậy, hắn cũng quên hết những gì định nói.
Trong Chùa Minh Thiền có quá nhiều người, họ đứng đó một lát đã có rất nhiều người hiếu kỳ quay lại nhìn. Đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện, xác nhận Jimin không cần mua gì nữa, ba người cùng nhau đi ra khỏi cổng chùa.
Jimin ra dấu hỏi Jungkook: [Sao anh biết em ở đây?]
Jungkook quay đầu nhìn Seokjin đang đi sau lưng họ: [Tối qua em mượn điện thoại của anh, anh đã đoán được đại khái em muốn làm gì rồi. Sáng nay dì Chou gọi điện cho anh, nói rằng em muốn ra ngoài tới khu phố cổ, nhưng lại không để chú Lee đưa đi. Dì ấy thấy rất lạ, lo em đi một mình sẽ xảy ra chuyện.]
Thì ra là vậy.
Hóa ra “kẻ phản bội” là dì Chou.
Cậu vẫn chưa suy tính kỹ lưỡng. Đáng lẽ nên bàn bạc trước với chú Lee… nhưng tất cả mọi người trong nhà đều là “gián điệp” của Jungkook, cho dù có bàn bạc với chú Lee, e rằng cũng khó mà giấu được hắn QAQ.
Seokjin đứng bên cạnh nhìn ngang nhìn dọc. Mặc dù không biết Jungkook và Jimin đang nói gì, nhưng anh ta cũng đoán được đại khái. Vừa nãy ở ngoài Chùa Minh Thiền nhận được điện thoại của Jungkook, hỏi anh ta đang ở đâu, Seokjin đã đoán được chắc chắn hắn đã tìm đến.
Nhưng anh ta không ngờ Jungkook lại đến nhanh như vậy, người đã ở gần đây rồi.
Anh ta cảm thấy mặc dù Jimin làm việc không cẩn thận, nhưng Jungkook cũng quản người quá chặt. Xe đã sắp đến nơi rồi, hắn không hề nghĩ rằng mình sẽ đến đây một chuyến vô ích sao?
Seokjin có chút rợn người.
Hoặc là Jungkook đã hiểu Jimin đến mức không thể hiểu hơn được nữa, hoặc là… người này có ham muốn kiểm soát đến mức bắt đầu biến thái…
Hắn sẽ không nghi ngờ mình định làm gì đó chứ?
Khoảnh khắc đó, lông tơ của Seokjin suýt dựng hết cả lên.
Thế mà Jungkook lại như không có chuyện gì, còn quay đầu lại nhìn anh ta: “Đã trưa rồi, cùng đi ăn một bữa chứ?”
Seokjin liên tục xua tay.
“Sợ gì?” Jungkook nhàn nhạt nói, “Tôi có ăn thịt cậu đâu.”
Seokjin: “…”
Anh ta đành lái xe, đi theo sau xe của Jungkook quay về trung tâm thành phố.
Jungkook đã đặt một nhà hàng Quảng Đông, ngay gần công ty của hắn. Nhà hàng này Jungkook đã từng gọi đồ mang về cho Jimin, đứa nhỏ rất thích ăn.
Họ gọi một phòng riêng, ba người cùng vào ngồi.
Seokjin ngồi ở một góc, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.
Jungkook và Jimin hầu như đều dùng thủ ngữ để trò chuyện.
[Ông thầy bói đó nói, những tin đồn về anh đều do ba anh tung ra.]
[Em cũng không tin hoàn toàn, dù sao lời ông ta nói là thật hay giả, chắc anh có thể tự mình phán đoán được, đúng không?]
Jimin cúi đầu, lấy hai sợi dây đỏ đã mua ra khỏi túi: [Năm mới đeo dây đỏ có thể gặp may mắn. Em mua hai sợi, mỗi người một sợi. Dây này khá dài, anh muốn đeo ở đâu cũng được, không đeo thì cứ để trong túi, chỉ cần ở bên người là được.]
Jungkook đưa tay ra.
Jimin ngơ ngác nhìn hắn.
[Không phải là định đeo sao? Chắc chắn phải đeo trên tay.] Jungkook ra hiệu.
[Không đẹp đâu.] Jimin xua tay.
[Sao lại không đẹp? Nhiều người đều đeo trên tay, sao anh lại không thể đeo?]
Trên cổ tay mà Jungkook đưa ra vẫn còn cài chiếc khuy măng sét mà Jimin đã tặng.
Jimin đành rút một sợi dây, giúp Jungkook buộc vào cổ tay.
Rồi cậu đưa tay mình cho hắn, ý bảo Jungkook cũng buộc cho mình một sợi.
Buộc xong sợi dây cho Jimin, Jungkook ra dấu với cậu: [Sau này đừng như vậy nữa, đi đâu cũng phải nói với anh một tiếng chứ? Làm dì Chou và anh đều lo lắng cho em.]
[Dì Chou cũng lo lắng sao?] Jimin căng thẳng.
[Sao lại không lo? Em không nghe thấy, ra ngoài bị người ta lừa đi thì làm sao?]
Khi Jungkook ra dấu câu này, hai người cùng quay đầu nhìn về phía Seokjin.
Seokjin bị họ nhìn mà sởn hết gai ốc.
[Anh Jinie là người tốt mà.] Jimin còn muốn nói vài lời tốt đẹp cho Seokjin.
[Ăn cơm đi.] Đồ ăn đã được mang lên, Jungkook cắt ngang chủ đề này.
Một bữa cơm mà Seokjin ăn không thoải mái chút nào. Khi ăn gần xong, anh ta định tìm cớ chuồn đi, nhưng lại bị Jungkook gọi lại.
“Cảm ơn cậu.” Jungkook nói với giọng điệu bình thản.
“Đừng!” Seokjin giơ tay ngăn cản, “Tôi không nhận đâu, chỉ cần sau này cậu đừng gây phiền phức cho tôi là được.”
Jungkook gắp chiếc há cảo cuối cùng trong lồng hấp trên bàn đặt vào đĩa của Jimin: “Phải nhận chứ, cậu đã giúp em ấy, em ấy chắc chắn cũng muốn cảm ơn cậu.”
“Này,” Seokjin vừa nhổm mông, chuẩn bị chuồn, nghe hắn nói vậy lại ngồi xuống: “Cậu có biết ông thầy bói đó nói gì không? Chắc Jimin đã nói cho cậu rồi nhỉ? Tôi thấy những gì ông ta nói cũng không phải là không có khả năng, nhưng mục đích của ba cậu là gì chứ? Lẽ nào là muốn nhắc nhở cậu, sau này làm người đừng quá lạnh lùng vô tình?”
Jungkook ngước mắt nhìn anh ta một cái.
“Cậu xem, cậu xem!” Seokjin nói, “Tôi vừa nói gì đó về cậu là cậu lại nhìn tôi như vậy. Cái tính này của cậu, thử hỏi cả Seoul này, ngoài tôi ra còn ai chịu được cậu nữa? Jimin không tính!”
“Nhưng cái này cũng không thể trách cậu được, tôi cảm giác nhà cậu thực sự quá lạnh lẽo, không phải cái kiểu ‘lạnh lẽo’ thông thường, mà là cái kiểu lạnh lẽo không có ‘hơi ấm gia đình’ ấy. Nói thật có lúc tôi còn thấy cậu rất biến thái, nếu tôi là cậu, ở trong nhà đó vài năm thôi, chắc chắn sẽ phát điên mất…”
“Cái ý định của ba cậu, tôi không tài nào hiểu nổi. Ý tôi là… nếu những gì ông thầy bói kia nói là sự thật, vậy thì phải giải thích thế nào về việc ông ấy cứ nhất quyết tung tin đồn về cậu ở bên ngoài chứ?”
Seokjin nghĩ mãi không ra, cứ tự mình suy ngẫm, nhưng đột nhiên nghe Jungkook nói: “Ông ấy muốn giúp tôi.”
“Ông ấy muốn giúp tôi nhanh chóng giành được quyền kiểm soát Jeon thị. Lúc đó nhà họ Jeon quá loạn, ông ấy thường nói bản thân sống không được lâu nữa, thậm chí lúc nằm trên giường bệnh, còn nghi ngờ có người hãm hại mình. Ông ấy nghĩ có thể những người khác trong nhà họ Jeon cũng sẽ nghi ngờ, chi bằng trực tiếp gán ‘tội danh’ này cho tôi, ít nhất người ngoài sẽ e sợ, không dám đắc tội với tôi, điều đó có lợi cho tôi.”
“Cậu nói vậy, tôi lại thấy đúng là phong cách của ông ấy…” Seokjin rít lên một tiếng như bị đau răng, “Nhưng mà tàn nhẫn quá, trực tiếp nguyền rủa chính con mình…”
Jungkook không đồng tình cũng không phản đối.
Đây đúng là chuyện mà người nhà họ Jeon có thể làm.
“Thời gian tôi quen cậu… cũng sắp bằng nửa đời người của hai chúng ta rồi…” Seokjin nói thật, “Tôi nhớ trước đây hình như tính cách của cậu đúng là rất khác so với bây giờ, đặc biệt là lúc nhỏ, nhưng mà lúc đó tôi cũng thấy cậu rất khó ưa.”
Seokjin luôn cảm thấy, Jungkook không thật sự lạnh lùng và vô tình như vậy. Bản chất của hắn là hướng về sự ấm áp, nếu không năm tốt nghiệp cấp ba đã không bất chấp mọi áp lực mà nói đi là đi.
Sống trong nhà họ Jeon, hắn chưa bao giờ tìm thấy “điểm tựa” của mình, cho đến khi gặp Jimin.
“Còn cậu ấy…” Seokjin hất cằm, ý chỉ Jimin, “luôn cho rằng cậu có khúc mắc trong lòng về chuyện này, và rất để tâm, cho nên mới nhờ tôi giúp hẹn gặp ông thầy bói kia.”
“Ông thầy bói đó… bất kể có phải nói bậy nói bạ hay không thì ông ta cũng đã nói rồi, thực tế nguyên văn lời của ông ta không hề tuyệt đối như lời đồn. Mệnh cách của cậu không phải là không thể phá giải, tiền đề là cần tìm được ‘điểm tựa’. Không phải đã tìm thấy rồi sao?”
“Tôi đã tốn rất nhiều tiền để hẹn gặp ông ta, nhưng ông ta đã trả lại hết cho tôi, chắc cũng là vì chột dạ… Tôi còn nói với Jimin, cậu muốn chỉnh ông ta không khó. Nhưng nhiều năm như vậy cậu không làm gì ông ta, có phải đã sớm biết được điều gì rồi không?”
Jungkook không phủ nhận: “Tôi sẽ không sống trong lời đồn, cũng không sợ lời đồn.”
Seokjin “chậc” một tiếng: “Cậu muốn cứng miệng thế nào thì cứng, dù sao Jimin có ý tốt, tôi cũng vậy… Quay về đừng vì chuyện này mà cãi nhau với cậu ấy, tôi không làm phiền hai người nữa, đi đây.”
“Tôi cãi nhau với em ấy làm gì?” Jungkook thấy Seokjin nói câu này thật nực cười, “Đi thong thả, không tiễn.”
Seokjin xua tay: “Tôi đúng là lo chuyện bao đồng cho cậu!” Nói xong thì cầm áo khoác của mình lên đi mất.
Cãi nhau ư?
Sao có thể cãi nhau được?
Jungkook thầm nghĩ, hắn cưng chiều cậu còn không kịp nữa là.
Buổi chiều, Jimin thật sự phải đến chỗ của Hwang lão một chuyến. Cậu có một bức tranh đã vẽ xong, cần mang đến nhờ Hwang lão đánh giá, nhưng bức tranh vẫn còn ở nhà, cậu phải quay về lấy.
Jungkook lái xe đưa cậu đi, để cậu lại phố cổ Seoul, nói rằng sau khi bận xong việc buổi chiều sẽ đến đón cậu.
Buổi chiều, ở khu phố cổ bắt đầu có tuyết rơi nhẹ. Jimin ở lại chỗ Hwang lão đến tận chiều tối, Jungkook thật sự đã đến.
Bữa tối Jungkook nói sẽ ăn cùng Jimin ở ngoài, và đã dặn dì Chou không cần nấu nữa.
Jungkook đến sớm, hai người cùng nhau đi bộ đến nhà hàng mà Jungkook đã đặt gần phố cổ.
Đi qua cây cầu nhỏ có dòng nước chảy róc rách trong phố cổ, Jimin nhô đầu ra nghe ngóng.
Thế giới thật im lặng.
Cậu quay đầu lại, ra dấu cho Jungkook: [Anh đã suy nghĩ thông suốt chưa?]
Jungkook đáp: [Nghĩ thông suốt chuyện gì?]
[Chính là chuyện lần này, sau khi em đi tìm ông thầy bói đó cho anh…]
[Anh vẫn luôn suy nghĩ rất thông suốt. Đối với anh, những người đã qua đều là cố nhân, chỉ có em mới là quan trọng nhất.]
“Ồ…” Jimin gật đầu, mặt đỏ bừng.
Cậu nhìn quanh quất, thấy dưới một gốc cây cổ thụ cách đó không xa đã có tuyết đọng.
Đi thêm chút nữa, có bức tường “hot trend” mà họ đã từng vẽ. Nhưng bức tường đó đã bắt đầu chính thức được dỡ bỏ, du khách không được đến gần nữa.
Khoảng đất trống dưới gốc cây cổ thụ bị nghiêng, vì quá trơn nên không ai dám giẫm lên. Đập vào mắt là một mảng tuyết trắng, có nhiều người ở gần đó đang xúc tuyết ném nhau.
Còn có người cầm cành cây, viết chữ trên lớp tuyết đọng.
Jimin kéo Jungkook qua, cũng lấy một cành cây, tìm một chỗ trống, viết lên đó: [Park Jimin ❤️ Jeon Jungkook]
Trái tim đó là một trái tim rỗng nhỏ xíu do cậu vẽ.
Cậu thấy buồn cười, như thể cố tình làm chuyện xấu, lén lút quay đầu nhìn Jungkook, lộ ra hai chiếc răng nanh nhỏ.
[Hơi sến.] Cậu ra dấu.
Jungkook cầm lấy cành cây từ tay Jimin, viết tiếp bên dưới dòng chữ đó: [Jeon Jungkook yêu Park Jimin.]
Jimin sững người.
Cậu chỉ muốn làm một trò đùa nhỏ ngốc nghếch, nhưng không ngờ Jungkook lại thật sự thay thế trái tim nhỏ đó.
Jungkook đứng sau lưng Jimin, véo nhẹ vành tai cậu, rồi thì thầm bên tai cậu: “Không nghe thấy, anh có thể viết cho em xem.”
Jimin cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Jungkook phả ra sau tai. Cậu thấy hơi nhột bèn rụt cổ lại, quay đầu nhìn hắn đầy ngơ ngác.
Ánh mắt chạm nhau, cậu ngại ngùng mỉm cười.
Mặc dù không nghe được, nhưng cậu cũng có thể cảm nhận được.
Tuyết vẫn rơi, lớp tuyết mới rơi xuống sẽ nhanh chóng phủ lên hai dòng chữ vừa viết, giống như bức tường đã bị dỡ bỏ kia.
Nhưng tất cả những hình ảnh đó, đều đã được in sâu vào tâm trí của Jimin.
[text_hash] => e9b6a5a3
)