Array
(
[text] =>
Nay được bữa rảnh, đáp ứng mong muốn của đối tác. Cậu Hai Duy nhận lời đi ăn cùng ông và con gái, nhìn sắc mặt có vẻ ông Nghị hào hứng lắm
Trên con đường Đồng Khởi, nhà hàng La Papilé là điểm đến dùng bữa của ba người. Đối diện An Duy là ông Nghị, trong khi Cát Khuê ngồi bên cạnh cha mình. Cô nàng từ khi bắt đầu nâng dao nĩa đến thao tác chấm khăn chùi miệng, mọi cử chỉ đều hết sức tao nhã, đúng chuẩn là tiểu thư đài các thời bấy giờ
Ly vang tới miệng chỉ nhấp môi, uống xong ngụm nhỏ mới tươi cười lên tiếng trình bày
“Tầm nửa tháng tới, em có công việc phải xuống dưới Vĩnh Long một chuyến, không biết có tiện không nếu em xin được tá túc lại nhà cậu vài hôm?”
An Duy nghe xong thoáng ngạc nhiên đôi chút, hạ dao nĩa khi cũng đã xử xong miếng bít tết cuối cùng. Mang theo nét mặt bình ổn, trả lời cô theo phép lịch sự thường tình trong kinh doanh
“Về chuyện này, tuy nhà tôi cũng đông người… nhưng không sao, vẫn còn nhiều phòng trống. Cô cứ đến ở tạm nếu muốn”
Ông Nghị hài lòng ra mặt, quay sang nhìn con gái cũng lấy làm vui vẻ không kém. Hai cha con nhìn nhau gật đầu, Lan Cát Khuê đại diện nói lời cảm ơn. Vẫn giữ xưng hô khách sáo như hôm trước, theo qui củ của gia đình hội đồng An
“Cảm ơn cậu, xem ra lần này phải làm phiền cậu rồi”
An Duy thần sắc không thay đổi, tử tế là bộ mặt cần có của cậu khi ra đường. Nhưng thật lòng mà nói, cậu không nghĩ khi nghe mình nói thế, cô nàng vẫn thoải mái muốn đến nhà mình xin tá túc ngủ lại
Vẫn là tự mình xua đi suy nghĩ không đâu, An Duy nghĩ mình không nên hẹp hòi quá làm gì. Dầu sao, cậu và họ vẫn còn hợp tác làm ăn dài dài mà
.
.
Gian sau im lìm vì người người đã vào giấc, Hữu Trân tắm xong tay cầm khăn lau đầu thong thả dạo dọc dãy hành lang. Nay, em không cần tới Mơ hay phiền vợ, tự mình lau đầu cũng có gì khó đâu
Cũng tính về phòng ngủ rồi, nhưng mà, chính tiếng lục đục xì xầm đã kéo chân em tiến tới nơi có hai con chuột to xác đang lén la lén lút làm chuyện gì đó rất đáng ngờ
“Làm gì á?”
Đột ngột lên tiếng làm hai thằng hú hồn một phen
“Cậu Ba?!!”
Hữu Trân không mấy quan tâm tới chuyện hai đứa nó đang làm. Khi bởi cái chất lỏng trắng sữa được đựng trong hũ thủy tinh hình trụ to chà bá, mới là thứ khiến mắt em chăm chăm không rời
Tiếng guốc loẹt xoẹt đi tới gần, mang theo dấu chấm hỏi to dùng trên khuôn mặt, em chỉ chỉ tay rồi ngây thơ hỏi Đậu
“Này, là gì á?”
Thằng Tài đứng cạnh chùi vội mép sau khi mới húp được chén thứ hai, đưa mắt nhìn thằng Đậu đang lấy tay gãi đầu. Mặt nó như hiện lên năm chữ rành rành “Cậu đang hỏi mày kìa?”
Đậu vì bị chủ bắt quả tang nên sượng miệng một hồi, tưởng chuyến này nó với đồng bọn tiêu tùng rồi, ai dè… Cũng không suy nghĩ gì thêm, nó thành thật trả lời theo mong muốn của cậu Ba nhà nó
“Dạ, này người ta gọi là rượu nếp á cậu”
“Rượu nếp?” Khăn lau đầu được em vắt trên vai, đôi mắt sáng trong không lẫn chút tạp niệm đầy tò mò hỏi lại
“Đúng rồi ớ cậu. Này rượu nếp được ông chủ cho người chưng cất cũng được hơn hai tháng nay rồi, cậu uống không con rót cho cậu thử?”
Nói rồi, thằng Tài lanh lảu, nó nhiệt tình nghiêng đầu hũ thủy tinh rót đầy gần cả mặt chén đưa đến trước mặt Trân. Còn nhướn nhướn đôi mày thúc giục cậu nhà nó
Hữu Trân từ khi bị cái mùi thơm ngọt lẫn cay nồng tấn công đầu mũi, em biết mình khó qua ải này rồi. Nhận lấy chén rượu từ tay nó, em hớp một ngụm vừa đủ để thử trước tiên
Thằng Đậu ban đầu còn lo lắng, thấy cậu Ba từ nhăn mày đến cơ mặt trông rõ là sảng khoái kèm tiếng “khà ~” đi sau, nó biết coi bộ ý kiến của thằng Tài cũng không tồi như những gì nó nghĩ
“Ngon không cậu?” Nó nghiêng đầu hỏi, chỉ thấy ai kia không trả lời. Ngẩn đầu húp cạn chén rượu nếp, rồi lại đưa chén không về phía hai đứa nó
“Cậu… muốn uống nữa”
Cười hề hề cả hai thằng, Tài tất nhiên chiều theo, đáp ứng mong muốn của chủ. Nó lại rót cho em thêm chén nữa, cứ thế Trân không biết mình đã uống tới chén thứ bao nhiêu. Chỉ biết rằng, hủ rượu nếp còn nguyên mới đó, nhờ sự xuất hiện của em, mà ba chủ tớ đã xử hết tận phân nửa
Ừ thì, thằng Tài với thằng Đậu nghĩ nếu có bị ông hay các bà phát giác trách phạt. Cùng lắm, hai nó xưng danh cậu Ba ra là kiểu gì cũng được tha. Mà, trên thực tế đúng là Hữu Trân uống nhiều hơn chúng nó kia mà
Nhìn hai má đỏ hây hây, co gối ngồi thụp dưới nền đất. Lại chẹp miệng ra chiều như muốn uống thêm của ai đó, hai thằng thấy cậu Ba chúng nó trông ngố tàu, buồn cười sao á
Không biết chuyến này có đứng nổi về phòng không nữa, nghĩ tới đó thằng Đậu chậc lưỡi. Thúc tay ngầm ra hiệu cho đồng bọn thu dọn tàn cuộc, vặn kín nắp hũ trả về lại chổ cũ. Còn nó, hai tay chống gối ngước mặt nhìn xuống hỏi em
“Cậu, khuya rồi cậu mau về phòng nghỉ đi. Không thôi, để mợ chờ”
Nhắc tới tiếng mợ, Hữu Trân nghĩ ngay đến Mẫn Châu. Không được, em không thể để nàng lo lắng chờ đợi được. Lắc lắc đầu mấy cái xua đi cảm giác chóng mặt vì lần đầu say men, Hữu Trân gắng gượng chống tay trên nền đất thô ráp đứng dậy. May sao, có Đậu kịp đỡ lấy, nó nắm cánh tay cậu nó, ngỏ ý muốn giúp đỡ
“Cậu, cẩn thận kẻo ngã! Hông ấy… để con đưa cậu về phòng”
Đối với ý tốt của nó, em chỉ lắc đầu xua tay. Luôn miệng bảo “Hông cần, hông cần”. Cứ thế, thân người nghiêng nghiêng ngả ngả chậm rãi bước đi trên hành lang
.
.
Hữu Trân sau một hồi loạng choạng cuối cùng cũng về tới phòng mình. Tay chạm cửa muốn mở, khó hiểu làm sao nay cánh cửa lại tự dưng nổi chứng cứng đầu, khó mở hơn mọi khi. Em tí nữa là té rồi, nếu không nhờ Mẫn Châu kịp thời đã đưa tay đỡ lấy
“Cậu… coi chừng ngã”
Thân người cao ngồng theo tiếng gọi ngã thật. Mà là, ngã vào lòng người em thương. Mẫn Châu nhăn mũi, bởi mùi rượu phảng phất trong căn phòng lan tỏa hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài khi sáng nàng mới cắm bình bông
Trước hết ưu tiên dìu chồng vào trong đã, vòng tay em qua cổ, nhịp nhàng từng bước đưa Hữu Trân đến được ghế ngồi. Mẫn Châu không nghĩ nàng sẽ cho người kia thảnh thơi nằm ngủ trên giường đâu, muốn thế thì phải qua được vòng “tra khảo” của nàng đã
Mà, cậu Ba cũng chưa tới mức xỉn quắc cần câu mất ý thức. Đầu gà gật, chứ chưa chúi nhủi va đập cạnh bàn là được rồi, mợ Ba thầm nghĩ
Người ngồi trên ghế đẩu cũng chưa biết vợ mình tâm trạng hiện giờ có mấy phần bực tức không hài lòng, vô thức bặm môi làm lộ hai cái lúm đồng tiền cưng chết được. Mẫn Châu tuy rất muốn đưa tay cưng nựng, nhưng nghĩ tới mình không được vì cái vẻ đáng yêu của ai kia làm cho mềm lòng. Lại vì, ba cái lề luật rồi qui củ trong nhà, thành thử nàng nào dám đi vượt đạo làm vợ làm dâu
“Nói em nghe, nay sao cậu hy không lại đi uống rượu?”
Hữu Trân có biết đâu, ai lại nghĩ được nàng là đang hỏi em vì sao tâm trạng tìm đến “nó” giải sầu. Em đưa ánh mắt mơ màng lên nhìn nàng, kì lạ hơn là nhìn ra tận ba bốn Mẫn Châu mới ghê chứ!
Cười hì hì, làm mợ Ba khó hiểu không thôi. Ai biểu người kia cười trông ngu si quá thể, biểu cảm lại chẳng liên quan xất gì tới câu hỏi nàng đưa ra. Mày đẹp khẽ chau lại, nàng không thiếu kiên nhẫn hỏi lại em lần nữa
“Sao cậu lại cười? Bộ trên mặt em dính gì hả?”
Lắc đầu, Hữu Trân đưa tay chỉ chỉ qua lại bên cạnh nàng. Lại vừa cười tí tởn vừa nói “Tự dưng, nay có tới bốn Mẫn Châu lun… dị là.. tui có tận bốn vợ lận á”
Chết rồi, nhìn kiểu gì mà ra bốn Mẫn Châu vậy trời. Xua tay qua lại trước mặt em, nàng muốn coi coi có phải do chứng hoa mắt bởi rượu gây nên cho chồng không
“Cậu, nhìn em nè! Ở đây, chỉ có một Mẫn Châu thôi. Chỉ có mỗi em.. là vợ của cậu thôi, biết chưa?”
Thấy cậu Ba nhà mình ngồi thừ trên ghế không lên tiếng, Mẫn Châu vứt hết kiên nhẫn phía sau đầu, tay áp lên đôi gò má đỏ hây, để mắt em nhìn thẳng mắt mình
“Nhìn cho kĩ, chỉ có mỗi Mẫn Châu là em làm vợ cậu. Không có ba hay bốn gì ở đây hết!”
Hữu Trân thoáng giật mình trước giọng nói có phần hơi to tiếng của nàng. Nhờ đó, em cũng vớt vát chút ít tỉnh táo mà đối diện Mẫn Châu. Đôi mắt sáng trong hơn cả sao trên trời trực diện nhìn thẳng nàng, người sớm đã vương tia lo sợ qua đôi ngươi đen láy tựa như bầu trời đêm tháng bảy
Hữu Trân còn chưa kịp nói gì, toàn thân em dường như đều bất động bởi cảm nhận được hơi ấm từ môi ai đem trao. Là, Mẫn Châu chủ động hôn em…
Chỉ là môi chạm môi thôi, nhưng cũng đủ khiến lòng em chộn rộn, cả hai tay xoắn xít không yên trên đầu gối. Chính lúc nàng dứt ra, em vẫn cảm nhận được xúc cảm mới đó trên bờ môi mềm mại, khiến em đê mê ngây dại chẳng muốn rời
Rồi, em lại nghe thanh âm dịu êm khẽ cất bên tai mình, từng lời thì thầm mang ước muốn nàng ủ ấp đủ lâu và chín muồi nói ra
“Cậu.. cho em một đứa con được không?”
[text_hash] => e060ddae
)