Song Phi Yến [COVER] [Lichaeng] – Chương 83: Sau cơn mưa trời lại sáng – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

Song Phi Yến [COVER] [Lichaeng] - Chương 83: Sau cơn mưa trời lại sáng

Array
(
[text] =>

Editor: Hàn

Phác Thái Anh nghe thấy ba chữ “Phủ Tướng quân” thì lập tức tỉnh rượu, ngẩng đầu trông thấy cánh cổng quen thuộc, chẳng phải là nhà của Lạp Lệ Sa đó sao, tim lại càng đập nhanh hơn. Nàng cảm giác như Lạp Lệ Sa chỉ cách mình một bức tường, có thể nghe được tiếng hô hấp của nhau, si ngốc đứng nhìn đại môn đỏ thẫm.

Phác Tri Thâm bất đắc dĩ nói: “Còn không qua đó gõ cửa, chẳng lẽ tỷ muốn ta hộ tống vào trong hay sao?”

Phác Thái Anh giật mình một cái, nhìn chằm chằm Phác Tri Thâm, muốn từ trên mặt hắn nhìn ra chút gì đó.

Phác Tri Thâm biết nàng đang nghĩ gì nhưng lại giả vờ không hiểu hỏi: “Làm sao vậy?”

Phác Thái Anh có phần chột dạ hỏi: “Đệ biết rồi à?”

Phác Tri Thâm tiếp tục giả khờ: “Đệ biết cái gì chứ?”

“Ta cùng Lệ Sa…” Phác Thái Anh nói được một nửa thì ngừng lại, đây chẳng phải là không đánh đã khai sao. Nàng lập tức đổi giọng: “Ngươi mang ta tới nơi này làm gì?”

Phác Tri Thâm “oán giận” trả lời: “Đều không phải do tỷ uống quá nhiều rượu, la hét đòi đi đến đây sao?”

“Thật không?” Phác Thái Anh không tin: “Ngoại trừ muốn tới đây ta còn nói gì nữa không?”

Phác Thái Anh khẳng định rằng hắn đã biết chuyện. Không biết là do ngượng ngùng hay xấu hổ, khuôn mặt nàng càng trở nên đỏ bừng, dứt khoát nói một mạch điều trong lòng: “Biết thì cũng đã biết rồi, dù sao đi nữa sớm muộn gì cũng phải biết thôi, đệ tính thế nào đây?”

Phác Tri Thâm rốt cuộc thu hồi ý cười, cực kì nghiêm túc nói: “Trước đó chỉ là suy đoán, bây giờ tỷ đã cho đệ một đáp án rõ ràng rồi.”

“Tri Thâm.” Phác Thái Anh có chút hổ thẹn. Nàng còn nhớ mình từng giúp Phác Tri Thâm theo đuổi Lạp Lệ Sa đã là một chuyện ngốc nghếch thế nào, càng không quên Phác Tri Thâm đối với Lạp Lệ Sa đã có mối tình sâu đậm, một lòng muốn theo đuổi nàng ấy ra sao. Vốn dĩ là nàng hoành đao đoạt ái, đoạt lấy Lạp Lệ Sa từ trong tay đệ đệ mình, hơn nữa còn biến mọi chuyện trở nên rối loạn như ngày hôm nay: “Chuyện giữa ta và Lệ Sa, ta cũng không biết nói như thế nào với đệ, dù sao thì mọi chuyện cũng chẳng còn gì nữa.”

Phác Tri Thâm nhẹ giọng nói: “Tuy rằng đệ không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng đệ biết đây là lần đầu tiên nhìn thấy Lệ Sa rơi lệ, cũng là lần đầu nhìn thấy tỷ uống say.”

Phác Thái Anh sững sờ hỏi: “Lệ Sa đã khóc ư?”

Phác Tri Thâm nhớ tới bộ dạng thống khổ của Lạp Lệ Sa lúc rời đi thì trong lòng đau xót. Tiếc rằng nước mắt Lạp Lệ Sa cũng không phải vì hắn mà rơi, lòng của nàng cũng không phải vì hắn mà phiền muộn, nửa cam chịu nửa hâm mộ nói: “Nếu như nàng ấy vì đệ mà khóc, đệ nghĩ mình sẽ hạnh phúc đến chết đi được. Một nữ nhân khóc vì một người chứng tỏ trong lòng nàng có người đó. Nếu người trong lòng Lệ Sa là đệ, cho dù có lấy đao chém thì đệ cũng sẽ không rời bỏ nàng, thực sự yêu thích một người không phải là luôn mong muốn mình cùng người đó vĩnh viễn ở bên nhau hay sao?”

Một loạt lời nói khiến Phác Thái Anh hổ thẹn không chịu nổi, nàng có thể tưởng tượng nếu như Lạp Khinh đến với Phác Tri Thâm nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc. Phác Tri Thâm tất nhiên sẽ không để cho Lạp Lệ Sa phải chịu nửa điểm ủy khuất nào, hắn sẽ luôn khoan dung, luôn rộng lượng. Cho dù Lạp Lệ Sa có làm sai việc gì, Phác Tri Thâm cũng sẽ không tức giận, chỉ sờ đầu một cái ôn nhu nói: “Ngoan, lần sau không cho phép làm vậy nữa”, bởi vì từ nhỏ đến lớn không chỉ có Phác Tri Thâm đối xử với nàng như vậy, mà ngay cả Lạp Lệ Sa cũng thế!

Vậy cho nên nàng mới xem đó là chuyện đương nhiên, cho rằng nàng được cưng chiều là chuyện thiên kinh địa nghĩa. Nàng quên mất Lạp Lệ Sa cũng là nữ hài tử, Lạp Lệ Sa chắc chắn cũng mong muốn có một người đối với mình như vậy, tìm đủ mọi cách che chở, hết mực thương yêu nâng niu nàng trong lòng bàn tay. Nàng ấy luôn giữ điều này trong lòng chỉ là không nói ra mà thôi, Phác Thái Anh nhớ tới lời nói của Thường Tứ Hỉ, hóa ra đó đều là những thứ mà Lạp Lệ Sa mong muốn nhất.

Đối với sự nỗ lực của bản thân thì nàng thực sự không bằng Lâm Tích Nhạn, còn về mặt kiên trì thì càng bị cô ta bỏ xa mấy ngàn dặm, chẳng qua nàng chỉ có thể ỷ lại vào việc Lạp Lệ Sa yêu thích mình mà thôi. Sở dĩ nàng có thể mắng Lạp Lệ Sa một trận sau đó tiêu sái rời đi là vì trong lòng nàng biết rõ sớm muộn gì Lạp Lệ Sa cũng sẽ quay trở lại tìm nàng, không phải cũng đã đến lúc rồi sao? Nhưng ngay cả cơ hội nói chuyện nàng đều không cho Lạp Lệ Sa, lúc Lạp Lệ Sa rơi lệ, có phải trong lòng nàng ấy rất đau khổ không?

Không thể chờ thêm được nữa, Phác Thái Anh đẩy Phác Tri Thâm: “Đệ về trước đi, khi nào có thời gian ta sẽ kể lại toàn bộ đầu đuôi câu chuyện giữa ta cùng Lệ Sa cho đệ biết.”

Phác Tri Thâm cười nhạt đáp ứng: “Được.” Sau đó hắn giả vờ bực tức: “Tính tình của tỷ ta hiểu rõ nhất, nữ nhi phải ôn nhu một chút, bằng không thì chỉ có đệ và cha chịu đựng nổi tỷ thôi đấy.”

Phác Thái Anh thấy khóe mắt Phác Tri Thâm lúc cười xuất hiện nếp nhăn, cái mũi chua xót, nàng thực sự may mắn hơn rất nhiều người, nhưng so với họ thì lại không biết quý trọng, hy vọng mọi thứ vẫn còn kịp cứu vãn.

Phác Tri Thâm hiểu rõ nàng đang bối rối chuyện gì, hắn chỉ vào ngực của mình nói: “Đôi mắt lừa tỷ, lỗ tai gạt tỷ nhưng trái tim sẽ không thể nào dối lừa tỷ. Lúc xúc động tỷ nên hỏi thử trong lòng mình xem cảm thấy ra sao thì sẽ không phải hành động theo cảm tính như vậy.”

Phác Thái Anh đã thoải mái hơn trước nhưng vẫn bày ra bộ dáng đại tỷ xua tay đáp: “Biết rồi! Đệ còn dong dài hơn cả mẫu thân.”

Phác Tri Thâm dùng đầu ngón tay đặt trên môi làm ra dáng vẻ chấp thuận.

Phác Thái Anh không còn do dự chạy đến trước đại môn, nâng vòng sắt gõ hai cái nặng nề.

Một gã sai vặt trông cửa nhìn thấy Phác Thái Anh lập tức nói: “Đại tiểu thư không có ở phủ ạ.”

Phác Thái Anh lộ vẻ kinh ngạc, ngoại trừ phủ Tướng quân thì nàng không nghĩ ra Lạp Lệ Sa còn có thể đi nơi nào, cắn răng nói: “Ta chờ nàng trở lại.”

Gã sai vặt lại nói: “Đã mấy tháng rồi người vẫn chưa trở về.”

Phác Thái Anh càng thêm sửng sốt, nói cách khác, lúc Lạp Lệ Sa quay trở lại đây ngay cả nhà cũng chưa về mà trực tiếp đến tìm nàng sao? Trong lòng nàng lập tức sinh ra một tia ấm ấp, suy nghĩ một chút tiếp tục nói: “Ta vào trong chờ nàng.”

Gã sai vặt có hơi lo lắng nhưng cũng không dám hỏi, mời nàng đi vào rồi nói: “Lão gia đang ở thư phòng tiếp đãi khách, tiểu thư có cần ta đi bẩm báo với ngài ấy một tiếng không ạ?” Phác Thái Anh là khách quen của phủ Tướng quân cho nên gã sai vặt mới hỏi như vậy.

Phác Thái Anh đang muốn nói không cần, đột nhiên nhớ tới chuyện Thái tử phi, thăm dò ý tứ của Lạp tướng quân một chút cũng tốt, nghĩ thế liền hỏi: “Tướng quân đang tiếp khách nhân nào vậy, có quan trọng không? Nếu tiện thì ngươi dẫn ta đến đó đi.”

Gã sai vặt lập tức dẫn đường phía trước, vừa đi vừa nói: “Thái y trong cung gần đây thường lui tới phủ, người hôm nay đến chính là Hồ thái y.”

“Thái y? Trong phủ có người nào bị bệnh ư?” Phác Thái Anh hỏi.

Gã sai vặt đáp: “Việc này tiểu nhân không biết.”

Đang lúc nói chuyện đã đi đến cửa thư phòng, Lạp tướng quân nghe nói Phác Thái Anh ở bên ngoài vội vàng mời nàng vào trong, thăm hỏi xong thì hỏi: “Thái Anh đến tìm Lệ Sa phải không? Nhưng mà Lệ Sa còn chưa trở lại kinh thành.”

Phác Thái Anh cũng không giấu diếm: “Lệ Sa đã trở về, nàng đang tìm con, con tới đây để chờ nàng.”

Trên mặt Lạp tướng quân vui mừng: “Về rồi sao, thật là tốt quá!” Sau đó cau mày vuốt râu: “Thế sao lại không về nhà?”

Phác Thái Anh tất nhiên không dám nói là do nàng làm Lạp Lệ Sa tức giận bỏ đi, nhỏ giọng nói: “Con cũng không biết ạ.” Nhìn thấy một lão thái y đứng bên cạnh bèn đổi chủ đề: “Tướng quân, thân thể ngài không được khỏe sao ạ?”

Chân mày Lạp tướng quân càng nhíu chặt: “Lệ Sa không phải đã nói với con chuyện đó rồi ư?”

Phác Thái Anh lắc đầu.

Lạp tướng quân nói: “Mẫu thân Lệ Sa mắc bệnh nặng, khắp nơi cầu y đều không có kết quả. Lệ Sa dùng bồ câu đưa tin trở về, muốn hỏi xem thái y có phương pháp chữa trị nào không.”

Phác Thái Anh lập tức minh bạch, tuy rằng nàng tận mắt nhìn thấy Bạch Sương Sương cứu Lâm Tích Nhạn, thế nhưng Bạch Sương Sương đã đáp ứng thì nhất định sẽ làm được, Lạp Lệ Sa lại dùng tính mệnh mẹ nàng đổi lấy mệnh của Lâm Tích Nhạn, không biết sau này nàng ấy có hối hận hay không, có khổ sở hay không. Nghĩ như vậy Phác Thái Anh càng muốn gặp mặt Lạp Lệ Sa, nàng muốn biết những suy nghĩ tận sâu trong đáy lòng nàng ấy, lúc này lại hỏi: “Thế có biện pháp nào không ạ?”

“Các thái y đều nói nếu chỉ dựa vào lời miêu tả thì rất khó tìm ra nguồn gốc căn bệnh, chỉ khi nhìn thấy được người bệnh mới chuẩn đoán được bệnh mà hốt thuốc. Tiếc là mẫu thân Lệ Sa sống chết cũng không chịu vào kinh.”

Phác Thái Anh biết vì sao Bạch Sương Sương lại không chịu vào kinh. Theo như lời Bao Uyển Dung nói thì Bạch Sương Sương giờ đây hẳn là già đi rất nhiều, bà ta làm sao có thể để cho Lạp tướng quân nhìn thấy bộ dạng của mình lúc này: “Kia chẳng phải là thúc thủ vô sách sao?”

Hồ thái y bên cạnh nói: “Cái này cũng không hẳn, lão phu cùng mấy vị đồng sự thương lượng đã lâu, khai ra một số toa thuốc, tuy rằng trị ngọn không trị gốc nhưng vẫn có thể kéo dài được tánh mạng. Đợi đến khi Lạp phu nhân đồng ý, chúng thần liền đem hết khả năng tận lực chữa trị trừ phi bệnh tình nguy cấp không còn biện pháp.”

Lạp tướng quân vừa nghe vừa gật đầu đồng ý để Hồ thái y viết đơn thuốc, dùng bồ câu đưa tin chuyển đến Danh Kiếm sơn trang, đợi cho chính vụ làm xong ông sẽ đích thân đi nhận người. Sau khi tiễn Hồ thái y, Lạp tướng quân cũng không quên chuyện của Lạp Lệ Sa lại hỏi Phác Thái Anh: “Thái Anh có biết vì sao Lệ Sa không trở về nhà không?”

Không đợi Phác Thái Anh trả lời nói tiếp: “Có phải là vì chuyện Thái tử phi?”

Phác Thái Anh đang nghĩ cách làm sao để bắt vào vấn đề chính thì nghe ông hỏi trúng tim đen, cẩn thận thăm dò: “Nếu như Lệ Sa thực sự không muốn làm Thái tử phi, Tướng quân người nói xem nên làm gì bây giờ?”

Lạp tướng quân than thở: “Ta biết là thế mà, bằng không con bé làm sao lại trốn ra ngoài lâu như vậy. Có điều Lệ Sa từ nhỏ đến lớn luôn là người có trách nhiệm, nó không thể nào bỏ lại mớ hỗn loạn này mà tự ý rời đi.”

Phác Thái Anh thầm nghĩ đây là lý do Lệ Sa trở lại, đột nhiên trong đầu nảy ra suy nghĩ: Lạp Lệ Sa ngay cả nhà cũng không về mà lập tức đi tìm nàng, chấp nhận đánh cuộc một phen, nếu như các nàng thuộc về nhau thì Lệ Sa sẽ không phải gả cho Thái tử, nếu như không thể, vậy thì chỉ có duy nhất một con đường! Vẫn là câu nói kia, nàng ngay cả cơ hội nói chuyện cũng không cho Lạp Lệ Sa, sợ rằng nàng ấy bị thất vọng cực độ cho nên mới đau lòng mà rơi lệ.

Nghĩ thế, lòng Phác Thái Anh càng nóng như lửa đốt.

Lạp tướng quân nhìn thấy nàng nóng lòng sốt ruột bèn khuyên nhủ: “Thái Anh an tâm đừng quá lo lắng, Lệ Sa nghĩ gì chúng ta còn chưa biết, tốt nhất vẫn nên hỏi con bé rõ ràng. Nếu Lệ Sa thật sự không muốn gả, lão phu cho dù có tá giáp quy điền (từ chức làm dân thường) cũng không để cho con bé bị gả đi.”

Phác Thái Anh nghe ông nói vậy trong lòng như trút được tảng đá lớn, hơn nữa Lạp tướng quân vì muốn Lạp Lệ Sa được vui vẻ, ông cũng không màng đến chuyện nàng ấy có phải là con gái ruột của mình hay không.

Mãi vẫn không thấy Lạp Lệ Sa trở về, Phác Thái Anh cũng không tiện ở lại lâu nên nàng đành cáo từ Lạp tướng quân.

Lạp tướng quân tiễn nàng ra cổng, vừa mới đi được nửa đường thì thấy một gã sai vặt lảo đảo chạy tới bổ nhào ngay dưới chân ông. Lạp tướng quân không vui quát lên: “Có chuyện gì mà hấp tấp như vậy, chả có phép tắc gì cả.”

Gã sai vặt thở phì phò, lắp bắp nói: “Đại… đại… đại tiểu thư đã trở về rồi ạ!”

Phác Thái Anh và Lạp tướng quân đều đồng loạt vui mừng, chốc lát quả thực nhìn thấy Lạp Lệ Sa chậm rãi bước đến. Khi nàng nhìn thấy Phác Thái Anh cũng rất kinh ngạc, hai người bốn mắt nhìn nhau, bỏ quên Lạp tướng quân đang ở bên cạnh.

Lạp tướng quân là một người đơn giản nào hiểu được các nàng nhìn nhau chứa đựng hàm ý gì, cười ha ha bảo: “Lệ Sa, cuối cùng con cũng trở về rồi, bằng không cha sẽ phái người đi tìm con đấy.”

Lạp Lệ Sa đi tới trước mặt Lạp tướng quân, áy náy nói: “Cha, đã làm người lo lắng rồi ạ.”

Lạp tướng quân lại cười nói: “Trở về là tốt rồi, nhìn con bộ dạng bôn ba mệt mỏi, mau vào trong rửa mặt chải đầu đi, cha kêu người đi chuẩn bị cơm nước. Hôm nay Thái Anh không cần phải về, con đến nhiều lần nhưng không có Lệ Sa ở đây, cuối cùng con bé cũng đã trở về nhất định có rất nhiều điều muốn nói. Ta sẽ sai người tới phủ Thừa tướng thông báo một tiếng.”

Mặt Phác Thái Anh đỏ lên, lén nhìn thoáng qua Lạp Lệ Sa sau đó nói: “Không cần đâu ạ, Tri Thâm hộ tống con sang đây, đệ ấy biết con ở chỗ này.”

“Như vậy thì tốt rồi, hai đứa trở về phòng trước đi.” Lạp tướng quân quay sang Lạp Lệ Sa, vỗ vỗ vai nàng: “Mọi chuyện cứ để cho cha.”

Lạp Lệ Sa thoáng chốc mắt đỏ lên.

[text_hash] => 64a98d10
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.