【Đam mỹ/ABO】Cấm phạm quy – Lữ Thiên Dật – Phiên ngoại Hôn lễ – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

【Đam mỹ/ABO】Cấm phạm quy – Lữ Thiên Dật - Phiên ngoại Hôn lễ

Array
(
[text] =>

Tên truyện: Cấm phạm quy

Tác giả: Lữ Thiên Dật

Editor: Sặc Fructose

Phiên ngoại Hôn lễ

Không còn mưa gió, tất cả đều là ánh nắng ấm áp.

Lúc trước kí kết thỏa thuận liên hôn với nhà họ Sở, Hoắc Thính Lan bận tâm đến tâm trạng của Diệp Từ, sợ công khai với truyền thông sẽ kéo theo các kiểu dòm ngó và những đồn đại vớ vẩn làm ảnh hưởng đến việc học của cậu. Bởi vậy cho dù các thủ tục liên quan được xử lý xong, thì tình trạng hôn nhân của họ vẫn được giữ bí mật với bên ngoài. Sau đó Diệp Từ thẳng thắn chuyện kết hôn của mình với bạn bè, cũng chỉ gợi nên sóng gió trong trường học, phản ứng bên ngoài không quá lớn. Suy cho cùng thì thành viên gia tộc hào môn không phải minh tinh nổi tiếng, không đến mức chuyện lớn chuyện nhỏ gì cũng có truyền thông giải trí nhìn chằm chằm hóng tin nóng.

Sau khi Diệp Từ thi đại học xong, Hoắc Thính Lan bắt đầu chuẩn bị nhật trình hôn lễ. Sau khi chính thức công bố tin tức với phía truyền thông. Tình hình của Diệp Từ khác hẳn với trước đây, các phóng viên truyền thông theo dõi quay chụp ngoi đầu với vận tốc ánh sáng, đi cửa hàng tiện lợi mua đồ cũng có thể bị paparazzi chụp lén. Hơn nữa giới truyền thông giải trí của đại lục mấy năm nay dường như bị lây bệnh của đám báo lá cải Hồng Kông, tin tức đăng lên phần lớn là kiểu —— “Sắp đến hôn lễ thế kỷ của Hoắc Thính Lan, người chồng nhỏ hơn anh 12 tuổi thì ra là con trai trưởng của nhà thứ ba họ Sở, khuôn mặt trắng nõn đáng yêu”, “Hai chồng chồng nhà họ Hoắc show tình cảm ở trường đua ngựa, toàn bộ hành trình Hoắc Thính Lan thân thiết hộ tống quan tâm”, “Hào môn trăm tỷ giàu đến thế nào? Gia chủ nhà họ Hoắc tổ chức hôn lễ, sính lễ hơn trăm triệu…” Tìm từ ngữ hết sức phù hoa, mỗi khi lướt đến Diệp Từ đều đỏ mặt tía tai, ngón chân cào đất.

Nhóm quan hệ công chúng được trợ lý đặc biệt của Hoắc Thính Lan quản lý vẫn luôn theo dõi hướng gió dư luận, những tin tức trái chiều hoặc những tin tức bịa đặt, hoặc là không phát đi được, hoặc là không bao lâu sẽ bị xóa hết. Hoắc Thính Lan đã quen bị phỏng vấn và truyền thông đưa tin, bản thân anh không thèm chú ý đến. Nhưng Diệp Từ chưa trải qua trường hợp thế này, không màng Hoắc Thính Lan khuyên bảo, vẫn hay nhịn không được móc di động ra tìm kiếm tin tức về mình.

“… Khuôn mặt đáng yêu thì cũng, cũng thôi đi.” Phòng nghỉ ở lầu 3 của câu lạc bộ bắn súng, Diệp Từ ngồi trên sô pha xem tin tức, xấu hổ gãi gãi đầu: “Ngọt ngào dễ thương” là cái gì…”

Ai ngọt ngào dễ thương?!

Căn bản không biết dùng từ, đặt vào trường hợp thi đại học môn Văn chắc chắn sẽ bị trừ điểm!

“Còn có tấm này, chụp em không, không giống 1m8, giống 1m75.” Diệp Từ liếm liếm đôi môi khô khốc vì gấp gáp, chỉ vào một tấm ảnh chụp lén kèm theo tin tức, tự giác xem như bị oan ức thấu trời: “Hơn nữa đây không chỉ là một cái, cái ôm bình thường thôi sao? Sao lại viết thành em, em vùi mặt vào lòng anh làm nũng, em đâu phải loại người hở chút là, làm nũng đâu…”

Tất nhiên là bởi vì dáng vẻ vừa ngoan vừa mềm, người ngoài nhìn vào sẽ nghĩ chắc đang làm nũng thôi… Hoắc Thính Lan hơi hơi mỉm cười, tránh nặng tìm nhẹ nói: “Đừng xem nữa, ngoan nào.”

“Em không muốn xem đâu, nhưng bọn họ viết lung tung kìa.” Tôn nghiêm của tinh thần Alpha bị tổn thương, Diệp Từ căm giận nói: “Đàn ông 1m8, dù là Omega cũng không, không thể hình dung như vậy chứ?”

“Ừm, truyền thông đều viết lung tung thôi.” Hoắc Thính Lan vực dậy chút lương tâm chiếu lệ chồng nhỏ của mình.

“Bảo nhóm quan hệ công chúng xóa, xóa đi.” Diệp Từ nắm lấy cổ tay Hoắc Thính Lan lắc qua lắc lại, nhỏ giọng hỏi: “Được không?”

Còn nói mình không phải là loại người hở chút là làm nũng.

Căn bản là làm nũng đến cực kỳ điêu luyện.

“Chuyện này…” Hoắc Thính Lan nhịn cười, ra vẻ khó xử, thở dài nói: “Cục cưng, mấy thứ đó suy cho cùng thì cũng không hẳn là lời đồn, làm sao có thể nói xóa là xóa được.”

Diệp Từ im lặng một lát, mắt lộ cảnh giác: “Có phải anh cảm thấy, bọn họ viết… rất đúng?”

Hoắc Thính Lan không nói, lấy nắm tay đặt lên môi che giấu nụ cười, tầm mắt nhìn ra trường bắn ngoài cửa sổ, giả vờ ngắm phong cảnh.

“Em thế này gọi là, ngọt ngào?” Diệp Từ trố mắt, chỉ chỉ mặt mình, lại chỉ chỉ chân, hôm nay cậu mặc một chiếc quần jogger túi hộp, ống quần nhét vào giày boot cao cổ, làm tôn lên đôi chân thon dài săn chắc, hiên ngang lẫm liệt.

Hoắc Thính Lan chơi xấu cố ý không nhìn.

“Chú Hoắc!” Diệp Từ nóng nảy, đứng dậy đến bên cạnh Hoắc Thính Lan, dùng một cái tay chống sau lưng sô pha đè anh xuống, không muốn buông tha, muốn tìm lại sự trong sạch của mình.

“Như em thế này hẳn là phải dùng, dùng từ đẹp trai để hình dung chứ. Nếu không thì nói, nói tuấn mỹ cũng được, gì mà ngọt ngào…” Thấy Hoắc Thính Lan nghiêng mặt mỉm cười nhìn về phía xa, Diệp Từ lấy tay vặn cằm anh lại, ép anh nhìn thẳng vào mặt mình, sự ngoan cường ẩn trong xương cốt hiện ra: “Chú Hoắc, bây giờ em nghiêm túc lắm đó.”

Hoắc Thính Lan không nhịn được nữa, cười phụt ra, thuận thế ôm người vào lòng hung hăng hôn hôn. Nghĩ đến cả trường bắn hôm nay đã được bao trọn, phòng nghỉ cũng không có ai khác, anh nghiêng người lật Diệp Từ xuống sô pha, lửa nóng dâng trào cắn mút gương mặt mềm thịt và má lúm đồng tiền của Diệp Từ, thông đồng làm bậy với tài khoản truyền thông giải trí kia, nhẹ giọng nói: “Chỗ nào cũng ngọt, bé cưng, ngọt chết anh…”

Gò má và môi Diệp Từ bị cắn mút đến ửng đỏ, sau một lúc lâu, mới có thể tránh ra được từ giữa cơ thể của Hoắc Thính Lan với ghế sô pha, phủi phủi quần áo, không phục Hoắc Thính Lan và truyền thông bất lương, nhưng cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể khô cằn trừng mắt.

Hoắc Thính Lan bị dáng vẻ tủi thân của cậu chọc cười, nâng hai tay đầu hàng: “Bằng không anh bảo bọn họ viết mấy bản thảo xã giao, khen em cho đàng hoàng… em muốn được khen thế nào?” Hoắc Thính Lan hơn trầm ngâm, tầm mắt đảo qua toàn thân Diệp Từ một lượt, bỡn cợt: “Nam tính dũng mãnh?”

Ánh mắt kia ít nhiều gì cũng không có ý tốt, Diệp Từ nghẹn lời, tư duy không biết nhảy lên mấy tầng mây, mặt càng đỏ hơn, lẩm bẩm nói: “Thế cũng không, không cần… Ngài có thể đứng đắn chút hay không?”

“Biết rồi.” Hoắc Thính Lan chọc bé con nhà mình đủ rồi, một lần nữa hiện ra mặt đáng tin cậy của mình: “Báo nào đưa tin? Gửi link cho anh, anh bảo người đi xử lý.”

Đùa giỡn thì đùa giỡn, nhưng anh sẽ không tùy ý để loại việc nhỏ như lông gà vỏ tỏi thế này khiến Diệp Từ thêm bận lòng.

Diệp Từ gửi link cho anh, sau đó nhẹ nhàng thở ra.

Nhìn ra được tay nải trai ngầu thật sự rất nặng.

“Xuống lầu chơi thêm một lát?” Hoắc Thính Lan phân phó đơn giản với trợ lý mấy câu, cất di động đi, nói: “Năm nay CheyTac vừa mới xuất xưởng một loại súng bắn tỉa mới, đã nói với người quản lý, có thể cho em thử trước.”

Diệp Từ ngẩn ra, lập tức vứt mấy tin đồn vớ vẩn của truyền thông ra sau đầu, con ngươi nóng rực đến nỗi có thể đốt cháy Hoắc Thính Lan: “Thật sao?!”

Hình dáng khẩu súng đó vô cùng ngầu, có thể so sánh với đạo cụ trong phim khoa học viễn tưởng. Trọng lượng cả khẩu súng là 14.06kg, cậu dùng một tay cầm cũng có hơi không nổi, lần trước cậu đã đứng ở tủ trưng bày trông mong nhìn nó cả buổi, cảm thấy chỉ cần sờ một cái thôi cũng đã thỏa mãn.

Việc kiểm soát vũ khí trong nước cực kỳ nghiêm khắc, xuất phát từ lý do an toàn, dạng câu lạc bộ trải nghiệm bắn súng chính quy thế này, có nhiều loại vũ khí cao cấp không mở cho các hội viên bình thường, chỉ đặt trong tủ trưng bày như đồ trang trí. Chỉ có hội viên lâu năm mới có thể chơi chút đỡ nghiền dưới sự giám sát chặt chẽ của huấn luyện viên.

“Thật mà.” Hoắc Thính Lan chỉ chỉ mặt mình.

Diệp Từ lập tức hiểu ý thò lại gần, hôn trái hôn phải một cái.

“Xuống lầu đi.” Hoắc Thính Lan cười, nhìn đồng hồ: “Chơi đến hai giờ được không? Lâm nữ sĩ hẹn nhà thiết kế hai giờ rưỡi đến đây.”

“Được!” Diệp Từ chạy xuống lầu như một cơn gió.

Lâm Dao là một người thích phô trương sĩ diện, tất nhiên muốn xem hôn lễ của con trai độc nhất trở thành chuyện lớn nhất của đời mình mà xử lý, một hai muốn làm một hôn lễ thế kỷ. Bà ngại gu của Alpha không đáng tin, nên đơn giản ôm đồm mọi trọng trách, mỗi ngày bừng bừng khí thế thảo luận với đội ngũ kế hoạch về hôn lễ.

Nơi tổ chức hôn lễ đã được chọn là một cung điện cổ xưa ở nước ngoài, nay đã trở thành viện bảo tàng lịch sử, đây cũng là một trong sáu cung điện lớn nhất thế giới. Giá thuê một phòng triển lãm hơn 100000 euro chỉ là thứ yếu, khó nhất là số lượng người có thể đăng kí đặt trước cực kì ít, một năm chỉ tiếp đãi vài đôi tân nhân, mà một trong số các vị trí đó đã được Lâm Dao bắt lấy.

Lâm Dao đã quan tâm đến địa điểm tổ chức hôn lễ đến như thế, thiết kế lễ phục tất nhiên không cần phải nói. Đáng tiếc nam Omega không thể mặc váy cưới, mà lễ phục cho nam lại thiết kế theo kiểu đơn giản làm chủ đạo, khiến bà không có chỗ để bung xõa.

Khác với quy trình truyền thống “Chụp ảnh kết hôn —— Hôn lễ”, trong kế hoạch của Lâm Dao còn có một phân đoạn firstlook, tức là trước khi tổ chức hôn lễ chú rể sẽ không được nhìn dáng vẻ mặc váy cưới của cô dâu, mà phải đè nén sự ngạc nhiên của mình đến khoảnh khắc cuối cùng. Dù là một Alpha kiên cường, cũng thường cảm động rơi nước mắt trong phân đoạn firstlook đó. Về phần ảnh cưới thì có thể bổ sung sau. Cũng không biết lần này Lâm Dao sắp xếp có phải có ý xấu gì không, vì xét cho cùng Hoắc Thính Lan từ năm năm tuổi đến giờ đã không còn khóc nữa…

Ngoài bộ lễ phục chính trong buổi điển lễ, hai vị chú rể còn phải thay đổi vài bộ lễ phục tùy theo từng trường hợp trong ba ngày hôn lễ đó, cùng với những bộ đồ thoải mái khi tham gia afterparty. Tính đi tính lại mỗi người có hơn mười bộ, chỉ nghe nhắc thôi đã khiến người ta chóng mặt nhức đầu, đặc biệt là Diệp Từ, ở phương diện này cậu chỉ là một bình dân bé nhỏ. May mắn Lâm Dao xem đây là sở thích, không ngại vất vả, chiếm hết quyền thiết kế, Diệp Từ chỉ cần vứt não thành thật làm người mẫu cho nhà thiết kế là được.

Đương nhiên, những chuyện cần làm trước hôn lễ không chỉ có mấy thứ đó, còn có rất nhiều những chuyện thượng vàng hạ cám, chỉ riêng bên Diệp Từ đã phát gần trăm tấm thiệp mời viết tay. Bình thường cậu không cảm thấy mình có bao nhiêu bạn bè, đến khi mời mới phát hiện có thể mời đến rất nhiều người, lớp 7 trừ Trình Kiêu và đám hồ bằng cẩu hữu của hắn, phần lớn bạn học đều có quan hệ không tệ với cậu, còn có một vài Omega thân thiết ở lớp khác.

Đêm trước hôn lễ, Diệp Từ và một đám bạn bè được mời tham gia điển lễ cười đùa bước chân lên máy bay tư nhân của Hoắc Thính Lan. Khương Yến mang theo nồng nặc ai oán tỏ vẻ khuôn mặt của Diệp Từ vốn đã nhỏ đến nỗi khiến người khác ghen tị, lần này gặp mặt hình như càng gầy hơn lần trước nữa, chọc đến Lâm Dao lo lắng gào thét bảo Diệp Từ phải ăn một ngày 5 bữa khẩn cấp béo ra, đỡ cho vòng eo co lại, suy cho cùng thì kích cỡ lễ phục đó nếu muốn sửa là phải sửa một lúc mười bộ.

“Cậu còn để cho một Omega ăn một cân béo hai cân như tớ có đường sống không hả?!” Khương Yến bóp chặt quần áo hai bên hông Diệp Từ, mách với Lâm Dao: “Dì xem chắc chắn cậu ấy lén chúng ta giảm béo, dì nhìn cái eo này này, dì xử cậu ấy đi!”

Chiếc áo hoodie dài rộng thùng thình, vốn dĩ không nhìn ra được cái gì, bị Khương Yến túm phần vải dư thừa lại như thế, lúc này mới hiện ra một cái eo thon gầy. Diệp Từ cười bẻ tay Khương Yến ra sau, máy bay còn chưa cất cánh, hai người họ đã hi hi ha ha quậy thành một cục trên sô pha, chỉ có Lâm Dao đen mặt oán giận: “Thính Lan cũng thật là, không biết chăm sóc tốt cho con…”

“Làm sao có thể, không có Alpha nào biết săn sóc hơn Hoắc Thính Lan đâu, chủ yếu do Tiểu Từ từ nhỏ đến lớn đã ăn hoài không mập…” Diệp Hồng Quân vội che chở Hoắc Thính Lan.

Hoắc Thính Lan ngồi một bên trên sô pha cũng bất đắc dĩ than thở, phụ họa nói: “Con còn muốn nói đây, Tiểu Từ vất vả lắm mới mập lên mấy cân, trong khoảng thời gian này mẹ…”

Quy mô hôn lễ quá lớn, lưu trình quá nhiều, số thịt vất vả nuôi ra của Diệp Từ bị ném đi hết, anh nào có không chăm sóc tốt, chỉ là hơi mệt mà thôi.

Bên này Lâm Dao mới thân thiết với Diệp Hồng Quân, vừa quay đầu qua bên kia lẳng lặng nhìn con mình, trong đôi mắt dịu dàng ẩn giấu sát khí.

“…” Đây chính là nhân vật ngay cả Hoắc Xương Dụ cũng không dám trêu vào, Hoắc Thính Lan chỉ phải đầu hàng không điều kiện: “Dạ tại con, con không chăm sóc tốt cho Diệp Từ.”

“Con sẽ cố, hai ngày tới nhất định… ăn nhiều, ăn bữa khuya, uống nhiều trà sữa.” Diệp Từ vì bình ổn tranh chấp mà nghiêm mặt lập quân lệnh, thề phải béo lên lấp đầy chỗ trống trong lễ phục.

“Mấy người nghe xem cậu ấy mới nói gì kìa, tớ đã phải cai trà sữa nửa tháng nay rồi!” Khương Yến bi phẫn muốn chết, quay đầu kêu rên với nhóm phù rể Omega của Diệp Từ. Nhóm phù rể lao nhao kêu rên lên án, hận không thể quyên tặng thịt của mình cho Diệp Từ.

Đời trước Hoắc Thính Lan không được nhìn thấy dáng vẻ đùa giỡn với bạn cùng tuổi của Diệp Từ, đời này cơ hội được nhìn cũng không nhiều lắm, bởi vậy không hề chê các thiếu niên thiếu nữ la hét ầm ĩ, toàn bộ hành trình đều mỉm cười, sắc mặt dịu dàng nhìn Diệp Từ cứ như không bao giờ xem đủ.

Mấy Omega phát hiện, cười đùa kề tai nói nhỏ với Diệp Từ.

“Ngài Hoắc vẫn luôn nhìn cậu đó.”

“Nhìn không thèm chớp mắt luôn!”

“Ặc.” Diệp Từ ra vẻ bình tĩnh, da mặt mỏng đã nóng bừng, nhanh chóng liếc về phía Hoắc Thính Lan một cái, ánh mắt đó quá dịu dàng, tim cậu đập nhanh, sau một lúc lâu cũng không dám giương mắt nhìn tiếp.

.

[Truyện chỉ post tại phuongtanblog.wordpress.com và Watt_pad: SacFructose

Mọi nơi khác đều là ăn cắp.]

.

Máy bay cất cánh vào buổi sáng, hành trình dài đến 10 tiếng, đoàn khách đầu tiên đã thuận lợi đến nơi, sau khi xuống máy bay được sắp xếp xe đến đón, đưa họ đến khách sạn, dùng cơm tối. Vẫn là một trận binh hoang mã loạn, nhưng rối ren thì rối ren, bầu không khí vẫn rất vui vẻ. Mấy nhóc choai choai mười mấy tuổi, mới thoát khỏi biển khổ cấp ba không lâu, một đám đang lúc phấn khởi nhất, ríu rít cười đùa không ngừng, giống một đàn gà con đáng yêu.

Bố trí địa điểm, diễn tập… lại tốn thêm chút sức lực. Đoàn khách đầu tiên đến được chiêu đãi chu đáo, hai nhóm phù rể phải diễn tập lưu trình cho thuần thục, những người khác phụ trách ở địa phương tận tình ăn nhậu chơi bời, có nhà họ Hoắc trả tiền, không khác gì đang đi du lịch.

Cùng ngày hôn lễ, trời vừa tờ mờ sáng Diệp Từ đã bị đôi chị em thân thiết Lâm Dao và Diệp Hồng Quân xách vào phòng trang điểm. Vì để giữ cảm giác thần bí, phòng trang điểm của hai chú rể cách nhau nửa cái khách sạn, trước khi điển lễ chính thức bắt đầu không ai được nhìn mặt nhau.

Diệp Từ tuổi còn nhỏ, lại có môi hồng răng trắng trời sinh, lên hình đã đẹp, nếu trang điểm đậm ngược lại sẽ phá hư cảm giác thiếu niên trong sáng thuần khiết, bởi vậy chỉ chăm sóc một chút để cải thiện tình trạng làn da, kiểu tóc cũng lấy tự nhiên làm chủ đạo. Diệp Từ nhìn như có vẻ thành thật phối hợp, nhưng đôi mắt to màu hổ phách vẫn quay tròn ngó sang nơi khác, dáng vẻ nôn nóng không yên.

“Làm xong kiểu tóc chưa?” Lâm Dao mang giày cao gót lộp cộp bước nhanh vào phòng trang điểm, trên tay nâng một cái khăn voan của cô dâu và một cái vương miện nhỏ, thân mật nói: “Tiểu Từ ngoan nha, làm tóc xong đội cái này lên…”

Sợ cái gì tới cái đó, đôi mắt Diệp Từ bỗng chốc trợn tròn, nhảy dựng như một chú mèo con hoảng hốt, đang muốn đứng lên chuồn mất thì lại bị Diệp Hồng Quân nén cười đè trở lại, dịu dàng trấn an: “Omega nam kết hôn đều phải đội, con xem có ai không đội đâu…”

“Con đội cái này trông, khó coi lắm.” Ảo giác Alpha của Diệp Từ bị chiếc khăn voan mỏng manh đó nghiền đến nát bấy, phí công giãy giụa một phen, mắt thấy chạy không được, cầu xin: “Có thể không đội vương miện không? Khăn voan có thể đổi cái không có thêu hoa không?”

Lâm Dao làm sao có thể tha cho cậu, vương miện trong lời nói của Diệp Từ, cũng chính là loại vương miện cô dâu được Lâm Dao dùng số tiền lớn thiết kế, riêng số kim cương khảm trên đó đã tốn gần 2 triệu.

“Ây da, vương miện này chuyên môn thiết kế cho Omega nam mà, con xem kiểu dáng này đi, không hề nữ tính, nếu không con chỉ mặc một bộ lễ phục như vậy, trụi lủi khó coi, không ra dáng vẻ kết hôn…” Lâm Dao vừa dịu dàng trấn an vừa chỉ huy stylist để gạo nấu thành cơm: “Mang lên mang lên, mau đi.”

Mỹ thiếu niên có gương mặt tinh xảo như Diệp Từ, đội khăn voan cũng rất đẹp, không có chỗ nào không hợp, nhưng Diệp Từ vẫn thấy cả người khó chịu, hận không thể nhét khăn voan vào cổ áo.

Hôn lễ chính thức bắt đầu còn hơn hai tiếng nữa, cậu sợ bị người khác nhìn, đỏ bừng cả mặt ngồi trong phòng trang điểm không chịu ra ngoài một bước. Bữa sáng cậu có uống một ly nước trái cây lớn, lúc này quá mót, nhưng ngay cả WC cậu cũng không muốn đi, nghẹn đến mức run chân. Run chưa được vài cái đã bị Diệp Hồng Quân phát hiện, đành phải căng da đầu đi toilet, cũng may WC nằm bên cạnh phòng trang điểm, chỉ mấy bước thôi, cậu rũ mắt đi men theo chân tường, cứ như vừa mới đi ăn trộm 8 triệu của nhà người khác.

Hôn lễ bắt đầu lúc 12 giờ trưa, mấy đồ triển lãm trong cung điện đã được dời đi chỗ khác, hiện tại đã chật cứng khách khứa tham gia tiệc cưới. Thảm đỏ trải dài một đường từ cổng lớn đến ngoài cửa phòng triển lãm. Ánh mặt trời tràn vào từ những ô cửa kính chạm khắc tinh xảo ngoài hành lang, chiếu ánh sáng ấm áp lên thảm đỏ, kéo dài về phía trước như một tấm biển chỉ đường. Sau khi rời khỏi khách sạn, Diệp Từ dần dần tiến vào trạng thái hồi hộp đến mơ màng hồ đồ, đứng ngồi không yên, cũng không rối rắm chuyện khăn voan và vương miện nữa, chỉ lo dựng lỗ tai lên nghe âm nhạc trong hội trường hôn lễ và tiếng nói chuyện của MC.

“… Như vậy, kế tiếp, xin dành một tràng pháo tay nhiệt liệt hoan nghênh một vị chú rể khác vào lễ đường…”

“Đi thôi, Tiểu Từ.” Diệp Hồng Quân mỉm cười đưa một bó bách hợp nhỏ vào tay Diệp Từ, lại vỗ vỗ nhẹ lên lưng cậu.

Diệp Từ bước lên thảm đỏ.

Có thể do thảm quá dày quá mềm, bước chân vốn đang lơ mơ có chút lảo đảo, tính tình Diệp Từ vốn hướng nội, trường hợp thế này khó tránh khỏi khẩn trương, bàn tay nắm chặt bó hoa đã chảy đầy mồ hôi trơn trượt.

Hai nhân viên phục vụ đúng lúc kéo cửa lớn ra, tiếng mở cửa rầm vang, phía sau cửa, cuối thảm đỏ, Hoắc Thính Lan mặc một bộ lễ phục đen tuyền đưa lưng về phía cửa chính, vai lưng thẳng tắp, thân thình cao lớn đĩnh bạt. Khoảnh khắc nhìn thấy tấm lưng ấy, trái tim đang đập loạn thình thịch của Diệp Từ như được trấn an, tần suất đột nhiên dịu lại. Thảm đỏ rất dài, bước chân của Diệp Từ càng đi càng vững, xuyên qua tiếng ồn ào vui vẻ của khách khứa, đứng yên sau lưng Hoắc Thính Lan.

Diệp Từ hít một hơi thật sâu, gò má trẻ con phồng lên, lại thở ra một hơi, thổi đến tóc mái và khăn voan che trước mặt bay lên một chút: “Hô ——”

Một vài khách khứa đứng gần cậu chú ý đến chi tiết nhỏ này, phát ra tiếng cười thiện ý, bả vai của Hoắc Thính Lan nhẹ nhàng run rẩy, dường như cũng nghe thấy tiếng thở khẩn trương của Diệp Từ.

Xây dựng tâm lý một lát, Diệp Từ giơ tay, vỗ vỗ bả vai Hoắc Thính Lan, nhỏ giọng gọi: “Thính Lan.”

Hoắc Thính Lan quay người lại.

Diệp Từ đứng trên tấm thảm viền hoa màu đỏ, thân hình cao dài, mơn mởn tươi xanh, cách một lớp voan mỏng ngưỡng mặt nhìn anh, khung xương tinh tế được lễ phục thuần trắng bao vây, khiến phía sau và dưới chân cũng nhuộm lên một màu đỏ nhạt, giống như một viên ngọc trai đặt giữa hộp gấm đỏ, sáng loáng kiêu ngạo, quý giá lập lòe.

Hoắc Thính Lan hơi kinh ngạc mở to mắt, anh chưa từng nhìn thấy dáng vẻ đội khăn voan của Diệp Từ, đời trước lúc hôn lễ khuyên can mãi Diệp Từ vẫn không chịu.

Không ngờ…

Hoắc Thính Lan rũ mắt, đầu tiên nhìn Diệp Từ cong cong khóe môi, sau vài giây đối diện, anh đưa tay ôm Diệp Từ vào lòng, tấm lưng thẳng hơi cúi xuống, áp đôi mắt nóng hổi chua xót của mình lên bả vai Diệp Từ, im lặng không nói.

“… Đừng, đừng khóc.” Đầu tiên Diệp Từ vuốt ve vài cái sau lưng Hoắc Thính Lan, sau đó như bị lây nhiễm, mím môi, hốc mắt cũng nổi lên màu hồng nhạt.

“Bé cưng.”

“Hửm?”

“Cưới được em rồi.”

“Em, em cũng vậy.”

Không bao giờ chịu thua ngoài miệng.

Hoắc Thính Lan dung túng cười cười: “Ừm.”

Hai người cứ như thế mà ôm nhau một lát nơi cuối thảm đỏ.

Trong đại sảnh nổi lên âm nhạc và tiếng cười đùa, tuy ầm ĩ, nhưng không hiểu sao lại khiến người ta có cảm giác ấm áp yên bình.

Hoắc Thính Lan đứng thẳng dậy, tròng mắt như mặc ngọc đen bóng, Diệp Từ đưa tay ôm lấy mặt anh, dùng ngón cái lau lau nước nơi khóe mắt.

Tiếp theo, Hoắc Thính Lan nhấc lên chiếc khăn voan, trong tiếng vỗ tay hoan hô của khách khứa trong lễ đường, cúi người hôn lên trán Diệp Từ một cái.

Máy ảnh giữ lại khoảnh khắc này thành vĩnh hằng.

Màn voan mỏng như sương trắng mờ mịt lại được buông xuống, nhốt hai người vào không gian nhỏ bé này, máy ảnh liên tục chụp, trung thực ghi lại quá trình đó.

Giữa khung ảnh, Hoắc Thính Lan ôm cả người Diệp Từ vào lòng mình. Dáng người thiếu niên thanh tú, cổ thon vai mỏng, được Alpha ôm trọn vào lòng, dáng vẻ vui mừng thích thú, giống một con thuyền nho nhỏ thả neo trên một bến cảng êm đềm lặng sóng.

Từ đây về sau sẽ không còn mưa gió, tất cả đều là ánh nắng ấm áp.

__________ Toàn văn hoàn __________

Tác giả có lời muốn nói:

“Một khi nam vượt qua được 1m8 sẽ treo chiều cao suốt trên miệng” – Định luật được chứng minh trên người nhóc Từ (không phải).

Phóng viên: Cậu cao bao nhiêu?

Nhóc Từ 1m8 (mạnh mẽ nói lắp): Một mét tám, tám.

Chúng ta chúc phúc cho đôi tân nhân này nào ~ (Bốp bốp bốp bốp)

__________

Uê đuýt tơ có điều muốn nói:

Hoàn rồi đó, bản edit còn rất nhiều sạn, sẽ beta lại vào một ngày đẹp trời ~

Cảm ơn quý vị đã đồng hành trong suốt thời gian qua.

Cấm re-up, cấm chuyển ver, xin hãy tôn trọng công sức của người khác.

Bái bai ~

.

[Truyện chỉ post tại phuongtanblog.wordpress.com và Watt_pad: SacFructose

Mọi nơi khác đều là ăn cắp.]

[text_hash] => 587b9d0e
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.