Array
(
[text] =>
Nước trong hồ khẽ gợn sóng, Jimin cảm giác trong đầu mình như vang lên tiếng “ong ong”.
Bàn tay của Jungkook trượt từ sống lưng cậu xuống dưới, Jimin chỉ thấy chiếc khăn tắm vừa quấn vào người dường như sắp bung ra.
Thực ra cậu không phải không hiểu gì, chỉ là có phần chậm chạp trong chuyện tình cảm. Nhưng tuổi còn trẻ, máu nóng sôi trào, sáng nay vừa bị Jungkook hôn đến mức thật thật giả giả, lần này tất nhiên cũng chẳng ngoại lệ.
Jungkook cảm nhận được sự thay đổi của Jimin.
Hắn không nhịn được mà cười khẽ một tiếng.
Jimin cảm nhận được rung động từ lồng ngực hắn, biết ngay hắn đang cười mình, chỉ hận không thể lập tức tìm cái lỗ nào chui xuống cho rồi.
Tay Jungkook không dừng lại, thẳng thừng vén khăn tắm của Jimin ra.
Từ đầu đến cuối chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi.
Jimin cũng hơi sững người, có phần không thể tin nổi, cậu cúi đầu nhìn tay của Jungkook như không dám tin vào mắt mình.
Jungkook hơi nghiêng người, rút mấy tờ giấy từ kệ bên hồ nước.
[Cũng may, rất khỏe mạnh.] Hắn dùng tay ra dấu.
Jimin: “…”
Toàn thân cậu như quả cà chua chín đỏ.
Jimin đã được “giải quyết”, còn Jungkook thì chưa. Cậu còn đang băn khoăn có nên “có qua có lại” hay không, thì Jungkook đã đứng dậy rời khỏi bồn nước nóng.
Cả buổi chiều cứ thế trôi qua. Tối đến ăn cơm xong cũng không có lịch trình gì, Jimin chưa từng để bản thân rảnh rỗi thế này bao giờ.
Ban đầu cậu thấy hơi lo, nhưng nhớ đến bao lì xì 1000 tệ mà Jungkook chuyển cho trong điện thoại, cậu lại đột nhiên cảm thấy, nằm ườn ra cũng không tệ.
Chắc đây là niềm vui của việc “nằm không cũng có tiền” chăng.
Jimin an tâm nằm ườn trên giường, để bản thân hóa thành một con cá mặn chính hiệu.
Buổi tối, không biết Jungkook lấy đâu ra một cái máy tính, nói là có chút việc cần xử lý, rồi ngồi xuống làm việc luôn.
Nói là cùng nhau làm cá mặn, vậy mà kẻ cuồng công việc này lại âm thầm “vượt chỉ tiêu” sau lưng cậu.
Jimin thì lại chẳng có gì để làm, đành lấy điện thoại ra lướt bâng quơ.
Xem một vòng tin tức chẳng thấy gì hay ho, cậu lại chuyển sang lướt video ngắn, nhưng cảm thấy vô vị, lại sợ tiếng ồn ảnh hưởng đến Jungkook nên tắt đi, mở mạng xã hội ra, nghĩ ngợi một lúc, rồi đổi luôn ID thành: “Cá mặn Minie”.
Tên “Minie siêng năng” thì quá phổ biến, chứ “Cá mặn Minie” thì hiếm thấy. Quả nhiên, không lâu sau, tin nhắn của Hoseok liền tới đúng hẹn.
[Hopie: Gì thế này, sao Minie hóa cá mặn rồi, cuối tuần không đi làm thêm à?]
Jimin đang rảnh cũng rảnh thật, liền nhắn lại trò chuyện với cậu ta.
[Cá mặn Minie: Ra ngoài chơi rồi.]
[Hopie: Với chồng cậu à?]
Jimin: “…”
[Hopie: Cũng tốt đấy chứ, anh ta chịu đưa cậu ra ngoài chơi. Hai người kết hôn xong còn chưa đi tuần trăng mật mà phải không?]
Sao Hoseok nói chuyện thẳng thắn quá vậy?
Mặt Jimin lại đỏ bừng, cậu dứt khoát không trả lời nữa, qua loa vài câu rồi tắt màn hình, ném điện thoại sang một bên.
Jungkook nhận ra động tĩnh bên phía Jimin, ngẩng đầu nhìn sang.
“Chán rồi?” Hắn hỏi Jimin.
Jimin vội lắc đầu, nằm sấp trên giường.
“Nếu thấy chán, thì làm chuyện khác đi.” Jungkook đặt laptop sang một bên.
Không hiểu sao, Jimin lại nhớ tới 3 phút vừa rồi ở trong bồn nước nóng.
“Á á!” Cậu ôm đầu, “Không muốn!!”
Sau đó vén chăn lên, như con đà điểu vùi đầu trốn vào trong chăn.
Jungkook thấy thú vị, bước tới ngồi xuống mép giường, trêu chọc: “Tôi không chê em đâu, cho dù chỉ được 1 phút…”
“Á á á á!!” Jimin gào to trong chăn, “Vừa nãy anh còn nói em rất khỏe mạnh!!”
Vì hét quá lớn, khiến đầu cậu cũng rung động nhức nhối.
“Đừng hét to như vậy, tự bản thân giật mình đấy,” Jungkook vén chăn lên, “Đùa thôi mà. Nếu thật sự chán, sáng mai chúng ta quay về.”
Thực ra Jimin cũng không muốn về đến thế, cậu đột nhiên cảm thấy nếu có thể, cứ ẩn cư ở trong núi cả đời cũng không tồi, nhưng điều đó là không thể.
Jungkook vẫn còn việc phải xử lý. Jimin bỗng nghĩ, hay là cậu tự tìm xem sáng mai có chỗ nào vui để đi, rồi rủ hắn cùng đi.
Nghĩ vậy, cậu lại lấy điện thoại ra.
Vừa hay cậu thấy một bài đăng trên mạng nói rằng gần đây có một ngôi chùa, đến đó cầu nguyện rất linh nghiệm.
Jimin tra bản đồ, phát hiện lái xe chỉ mất khoảng 20 phút, sau đó đi bộ lên núi một đoạn là tới nơi.
Cậu vội vàng chuyển tiếp bài đăng cho Jungkook.
“Cốc cốc.” Điện thoại của Jungkook rung lên.
Hắn gác lại công việc, lấy điện thoại ra xem.
“Em muốn đi à?” Jungkook ngẩng lên nhìn Jimin.
Jimin gật đầu: “Linh lắm đấy, em muốn thử.”
“Không ngờ em còn tin vào cái này,” Jungkook khẽ nhướng mày, “Được, sáng mai đi, nhớ dậy sớm đấy.”
Hắn cố tình nhấn mạnh hai chữ “dậy sớm”. Jimin nhớ đến cách Jungkook gọi mình dậy vào buổi sáng, mặt lại đỏ bừng, cậu ngoan ngoãn đặt điện thoại lên tủ đầu giường, “vèo” một tiếng chui vào trong chăn: “Vậy em ngủ đây, chúc ngủ ngon.”
Jungkook điều chỉnh ánh sáng đèn đầu giường xuống mức dịu nhẹ.
Đứa nhỏ có vẻ thật sự mệt rồi. Cậu tháo ốc tai ra đặt sang một bên, chẳng bao lâu sau, Jungkook đã có thể cảm nhận hơi thở cậu dần dần ổn định.
Đợi đến khi hoàn tất công việc, Jungkook nhẹ nhàng đặt laptop sang một bên, lên giường, ghé sát lại gần Jimin, cúi đầu hôn khẽ lên môi cậu.
Thấy hình như vẫn chưa đủ, hắn lại không nhịn được, cắn thêm một cái.
Đứa nhỏ khẽ rên rĩ, ngủ say đến mức tưởng là muỗi cắn, vung tay đuổi đi.
Dưới ánh sáng mờ nhạt từ đèn đầu giường, Jungkook nhìn thấy khóe miệng Jimin lại có thêm một vết xước nhỏ.
Hắn nghĩ có khi mình là ma quỷ thật.
Jungkook đưa tay khẽ xoa môi cậu.
Có hơi áy náy, nhưng lại… rất mềm, rất muốn cắn.
Jungkook tắt đèn, hài lòng nằm xuống bên cạnh Jimin.
Sáng sớm hôm sau, Jungkook gọi Jimin dậy khỏi giường.
Jimin vẫn còn ngái ngủ, nhưng cảm giác được Jungkook cúi người xuống, cậu vội vàng mở mắt ra.
Đeo máy trợ thính rồi vào phòng tắm rửa mặt, Jimin lơ mơ bước ra khỏi phòng tắm.
“Kỳ lạ,” cậu hỏi Jungkook, “anh Jungkook, sao miệng em lại bị rách nữa rồi? Sáng hôm qua anh cắn em một cái, đến giờ vẫn chưa lành…”
Jungkook làm như không nghe thấy, chỉ hỏi: “Bữa sáng mang đến rồi, em muốn ăn bánh bao hay há cảo tôm hấp?”
“Em muốn ăn bánh bao…!” Jimin lập tức bị chuyển hướng sự chú ý, nhanh chân chạy đến, “A, có mì cá nữa! Hôm qua ăn thử thấy ngon cực! Không ngờ hôm nay lại được ăn tiếp!”
Cậu hoàn toàn quên mất ban nãy mình vừa nói gì, bị Jungkook khéo léo đánh lạc hướng.
Ăn xong bữa sáng, hai người thu dọn đồ đạc rồi lên đường.
Jungkook lái xe theo địa chỉ trên định vị một lúc thì đến chân núi.
Không ngờ đây cũng là một khu du lịch, dưới chân núi có một bãi đỗ xe nhỏ, mà bên trong đã có kha khá xe đậu.
Có không ít người ở chân núi rao bán dây cầu phúc, bùa hộ mệnh hoặc đồ lưu niệm.
Những thứ đó nhìn đều rất rẻ tiền, xem ra là các món hàng ăn theo ngôi chùa trên đỉnh núi.
Thấy cảnh tượng dưới chân núi, Jimin hơi thất vọng.
“Em vốn còn kỳ vọng nhiều lắm…” Giờ nhìn qua thấy cứ như đang bị lừa tiền vậy.
Giống y như ông thầy bói ở Seoul từng nói Jungkook khắc vợ khắc con, cũng chả ra gì.
Jungkook lại hỏi: “Em biết Thánh Thần Sơn không?”
Hắn biết đứa nhỏ không hay ra ngoài chơi, chắc cũng chưa từng đến những nơi nổi tiếng về cầu khấn bái lạy.
“Biết chứ!” Jimin ngẩng đầu nhìn hắn, “Nổi tiếng lắm, nghe nói chín vị Phật trên núi đó linh lắm, cầu gì cũng được.”
“Dưới chân Thánh Thần Sơn cũng bán mấy thứ như vậy, có khi còn nhiều hơn. Mấy quầy bán hương nến, dây cầu phúc hay thậm chí bói toán. Nhìn thì bình thường, nhưng mấy người đó đều nói được vài thứ tiếng. Bởi vì năm nào cũng có vô số du khách nước ngoài đến, biết thêm một ngoại ngữ là thêm một phần thu nhập, ai cũng nỗ lực cả.”
Jimin: “…”
“Chỉ cần có tiếng, ắt sẽ sinh ra lợi nhuận. Chùa vắng người thì em cho là không linh, hương khói nghi ngút thì lại bảo là thế tục. Sự đời khó vẹn toàn, nói cho cùng vẫn là: tin thì có, không tin thì không, phải không?”
Giọng Jungkook nhẹ nhàng, nhưng lời nói ra lại rất dịu dàng.
Đây là điều hắn nghĩ thật sao?
Jimin cảm thấy hắn nói rất có lý: “Đúng đó! Tin thì có, không tin thì không. Vậy mình lên núi xem duyên đi!”
Thế là hai người cùng nhau đỗ xe rồi lên núi.
Ngôi chùa trên núi nhỏ thôi, nhưng có lẽ vì là cuối tuần nên khách khá đông. Hai người còn phải xếp hàng một lúc mới được vào bên trong.
Trước cổng chùa, mỗi người được phát miễn phí một cây nhang.
Jimin nhận lấy, còn Jungkook thì không. Hắn chỉ đi cùng cậu vào, đứng nhìn cậu đốt cây nhang được phát trước tượng Sơn Thần.
“Cầu cho con kiếm được thật nhiều thật nhiều tiền, cầu cho thân thể anh Jungkook khỏe mạnh.” Jungkook nghe thấy cậu lẩm bẩm.
Có lẽ vì không nghe thấy nên khi đốt nhang, những người khác đều chỉ lặng lẽ cầu nguyện trong lòng. Chỉ riêng Jimin không biết, lời cầu “thầm” của cậu thực ra ai cũng nghe được.
Jungkook không nhắc nhở, sợ cậu tin vào cái kiểu “nói ra là mất linh”.
Ra khỏi chùa, một tiểu hòa thượng cầm hai dải dây cầu phúc đi đến trước mặt họ: “Thấy hai vị có điều cầu nguyện, tặng mỗi người một dải cầu phúc, có thể treo lên cây nguyện trước điện thờ.”
Jimin vô tư, học theo tiểu hòa thượng làm động tác “A Di Đà Phật” rồi đưa tay nhận dây.
Jungkook lấy điện thoại trong túi ra, quét mã QR bên cạnh thùng công đức, nhập một dãy số, cũng làm động tác “A Di Đà Phật” với tiểu hòa thượng.
Tiểu hòa thượng đáp lễ, rồi xoay người rời đi.
Jimin liếc thấy Jungkook quét mã bên cạnh thùng công đức thì giật mình, vội kéo hắn qua một bên: “Anh làm gì vậy! Dây cầu phúc dưới chân núi bán 25 đồng một cái lận, tiểu sư phụ vừa rồi nói tặng chúng ta mà!”
Jungkook nói: “Đây gọi là ‘tùy hỷ’, nghĩa là tùy tâm. Em nhận dây người ta tặng, thì phải ‘tùy’, còn hơn là ở dưới chân núi mua giá niêm yết.”
“Á á!” Jimin nhỏ giọng kêu lên, “Thế anh quét bao nhiêu?!”
Jungkook tùy tiện nói: “200.” Thực ra còn hơn thế.
“Lỗ rồi! Lỗ rồi!” Đứa nhỏ sốt ruột xoay vòng vòng, “Anh chỉ cần quét 50 thôi cũng được mà! Sao bên thùng công đức lại có cả mã QR nữa chứ, em không chịu được!!!”
Cậu còn biết tiết kiệm tiền giữ nhà ghê.
“Đừng có quá thế tục trước mặt tượng Phật, cẩn thận Phật Tổ giận em không thành tâm đấy,” Jungkook đẩy vai cậu, “Cầm rồi thì đi treo cầu phúc đi.”
Jimin đau lòng không thôi, thầm nghĩ đúng là mấy bài đăng trên mạng toàn nói xạo, chùa chiền thanh tịnh cái gì, chỗ nào cũng có bẫy!
Còn dán mã QR bên cạnh thùng công đức mà gọi là không thế tục à!
Nhưng hết cách, đã quét rồi thì không thể đòi lại được.
Jimin lẩm bẩm tính toán: một dây cầu phúc 25 đồng, giả sử được cầu một điều, Jungkook trả 200, vậy là được 4 điều ước!
Vậy thì nhất định phải ước cho đủ!
Jimin bắt chước những người khác, đi đến dưới cây cầu phúc ngoài điện, chia hai dải dây, mỗi người một cái.
“Phải cầu nguyện đó nha!” Cậu nhắc Jungkook.
Sau đó cậu nhắm mắt lại.
Lần này cậu không nói ra, chỉ âm thầm khấn trong lòng.
Một lúc sau, cậu mở mắt, đôi mắt trong veo như hổ phách.
Jungkook rốt cuộc cũng không nhịn được hỏi: “Sao em không cầu mình khỏe mạnh, mà cầu kiếm được thật nhiều tiền?”
Jimin tròn mắt, như bị nói trúng tim đen: “Em nói ra rồi hả?!”
Cậu che miệng.
Quả nhiên.
“Thành tâm thì linh, không có chuyện nói ra là không linh đâu, yên tâm, anh chỉ tò mò thôi.”
“Em chỉ muốn kiếm thật nhiều tiền,” Jimin cúi đầu, nói, “Còn anh Jungkook đã có nhiều tiền rồi, em muốn anh khỏe mạnh, sống thật lâu thật lâu.”
Cậu ngẩng đầu, đôi mắt mèo nhỏ mang sắc nâu nhạt đong đầy ánh sáng mặt trời, long lanh rực rỡ, phản chiếu cả bóng dáng Jungkook trong đó.
“Cũng có thể đảo ngược lại,” giọng Jungkook hiếm khi trở nên ấm áp, “Tôi kiếm được nhiều tiền hơn, em cũng có thể sống lâu hơn, để tôi nuôi em mãi trắng trẻo mập mạp.”
“Vậy… vậy…” Jimin cuối cùng cũng buông xuôi, “cũng được mà, dù sao chúng ta có thể ước bốn điều cơ mà.” Cậu nói nhỏ nhẹ.
Vốn không định ước điều gì, Jungkook đành chiều theo ý cậu, bổ sung nốt phần nguyện vọng còn lại. Dù sao thì, những điều ước này cũng khá tốn kém, nhưng cũng là do hắn bỏ tiền ra mua.
Hắn mong Jimin khỏe mạnh, một ngày nào đó đôi tai cậu có thể nghe lại được mọi âm thanh tốt đẹp trên thế gian này.
Ước nguyện đó, hắn thật lòng mong mỏi.
Sau khi Jungkook ước xong, Jimin đảo mắt nhìn quanh, phát hiện những người khác sau khi ước xong đều cố gắng treo dải lụa cầu nguyện lên chỗ thật cao. Nghe nói rằng, treo càng cao, nguyện vọng càng dễ thành hiện thực.
Jimin thử đủ cách mà vẫn không với tới, cuối cùng đành phải ngước mắt cầu cứu Jungkook: “Anh Jungkook, anh cao hơn em, giúp em treo với.”
Jungkook cúi người, vòng tay qua bắp chân cậu, bế cậu lên một cách gọn ghẽ.
“A …” Jimin kêu lên kinh ngạc, phát hiện lúc này cả người mình đều đang nằm sấp trên người Jungkook, cậu bị Jungkook ôm lên như ôm một đứa trẻ.
“Đủ cao chưa?” Jungkook hỏi.
Hắn lùi một bước, thấy chưa ổn, lại đặt cậu xuống, rồi đổi tư thế.
“Ngồi lên vai tôi đi.” Jungkook nói.
“Như vậy có được không…” Jimin hơi sợ, giọng run run.
Cậu chưa từng được ai bế theo cách này cả.
“Á á…” Cậu căng thẳng ôm lấy cổ hắn, cả người đổ rạp lên.
Ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh đều đổ dồn về phía hai người.
Có lẽ do tư thế này quá lạ, có vài người còn cười trộm.
“Ngồi thẳng lên, đừng che tầm mắt tôi, không rớt đâu, yên tâm đi.” Giọng Jungkook mát lạnh vang lên từ chỗ khuỷu tay cậu.
“Được rồi… được rồi…” Jimin hít một hơi, tự trấn an mình, cố gắng ngồi thẳng trên vai hắn, sau đó vươn cánh tay thật dài, buộc cả hai dải lụa cầu nguyện vào nhánh cây cao nhất mà cậu với tới.
“Xong rồi! Xong rồi!” Cậu nhanh chóng thu tay lại, vỗ vỗ vai Jungkook.
Jungkook hơi buông lỏng tay, đặt cậu xuống đất.
“Phù…” Jimin thở phào nhẹ nhõm, vẫn ôm lấy cổ hắn đứng vững.
Jungkook hơi cúi xuống, bốn mắt nhìn nhau.
Ánh mắt hắn chậm rãi trượt xuống, dừng lại trên khóe miệng vẫn còn vết răng lờ mờ của Jimin.
“Em biết mà, vết thương mới trên miệng em là do anh lén cắn em tối qua!” Jimin phản ứng lại, “Thảo nào tối qua em mơ thấy mấy lần có muỗi đốt vào miệng em!”
“Nước bọt giúp vết thương mau lành,” Jungkook thản nhiên nói, “hôn vài lần nữa là khỏi thôi.”
“Em không cần!” Jimin lập tức đẩy hắn ra, xoay người bỏ chạy, “Đừng hòng!”
Giữa chốn đông người, Jungkook vốn cũng không có ý định hôn cậu thật, thấy cậu như một con mèo nhỏ chạy vụt đi, anh bật cười.
[text_hash] => 963f10ce
)