Array
(
[text] =>
Sau hôm đó, Jimin bỗng dưng yêu thích việc học nấu ăn.
Rất đột ngột.
Đột ngột đến mức chính cậu cũng không hiểu nổi.
Thật ra thì học nấu ăn cũng không phải chuyện hoàn toàn vô ích, dù sao trước đây cậu vốn chẳng biết nấu ăn là gì.
Muốn no bụng mà không biết nấu nướng hình như cũng không ổn cho lắm.
Nếu như… ý cậu là nếu một ngày nào đó, cậu rời khỏi Jungkook, thậm chí rời khỏi nhà họ Park, không còn canteen trường học, không còn các cô chú trong viện phúc lợi, lại càng không có dì Chou hay người giúp việc của nhà họ Park nấu cơm, vậy chẳng phải cậu nên học cách tự chăm sóc bản thân sao?
Dù sao thì ra ngoài ăn một bữa rất tốn tiền, rõ ràng là tự đi chợ nấu cơm sẽ rẻ hơn nhiều.
Chi bằng nhân lúc có người sẵn lòng dạy cậu, học thêm một kỹ năng, cũng coi như là chuyện tốt.
Huống chi, mấy ngày nay cậu thật sự không có cảm hứng, những bản vẽ phác thảo ra đều khiến cậu không hài lòng. Với trạng thái như vậy, thật sự là không thể nhận đơn, càng đừng nói đến chuyện gửi tranh đi thi ngay cả chính mình còn không qua nổi cửa, có khi vòng sơ khảo đã bị loại rồi.
Vẫn nên cẩn thận thì hơn.
Thế là, vào những ngày không phải cuối tuần, Jungkook tăng ca không có thời gian về nhà ăn cơm, Jimin chủ động nhờ dì Chou dạy cậu nấu ăn.
Ngày thường cậu không có nhiều tiết, nên thời gian về nhà rất sớm. Hơn nữa chú Lee lại nắm rõ thời khóa biểu của cậu hình như là do Jungkook gửi cho nên mỗi lần tan học, chú Lee luôn đến trường đón cậu rất đúng giờ.
Dì Chou thì rảnh rỗi, cũng không thấy phiền vì bị Jimin quấn lấy. Cậu đã chịu học thì dì cũng sẵn lòng dạy.
Hôm nay Jimin học làm rau xào đơn giản và thịt xào ớt. Dì Chou không dám dạy món gì quá phức tạp, một là sợ cậu học không nổi, hai là lo cậu nấu món gì đó quá khó rồi thật sự cho nổ tung cả bếp thì dì không kham nổi trách nhiệm ấy.
Thế nhưng, chỉ với hai món đơn giản như vậy, Jimin cũng luống cuống tay chân, chẳng biết nên làm gì trước làm gì sau.
Đến khi cậu hậu đậu làm rơi hết cả đống rau đã thái xuống đất, dì Chou cũng chỉ còn biết dở khóc dở cười.
“Cậu Park này,” dì Chou nhắc khẽ, “thật ra không cần học cũng chẳng sao, trong nhà vẫn luôn có người nấu cơm cho cậu. Tôi cũng sẽ không để cậu và Jeon tiên sinh phải chịu đói mà, đúng không?”.”
Jimin xấu hổ cúi người nhặt rau lên: “Dì Chou… chỗ này rửa sạch chắc vẫn ăn được, cháu… cháu sẽ ăn hết…”
“Ai,” dì Chou chỉ có thể bất đắc dĩ thở dài, “chỉ rơi xuống đất thôi mà, không sao cả.”
Có Jimin bên cạnh “quấy phá”, hai người mải mê bận rộn, đến mức Jungkook trở về khi nào cũng không hay biết.
Cho đến khi hắn xuất hiện bên ngoài nhà bếp.
“Cốc cốc”, Hắn gõ vào cánh cửa kính trượt bên hông bếp.
Hai người trong bếp đồng loạt quay đầu nhìn lại, lúc này mới nhận ra đã đến giờ cơm như thường lệ.
“Jeon tiên sinh,” dì Chou vội nói, “xin lỗi, tại tôi đang dạy cậu Park nấu ăn nên không để ý thời gian. Ngài đợi một lát, tôi làm xong ngay đây.”
“Á á á!” Jimin cũng quay đầu lại, “Anh Jungkook, sao anh về rồi!”
Jungkook tựa người vào khung cửa: “Không hoan nghênh à…”
“Không, không phải!” Jimin vội vàng buông cái xẻng trên tay xuống, “Em tưởng anh không về nên mới nhờ dì Chou dạy nấu ăn… giờ anh về rồi thì em không làm nữa…”
Lần trước cậu nấu cơm cho Jungkook ăn, chắc chắn là không ngon lắm, vậy mà hắn vẫn ăn hết.
Cậu tự biết mình thế nào, “hại” người ta một lần là đủ rồi, không thể hại lần thứ hai được.
Cậu cũng không định tiếp tục tham gia, dù sao thì học nấu ăn có thể để lúc khác, còn ăn cơm mới là chuyện cấp bách.
Thế nhưng Jungkook lại không nghĩ như vậy, hình như hắn không đói lắm, liền xắn tay áo lên, bước vào bếp: “Học chung đi.”
Nói nghiêm túc thì, Jungkook chắc là biết nấu ăn.
Chỉ là “chắc” thôi.
Hắn biết các bước cơ bản để làm một món ăn.
Thật ra nấu ăn cũng giống như giải đề, đều có những công thức nhất định. Điểm khác biệt là, đa số các đề bài đều có đáp án cố định, khách quan rõ ràng, còn nấu ăn thì phải biến hóa trong giới hạn nhất định, mang tính cá nhân nhiều hơn.
Nhưng Jungkook cảm thấy nấu ăn vẫn là một chuyện tuơng đối đơn giản, ít nhất là đơn giản hơn việc quản lý công ty.
Hắn liếc nhìn các nguyên liệu đã được thái sẵn trên bàn, cùng một đĩa đồ ăn đen xì chẳng biết là món gì, có vẻ đã thất bại hoàn toàn, rồi hỏi dì Chou: “Định làm gì vậy?”
Dì Chou đáp: “Chỉ xào thịt với ớt thôi, canh ngó sen đã hầm xong rồi, mấy món còn lại để tôi làm là được.”
“Không cần, Minie muốn học mà.” Jungkook quay đầu, liếc nhẹ Jimin một cái, “Cùng nhau.”
Dì Chou thấy hắn kiên quyết như vậy, cũng chỉ đành đứng bên cạnh hướng dẫn: “Ớt xanh xào khô đến khi da nổi vân, rồi múc ra, đổ dầu nóng vào sau.”
Jungkook thành thạo mở bếp ga, chẳng mấy chốc đáy nồi đã nóng lên.
Jimin đứng bên cạnh, nhón chân ngó vào.
Vừa nãy cậu đã mắc lỗi ngay bước đầu tiên. Dì Chou bảo nồi bị đun quá lửa, lại còn nói cậu không điều chỉnh được độ lửa, khiến một đĩa ớt xanh tươi rói bị xào đến cháy đen như than.
Dì Chou còn rất khó hiểu, rõ ràng bà đứng ngay bên cạnh, vậy mà Jimin vẫn có thể làm cháy ớt ngay trước mắt bà.
Jimin cũng rất tò mò.
Thật sự có người lần đầu học nấu ăn là có thể nấu ra món hoàn chỉnh sao?
Jungkook cho ớt xanh vào nồi, làm theo lời dì Chou, rắc chút muối tinh, chẳng bao lâu, vỏ ớt mềm nhũn, nhăn nhúm như có vằn hổ, không cần đợi dì Chou nhắc nhở, hắn đã nhanh tay trút ớt ra đĩa, rồi đổ dầu nóng vào đáy nồi.
Jimin đứng bên nhắc nhở: “Cẩn thận đó nha~”
Jungkook tranh thủ liếc nhìn cậu, còn có tâm tình đáp lại: “Cẩn thận gì?”
“Đổ dầu vào nồi, dầu sẽ bắn vào tay!” Jimin chăm chú nhìn tay hắn, vẻ mặt căng thẳng.
“Không đâu, nồi không dính nước thì dầu sẽ không bắn.” Ngay cả điều này mà Jungkook cũng biết.
Jimin càng thêm sùng bái.
Hắn cho thịt đã ướp vào nồi.
“Xèo” Một tiếng giòn vang, mùi thịt phi trong dầu lan khắp bếp.
Jimin sợ quá liền rụt ra sau lưng Jungkook.
Cuối cùng Jungkook cũng hiểu vì sao Jimin luôn thất bại khi nấu ăn.
Có những việc, luôn có người giỏi và người dở, có người có thiên phú nấu ăn, thì cũng có người hoàn toàn “mù mờ”. Jimin có lẽ chính là đại diện tiêu biểu cho trường phái nấu ăn “trừu tượng”.
Một món được bưng ra, Jungkook bảo Jimin nếm thử. Cậu dùng đũa gắp một miếng thịt bỏ vào miệng.
“Woa!” Đôi mắt Jimin sáng rực lên.
Jungkook quay sang hỏi dì Chou: “Còn món gì nữa không?”
Thực ra nguyên liệu đều đã chuẩn bị xong, các bước xào nấu cũng không quá khó. Dì Chou dặn hắn hai món còn lại, liền nghe hắn nói: “Biết rồi.”
Dì Chou thấy cũng gần đến giờ cơm, định tự tay làm nốt hai món còn lại, ai ngờ Jungkook quay sang hỏi Jimin: “Còn muốn học nữa không?”
Jimin hơi do dự, mà biểu cảm đó đã lọt hết vào mắt Jungkook. Hắn nói với dì Chou: “Để tôi làm đi, tôi dạy cậu ấy. Trễ rồi, dì về đi.”
Dì Chou ngạc nhiên: “Cái này……”
“Về đi,” Jungkook nói, “Tôi sẽ dọn dẹp.”
Dứt lời, hắn liếc nhìn Jimin.
Jimin có hơi chột dạ.
Nhưng cậu không dám phản bác, đợi dì Chou rời đi rồi, trông cậu cứ như đứa trẻ làm sai chuyện, rụt rè đứng bên cạnh Jungkook.
“Lại đây đi……” Jungkook nhìn cậu, giọng bình thản, “Không phải muốn học à?”
Jimin có chút lo lắng.
“Em làm sai gì rồi sao?” Cậu khẽ hỏi.
Giọng rất nhỏ, nhưng vẫn bị Jungkook nghe thấy: “Không, là dì Chou dạy chưa đúng cách. Em sẽ học được, lại đây.”
Jungkook chọn món cà chua xào trứng đơn giản hơn: “Cũng giống như vừa nãy, trứng và cà chua xào riêng. Em tưởng tượng món trứng xào cà em từng ăn, có phải trên trứng đều dính nước cà không?”
Jimin ngơ ngác, rồi gật đầu theo dòng suy nghĩ của hắn.
“Vậy thì phải xào ra được nước cà. Xào trứng trước.”
Hắn đập trứng vào bát.
Có thể thấy đập trứng là lần đầu làm, không cẩn thận làm vỏ trứng rơi vào trong bát.
Jungkook vừa nhìn thấy đã nhăn mày, hắn lấy một chiếc đũa cố gắng gắp vỏ trứng trong bát ra.
Động tác có phần vụng về khiến Jimin lần đầu có cảm giác chân thực Jungkook cũng như cậu, đúng là lần đầu nấu ăn.
Không… Jimin chợt nhận ra, cậu đã là lần thứ hai rồi…
“Xong rồi,” Jungkook vất vả lắm mới gắp được mảnh vỏ trứng cứng đầu ra ngoài, vừa đánh trứng vừa hỏi: “Biết làm nóng nồi chưa?”
“Biết ạ.” Jimin đã nhìn dì Chou làm nhiều lần, liền bắt đầu cho dầu vào nồi.
“Lúc nãy mới rửa nồi xong,” Jungkook nhắc, “Trong nồi còn nước, lau khô đã…”
Hắn lấy giấy nhà bếp, nắm lấy tay Jimin: “Như thế này…”
Tay Jimin bị hắn giữ chặt.
Mà lau nồi thì làm sao không biết, chỉ là lau khô nước thôi mà…
Tay Jungkook hơi lạnh, hắn nắm lấy tay cậu, dứt khoát không buông quyền chỉ đạo.
“Mở lửa đi,” Jungkook nói sát tai cậu, “Tôi không tin em ngốc đến mức này.”
“Nồi nóng rồi thì đổ dầu.”
Jungkook dẫn dắt cậu cầm bình dầu.
Dầu ăn trơn mượt chảy vào nồi, Jimin nhìn hắn dẫn cậu cầm lấy xẻng xào, tay kia bưng bát trứng đã đánh tan.
“Nồi nóng rồi, cho trứng vào.”
Hắn cùng Jimin đổ trứng vào nồi.
Dầu trong nồi bắt đầu sôi, những giọt dầu nhỏ tí tách bắn lên mép nồi, Jimin giật mình lùi về sau, rúc vào lòng Jungkook, không cẩn thận còn giẫm phải chân hắn.
Jungkook: “…”
Hắn khẽ hừ một tiếng, Jimin không nghe thấy, nhưng cảm giác dưới chân sai sai khiến cậu nhận ra.
“Xin lỗi,” Cậu vội nhấc chân, “Em giẫm trúng anh phải không?”
Vừa ngẩng đầu, ánh mắt liền chạm vào đường nét cằm góc cạnh của Jungkook.
Jungkook dùng hai ngón tay kẹp lấy cằm Jimin, đẩy mặt cậu quay lại: “Tiếp tục.”
Hắn ghé sát tai cậu: “Nấu ăn thì đừng có lơ đãng.”
Giọng nói mát lạnh luồn vào tai rồi đọng lại trong đầu Jimin.
Cậu lập tức hoàn hồn.
Trứng trong nồi vẫn đang đảo, lần này có Jungkook đứng sau hỗ trợ, dường như cuối cùng cũng không xào cháy nữa, nhưng Jimin lại không thể tập trung như lúc đầu.
Rõ ràng vị “thầy giáo” này đứng gần hơn, có thể giám sát cậu sát sao không để cậu xào hỏng, vậy mà cậu lại vì đổi sang một “người hướng dẫn nghiêm khắc” hơn mà đầu óc càng lơ đãng hơn.
Có lẽ cậu thật sự không có thiên phú.
Jimin thất thần nghĩ, từ bỏ học nấu ăn cũng tính là bỏ cuộc giữa chừng nhỉ…
Rõ ràng trước đó đã quyết tâm học nấu ăn cho tốt rồi mà…
Nhưng mà… rốt cuộc trên người anh Jungkook là có mùi gì vậy…
Anh ấy có dùng nước hoa không?
Sao cứ cảm thấy người anh ấy luôn thơm thơm, rất dễ chịu.
Là loại nước hoa gì vậy?
Đã là nước hoa mà anh Jungkook dùng, chắc chắn là hàng đắt tiền rồi.
Cậu không mua nổi đâu.
1 trăm, 1 ngàn, 10 ngàn.
Có loại nước hoa nào lên đến 10 ngàn không nhỉ?
Jimin nghĩ ngợi linh tinh, dù sao cũng mua không nổi, chi bằng tự định giá mùi hương này trong lòng mình xem đáng bao nhiêu.
Ừm… ít nhất cũng phải 100 ngàn… 500 ngàn mới xứng…
Cậu “hét giá” trong đầu không chút khách khí, bởi vì thật sự rất thơm…
Từ giá nước hoa, cậu lại tưởng tượng nếu mình đi làm thêm ở trung tâm thương mại, nên dùng cách nào để tiếp thị mùi hương này, rồi kết luận rằng cho dù loại nước hoa này bán với giá 1 triệu, chắc chắn cũng sẽ rất chạy hàng.
Cậu cứ dựa vào việc bản thân không có khái niệm gì về tiền bạc, coi người có tiền là mấy kẻ khờ khạo, mà hoàn toàn không nhận ra mình đã hoàn toàn mất tập trung lần này thì tâm trí bay thẳng lên chín tầng mây luôn rồi.
[text_hash] => a91549e6
)