Array
(
[text] =>
Jeong Jihoon thật lâu không trả lời, Lee Sanghyeok cảm thấy lúng túng, cậu không biết làm thế nào lại cầm lấy quả táo đã cắt sẵn, cắn một cái.
Cắn vào miệng mới nhớ lại, chắc hẳn là giám đốc gọt, trong lòng nhất thời đau xót, hơi ghen tỵ.
Thực sự yên lặng quá lâu, cậu nghi hoặc ngẩng đầu, vẻ mặt Jeong Jihoon dọa cậu giật mình một cái.
Người này đôi mắt vô cùng đỏ, trông như sắp khóc, lại trông như cực kỳ uể oải, mắt tràn ngập tơ máu.
Jeong Jihoon đưa tay che mắt, giọng nói kỳ quái, tựa như muốn cười, lại tựa như thở dài, thất vọng vô cùng.
Giọng hắn kỳ lạ: “Em sao lại cảm thấy tôi thích cậu ấy?”
Lee Sanghyeok bị hỏi ngược lại ngẩn ra, từ lúc học cao trung, cậu đã biết Jeong Jihoon thích Kang Min Joon, vì lẽ đó tiên nhập vi chủ.
Sau đó bọn họ có liên lạc, Jeong Jihoon cũng không chịu nói cho cậu biết.
Lúc Kang Min Joon kết hôn, ánh mắt Jeong Jihoon nhìn Kang Min Joon, các chi tiết nhỏ khác đều dẫn đến một chân tướng, cậu cho rằng Jeong Jihoon vẫn cứ tình cũ khó quên.
Jeong Jihoon cười khổ một phen: “Cũng phải, dù sao bao nhiêu năm nay, tôi cũng cho rằng em thích cậu ấy.”
“Lee Sanghyeok , tôi thật sự từng thích cậu ấy, nhưng việc đó đã sớm qua rồi.”
Thân thể Lee Sanghyeok khẽ run rẩy, những câu nói này, từ lâu cậu đã muốn nghe Jeong Jihoon nói, khổ sở, khó chịu… thời điểm khổ sở nhất, cậu cũng từng dùng những câu nói hiện tại của Jeong Jihoon để an ủi chính mình.
Tự nói với mình rằng Jeong Jihoon không thích Kang Min Joon, Jeong Jihoon thích cậu.
Jeong Jihoon từng thích Kang Min Joon, nhưng chuyện đã qua rồi.
Những câu suy đoán cậu tự mình an ủi, hôm nay đều đã được xác nhận.
Cậu vội vàng chớp mắt, nén xuống chua xót trong mắt, cậu khẽ lấy hơi, không dám ra sức, sợ chính mình sẽ mất mặt mà khóc lên.
Cậu hỏi Jeong Jihoon vì sao ngăn cản cậu gặp Kang Min Joon.
Jeong Jihoon nói tôi không muốn em gặp cậu ấy, tôi nghĩ em vẫn thích cậu ấy.
Lee Sanghyeok nắm chặt góc áo đến nhăn nhúm: “Anh sao lại… lúc ở hôn lễ sao lại nhìn cậu ta như vậy?”
Jeong Jihoon lúc đầu còn không rõ, đợi Lee Sanghyeok nói tỉ mỉ, hắn mới tỉnh ra.
Khi đó Jeong Jihoon còn chưa chia tay Lee Sanghyeok .
Nhưng Lee Sanghyeok đã lâu không trở về nhà, khiến hắn buồn bực lại mất tập trung.
Đặc biệt là Lee Sanghyeok đã biết hắn từng nhận trợ giúp của Thạch gia, hắn biết giải thích chuyện này thế nào.
Ahn Jaehyun tuy rằng thích nhục nhã hắn, nhưng có một số việc cũng không nói sai.
Người bên ngoài nhìn vào đều nghĩ, hắn chính là nhận tiền rồi, lại không chăm sóc thật tốt tiểu công tử.
Nhưng hắn không muốn những gút mắc này chen giữa Lee Sanghyeok và hắn.
Hắn không phải vì tiền mà đối tốt với Lee Sanghyeok .
Lúc Lee Sanghyeok bán xe đưa tiền cho hắn, Jeong Jihoon trong lòng vừa cảm thấy bất lực vừa giận chính mình, lần đầu tiên ý thức được mình vô dụng như vậy, mãi đến tận lúc trợ lý của anh trai Lee Sanghyeok liên hệ hắn, nói sẽ giúp đỡ về mặt tài chính, điều kiện đầu tiên là phải đối xử tốt với em trai anh một chút.
Jeong Jihoon cự tuyệt điều kiện này, lại đưa ra 30% cổ phần công ty cho đối phương, xem như đầu tư.
Có thể Lee gia không xem trọng phần cổ phần này, nhưng hắn an lòng.
Hắn không hy vọng nhất, là Lee Sanghyeok biết được chuyện này, bởi vì hắn muốn Lee Sanghyeok ở lại bên cạnh hắn.
Trong hôn lễ, phù dâu khoác tay hắn nói với hắn, Kang Min Joon cùng cô dâu thật hạnh phúc.
Trong lòng hắn nghĩ đến người vẫn chưa trở về nhà, hững hờ gật đầu.
Phù dâu hỏi: “Anh có người yêu không?”
Jeong Jihoon gật đầu.
Phù dâu lại hỏi hắn, lát nữa có muốn cướp bó hoa tặng bạn gái không, không chừng đối phương sẽ rất vui mừng đó.
Jeong Jihoon liếc nhìn Kang Min Joon đang kích động chờ đợi, nghĩ đến vẻ mặt Lee Sanghyeok nếu nhận được hoa, đột nhiên khẽ mỉm cười.
Lee Sanghyeok sẽ vui vẻ hay là không? Cậu nói cậu không thích Kang Min Joon.
Vậy, cậu thích hắn.
Hắn cuối cùng cũng rõ ràng rồi, Lee Sanghyeok thích hắn.
Mà hắn cũng thích Lee Sanghyeok .
[text_hash] => 480ae533
)