💜🐰 KookMin 🐥💛 – Nghe anh giữa mùa tuyết rơi – Chap 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

💜🐰 KookMin 🐥💛 – Nghe anh giữa mùa tuyết rơi - Chap 27

Array
(
[text] =>

Lúc này, Jungkook mới sực nhớ ra: việc mình hôn đứa nhỏ, hình như vẫn chưa hỏi ý kiến của cậu.

Mặc dù là hợp pháp, nhưng không hỏi thì có vẻ… không được ổn lắm.

Nghĩ đến đây, Jungkook liền lùi ra sau một chút, đến gần bên tai Jimin đang đeo ốc tai, nhỏ giọng hỏi: “Có được không?”

Hình như Jimin nghe thấy Jungkook hỏi cậu.

Hỏi cậu cái gì?

Hình như là… hỏi cậu có được không?

Cái gì mà có được không?

Có được phép hôn cậu không?

…Đã hôn rồi mới hỏi?

Cậu phải trả lời sao đây?

Nếu nói không được, thì Jungkook có thu lại nụ hôn vừa rồi không?

Jimin hơi ngẩn người, đầu óc rối bời.

Cậu nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn thành thật nói theo cảm nhận trong lòng: “Em không biết.”

Không biết?

Không biết… nghĩa là ngầm đồng ý rồi.

Jungkook nghĩ vậy, cười thầm trong bụng, sau đó lại cúi đầu hôn cậu thêm lần nữa.

“Pháo hoa” vẫn đang không ngừng nở rộ trên bầu trời, rực rỡ muôn màu, nhưng lúc này Jimin lại không có tâm trạng để xem nữa. Trước mắt cậu chỉ có khuôn mặt Jungkook, gần đến vậy.

Trong ánh sáng muôn màu của bầu trời, cậu nhìn thấy đôi mắt khép hờ của Jungkook, và hàng lông mi đang khẽ run.

Cậu sắp không thở nổi nữa rồi.

Jungkook nhận ra Jimin hình như quá căng thẳng, nín thở suốt từ nãy tới giờ. Hắn sợ cậu bị nghẹt thở đến ngất, nên cuối cùng cũng chịu buông ra.

Cuối cùng cũng được hít thở rồi.

Jimin thở phào một hơi.

Thật ra Jungkook chẳng có mấy kinh nghiệm, nói đúng hơn là hoàn toàn không có, hắn không biết hôn một người thì nên như thế nào, rốt cuộc cần làm gì.

Nhưng hắn luôn muốn làm chuyện này, nên khi nãy mới không nghĩ ngợi gì mà cứ thế hôn luôn.

Môi của đứa nhỏ rất mềm, lúc hắn dán môi vào thì đôi môi đó khẽ run, Jungkook không kiềm được mà liếm nhẹ một cái, còn cắn nhẹ môi dưới của cậu. Bây giờ nhìn lại, hình như môi dưới của cậu hơi sưng.

Có lẽ là hơi quá…

Jungkook nghĩ, lần sau nên tìm cách học tập một chút rồi mới thực hành.

Với tư cách là người nắm quyền của Jeon thị, vua của các “vua cày cuốc”, Jungkook tự thấy mình là người rất chịu khó học hỏi.

Mà cũng may, bài kiểm tra vừa rồi của hắn cũng không đến nỗi nào, chắc đủ điểm qua môn.

Hắn âm thầm tự cho mình một điểm số.

Bởi vì nhìn đứa nhỏ chẳng có vẻ gì là khó chịu cả, chỉ là mặt… đỏ hơn lúc nãy rất nhiều.

Trên mặt sông, màn đêm mỗi lúc một đậm, màn trình diễn máy bay không người lái trên trời cũng ngày càng đẹp mắt.

Mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, bận rộn xuýt xoa, cảm thán rằng buổi biểu diễn lần này thật sự quá hoành tráng. Không ai để ý đến bên lan can nơi có góc nhìn đẹp nhất trên boong tàu rốt cuộc Jungkook và Jimin đã làm gì.

Yên lặng một lúc, Jimin không biết phải nói gì, lại ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Nhìn được một lát, cậu lại dùng khóe mắt liếc trộm Jungkook, một lát sau, giống như sợ bị Jungkook phát hiện, cậu lại quay mặt đi, đưa đôi mắt trong vắt như thủy tinh nhìn về phía màn trình diễn.

Cậu cứ đảo mắt liên tục như thế, ánh nhìn lại mãnh liệt đến vậy, Jungkook làm sao không nhận ra cho được. Chỉ là thấy buồn cười, không dám vạch trần, sợ đứa nhỏ xấu hổ, đành phải giả vờ như không hay biết.

Gần một tiếng sau, màn biểu diễn máy bay không người lái cuối cùng cũng kết thúc. Chiếc du thuyền đang neo giữa sông chậm rãi quay đầu trở lại bến trong tiếng trầm trồ luyến tiếc của các vị khách trên tàu.

Trên đường trở về, có không ít khách mời đến chào hỏi Jungkook, hầu hết đều là những đối tác đã tham dự buổi họp nhỏ trước khi chương trình bắt đầu.

“Jungkook.” Một người đàn ông trung niên dáng vẻ nho nhã, khí chất như bậc tiền bối tiến lại gần, đưa tay ra định bắt tay Jungkook.

Jungkook không thích kiểu xã giao khách sáo này, từ chối thẳng: “Kwon tổng.”

Hắn không đưa tay ra, Kwon tổng cũng đành ngượng tay giữa không trung.

“Jeon tổng đúng là rất có cá tính.” Đối phương rất giỏi xã giao, không hề tỏ ra lúng túng, chỉ cười nói: “Đã sớm nghe nói Jeon tổng của Jeon thị là một thương nhân trẻ tuổi đầy bản lĩnh và thủ đoạn, hôm nay được gặp, quả là danh bất hư truyền.”

“Kwon tổng quá lời rồi.” Giọng Jungkook nhàn nhạt. “Vừa nãy ngài gọi thẳng tên tôi, chắc là coi tôi như vãn bối. Đương nhiên là tôi còn phải học hỏi từ ngài nhiều điều.”

Hắn lại bắt đầu khiêm tốn. Chỉ cần đôi ba câu qua lại, chủ đề câu chuyện liền dễ dàng bị hắn lái sang hướng khác.

Kwon tổng cũng không còn ra vẻ bề trên nữa, cũng chẳng dám thật sự coi Jungkook là vãn bối. Vừa rồi chỉ là phép thử mà thôi, có thể nhìn ra được mặc dù Jungkook trẻ tuổi hơn ông ta, nhưng ở mọi mặt đều mạnh mẽ và có bản lĩnh hơn hẳn ông ta. Huống hồ, ‘hạ trùng bất khả ngữ băng’*, tập đoàn Jeon thị không phải là kiểu công ty nhỏ của ông có thể sánh được. Nhận ra chênh lệch, trong lời nói của ông ta liền mang thêm vài phần kính trọng và dè chừng: “Jeon tổng, sản phẩm mà cậu nhắc tới trong cuộc họp hôm nay, thật ra tôi đã tìm hiểu sơ qua từ trước, nhưng so với tầm nhìn và định hướng của cậu, tôi đúng là còn kém xa. Có điều, trong không khí tuyệt vời như đêm nay, tôi không đến để bàn chuyện làm ăn, chỉ tò mò muốn hỏi một câu: nghe nói màn trình diễn máy bay không người lái tối nay, thật ra là do cậu đặc biệt chuẩn bị cho vị này… có đúng không?”

*Tạm dịch: Chẳng thể bàn luận băng giá với côn trùng mùa hạ, ý là không cùng tần số không nói chuyện được.

Kwon tổng vừa dứt lời, liền nhìn sang Jimin đang đứng cạnh Jungkook.

Lúc này Jungkook mới hiểu ra mục đích bắt chuyện của đối phương. Bên ngoài ai cũng biết, hôn nhân giữa hắn và cậu chủ nhà họ Park là một cuộc liên hôn thương mại. Vụ việc trong nhà ăn tự phục vụ hôm nay lại khiến những người từng nghe phong thanh qua các tờ báo lá cải càng thêm hiếu kỳ.

Điều này vốn không phải ý định ban đầu của Jungkook.

Hắn chỉ muốn cho người khác biết rằng, đừng bắt nạt Jimin, cũng đừng đứng nhìn người khác bắt nạt cậu, chứ hoàn toàn không muốn bị người ta săm soi về mối quan hệ liên hôn giữa mình và nhà họ Park.

Mặc dù, với mối quan hệ của hắn, nhà họ Jeon và nhà họ Park, thêm vào những bài báo vớ vẩn kia, cuộc liên hôn này chắc chắn sẽ bị người ta đồn đoán.

Nhưng, Jungkook không muốn để những ánh mắt tò mò đó làm phiền Jimin.

Hắn và Jimin ra sao, không liên quan gì đến người khác.

Nghĩ đến đây, Jungkook nói với đối phương: “Kwon tổng, để tôi giới thiệu, đây là bạn đời của tôi – Park Jimin, Minie, đến chào hỏi Kwon tổng đi.”

Jimin đứng cách nửa bước phía sau bên cạnh Jungkook, chớp chớp mắt, nhìn về phía Kwon tổng rồi lễ phép chào: “Xin chào.”

Lúc này Kwon tổng mới nhận ra, thiếu niên này trông còn rất trẻ, tuy tác phong tự nhiên nhưng Jungkook đối với cậu rõ ràng mang theo ý bảo vệ.

Hơn nữa, cách xưng hô của hắn rất tinh tế là “bạn đời”.

Hắn đã đặt Jimin ở một vị trí bình đẳng với mình.

Kwon tổng thầm rùng mình.

Ông ta bỗng nhận ra vừa rồi mình quá hấp tấp, không nên tới đây dò hỏi lung tung.

“Đã quấy rầy Jeon tổng rồi,” Kwon tổng vội cười nói, “Xem ra thuyền sắp cập bến rồi, sau này có dịp chúng ta lại trò chuyện.”

“Đúng vậy,” Jungkook bỗng nhiên đáp lại câu hỏi lúc nãy của ông ta, “Em ấy muốn xem pháo hoa nhưng lại thấy tiếng pháo quá ồn ào, cho nên tôi đã chuẩn bị riêng màn trình diễn drone tối nay cho em ấy. Đêm nay, Kwon tổng chơi trên thuyền chắc cũng vui chứ?”

“Vui lắm, vui lắm!” Kwon tổng vừa cười vừa lau mồ hôi không tồn tại trên trán, rồi vội vàng theo dòng người xuống lầu.

Jungkook nghĩ, chắc lời mình vừa nói cũng đủ để nhiều người nghe thấy rồi, hy vọng sẽ không còn ai lại mò tới thăm dò hắn giống như Kwon tổng nữa.

Thế nhưng, vừa quay đầu lại, hắn đã thấy đứa nhỏ đang mở to mắt, nhìn chằm chằm vào mình không chớp.

“Vừa rồi anh nói thật sao?” Jimin hỏi, “Thật sự là vì em nên mới chuẩn bị buổi biểu diễn này sao?”

“Em tin không?” Jungkook không đổi sắc mặt.

Hắn vẫn còn chút thủ đoạn, bằng không làm sao có thể tung hoành giới thương trường bao nhiêu năm như vậy mà không bị lật đổ. Cậu nhóc này, lại bị hắn lừa rồi.

“Em biết ngay mà, làm sao có chuyện như vậy được chứ…!” Jimin thở phào nhẹ nhõm, còn phát ra tiếng thở rõ to “phù—”.

Jungkook nghẹn lời.

Thôi vậy, bao công sức đổ sông đổ biển đi, cứ để cậu nghĩ rằng mình chỉ vì chút lợi lộc mà làm vậy đi, dù sao trong mắt người ngoài, hắn cũng chỉ là một thương nhân ham lợi không chịu thiệt.

Nhưng rất nhanh, Jungkook cũng tự an ủi mình, trận thế hôm nay đúng là quá lớn, tốn cũng không ít tiền, đứa nhỏ nhất thời không tiếp nhận nổi cũng là chuyện bình thường.

Cứ để cậu hiểu lầm đi, cơm còn phải ăn từng miếng, chuyện tình cảm cũng phải từ từ mà nuôi dưỡng.

Giống như Seokjin từng nói, cứ tiêu một khoản lớn, sau đó khi cậu nhóc hỏi, thì chỉ cần thản nhiên nói: “Không đắt đâu, chỉ là chuyện nhỏ thôi.”

Ừm.

Seokjin đúng là một quân sư tình cảm hữu dụng.

Tối đó, chú Lee lái xe, đưa Jungkook và Jimin cùng về căn hộ.

Về đến nhà đã gần 10 giờ.

Jungkook còn một ít công việc cần giải quyết gấp, bèn bảo Jimin tự đi rửa mặt trước, hắn xử lý xong sẽ tới sau.

Jungkook đi vào thư phòng, phòng tắm trong phòng ngủ chính không có ai dùng, Jimin bèn lấy bàn chải đánh răng và cốc nước đặt ở phòng ngủ phụ, cùng với một chiếc khăn mặt hình gấu nhỏ, rồi đi vào phòng tắm lớn.

Trên giá phía trên bồn rửa, bàn chải và cốc nước của Jungkook vẫn được đặt gọn gàng ngay ngắn.

Jimin cẩn thận đặt cốc nước của mình sát bên bàn chải và cốc của Jungkook, rồi lấy kem đánh răng, bóp một đống lên bàn chải của mình.

“Xì…” Jimin vừa định há miệng đánh răng, thì phát hiện môi dưới bỗng dưng nhói đau.

Cậu nghi ngờ tiến sát vào gương soi kỹ.

Dưới môi có một vết nứt nhỏ, vì quá nhỏ nên lúc trước cậu không hề để ý.

Ngay lập tức, cậu nhớ ra chuyện xảy ra trên boong tàu cậu bị Jungkook hôn một cái!

Không! Là hai cái!

Giờ soi kỹ lại, thậm chí còn thấy môi dưới hơi sưng lên.

Vì sao?

Mặt Jimin đỏ bừng.

Vì sao lúc đó Jungkook lại hôn cậu?

Chẳng phải bọn họ chỉ là mối quan hệ trên giấy tờ thôi sao?

Trước khi kết hôn còn ký hợp đồng nữa mà.

Jimin bỗng nhận ra, Jungkook chưa từng nói rằng quan hệ giữa họ chỉ là bề ngoài.

Khi đó, Namjoon tìm cậu ký hợp đồng, nguyên văn là: hy vọng có thể duy trì hôn nhân lâu dài, còn nghĩa vụ sau hôn nhân sẽ tôn trọng ý kiến của Jimin, tuyệt đối không ép buộc.

Thế thì… chuyện này có được xem là ép buộc không?

Jimin không biết.

Thậm chí vừa rồi cậu còn không kịp nhận ra mình đã bị Jungkook hôn!

A a a a a a!

Cậu thật sự đã bị Jungkook hôn rồi, trước lần hôn thứ hai đối phương còn hỏi cậu: “Có được không?”

Cậu trả lời sao ấy nhỉ?

Cậu nói: “Không biết!”

A a a a a a!!!

Jimin muốn đập đầu vào tường..

Môi cậu bị nứt! Còn sưng lên nữa!

Mà trước đó, cậu còn cùng Jungkook gặp không ít khách khứa! Thậm chí còn gặp cả chú Lee!

Họ sẽ nghĩ sao đây?

Có lẽ… có lẽ trên boong tàu trời tối, trong xe ánh sáng cũng không rõ, chắc họ không phát hiện ra nhỉ!

Nhưng mà tại sao!

Tại sao môi cậu lại bị Jungkook hôn đến mức nứt toạc rồi sưng vù thế này!

Đây là bình thường sao?

Trong phim truyền hình có diễn như vậy không?

Jimin xem phim rất ít, lục lọi ký ức một hồi cũng không tìm thấy thông tin tương tự.

A a a!

Chắc chắn là do Jungkook cắn cậu một cái rồi!

Ngày mai là thứ Hai, phải đến trường học rồi, liệu vết thương ở môi dưới có vì đóng vảy mà càng lộ rõ hơn không?

Nếu thế thì chắc chắn sẽ bị bạn học phát hiện mất, cậu phải giải thích thế nào đây?

Tại sao Jungkook lại cắn cậu chứ!

Chỉ hôn thôi còn chưa đủ sao!

Jimin lặng lẽ phát điên trong phòng tắm.

Cậu lẩm bẩm trong miệng, giọng rất nhỏ, nhưng có lẽ do chỉ đeo ốc tai một bên nên tự cậu không nghe rõ, tiếng lẩm bẩm tưởng chừng rất nhỏ ấy thực ra vẫn phát ra ngoài.

Thế là, Jungkook vừa vội vã xử lý xong công việc, định quay về phòng ngủ với cậu, vừa bước vào phòng đã nghe thấy Jimin trong phòng tắm đang giận dữ lẩm bẩm: “Tại sao lại cắn mình chứ! Ai hôn mà lại cắn người ta như vậy chứ! Quá đáng lắm rồi!”

“Có khi nào… là không biết hôn không…”

Jimin lạc lối trong những suy đoán vô căn cứ, nhưng câu nói này lại lọt hết vào tai Jungkook, khiến hắn có cảm giác như bị bắn một phát ngay giữa tim.

Jungkook lùi lại một bước, vô thức đưa tay lên ôm ngực.

Sau đó, hắn lặng lẽ lui khỏi phòng ngủ.

Không được, tự an ủi mình thế này vô ích thôi, vẫn nên tìm chuyên gia tư vấn tình cảm hỏi một chút thì hơn.

Nếu không, danh tiếng cả đời của Jungkook hắn có khi sẽ bị hủy hoại trong phút chốc mất.

[text_hash] => 5c8cfd30
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.