Array
(
[text] =>
Từ trong phòng mật thất đi ra, hai người tiếp tục tiến sâu vào thông đạo. Lần này cuối thông đạo không còn là Đoạn Long thạch nữa mà là một cánh cửa lớn, trên cửa gắn một cơ quan hình thù kỳ dị.
Sở Diệp vỗ tay, vẻ mặt phấn khởi: “Tốt quá, cuối cùng không phải lại là Đoạn Long Thạch!”
Hắn đã liên tục đào đá ba tháng, thật sự chẳng muốn đào thêm chút nào nữa.
Lâm Sơ Văn liếc mắt nhìn hắn một cái, trong lòng lại không lạc quan như đối phương. “Đoạn Long Thạch cũng không có gì không tốt.”
Dù sao Đoạn Long thạch không đòi hỏi kỹ xảo gì phức tạp, nước chảy đá mòn, chỉ cần kiên trì bền bỉ thì phá được chẳng qua là sớm hay muộn mà thôi. Đổi thành một khảo nghiệm khác, liệu có qua được hay không lại là chuyện khác.
Sở Diệp liếc nhìn cậu một cái, trong lòng thầm than: thật không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Lâm Sơ Văn trông cứ như một công tử yếu đuối thư sinh nhưng lại có thể chịu khổ đến vậy. Cả ngày đào đá cũng không kêu ca một câu.
So với thái độ của Lâm Sơ Văn khi nói đến chuyện đập đá, trong lòng hắn bỗng dâng lên đôi chút chột dạ.
“Trên cánh cửa lớn kia là thứ gì vậy?” hắn hỏi.
Lâm Sơ Văn chăm chú nhìn đại môn, xem xét cẩn thận một lúc mới đáp: “Đây hẳn là một cơ quan thử nghiệm linh hồn lực. Chỉ cần linh hồn lực đạt tới tiêu chuẩn thì cửa sẽ tự động mở ra.”
“Nếu không đạt tiêu chuẩn thì có thể cưỡng ép phá được không?”
Cậu lắc đầu: “Chỉ sợ không được ạ. Nếu cưỡng ép mở rất có thể vật bên trong sẽ tự hủy.” Cánh cửa này cực kỳ kiên cố, lấy thực lực của cậu và Sở Diệp bây giờ không có cách nào mạnh mẽ phá cửa.
“Vậy thì thử nghiệm linh hồn lực đi.” Sở Diệp nói.
“Ta thử trước.”
Lâm Sơ Văn đặt tay lên thiết bị kiểm tra linh hồn lực trên cửa, kết quả hiện ra là thượng hạ phẩm.
Sở Diệp vỗ tay khen ngợi: “Lợi hại quá!”
Thượng phẩm linh hồn lực vốn đã là tư chất ngàn người khó gặp, Sở Tư Thần cũng chỉ dừng ở trung thượng phẩm mà thôi.
Hắn cũng không thấy lạ khi Lâm Sơ Văn có được tư chất như vậy, dù sao trong sách đối phương vốn là một Dược Tề Sư thiên tài.
Lâm Sơ Văn hơi nhíu mày, thấp giọng nói: “Lạ thật.”
Sở Diệp khó hiểu: “Lạ chỗ nào?”
Cậu quay đầu nhìn hắn: “Lúc ở Lâm gia ta cũng đã thử nghiệm rồi, kết quả là trung thượng phẩm.”
Sở Diệp thầm nghĩ: Chẳng lẽ tư chất của Lâm Sơ Văn tăng lên rồi sao? Vậy đúng là chuyện tốt. “Có gì lạ đâu, nói không chừng là tư chất của đệ tăng rồi.”
Cậu lắc đầu: “Tư chất của linh hồn lực thường được định hình từ trước khi trở thành Hồn sủng sư. Sau đó muốn tăng lên thì vô cùng khó khăn. Ta cũng không gặp cơ duyên gì đặc biệt, không lý gì lại đột nhiên tăng vọt lên thượng phẩm thế này.”
Sở Diệp nghĩ nghĩ, nói: “Có khi nào do mấy loại dược tề đệ dùng không?”
Lâm Sơ Văn chế rất nhiều dược tề linh hồn, bản thân cũng đã uống không ít. Tuy cậu dùng không nhiều bằng hắn nhưng so với người thường thì đã là kinh người.
“Có lẽ là do linh tuyền.” Cậu cảm thấy so với dược tề mình luyện, linh tuyền còn thần kỳ hơn. Cậu luyện chế số lượng dược tề tuy lớn nhưng đều là dược tề phổ thông, còn linh tuyền thì có thể triệt tiêu tác dụng phụ, thật là điều khó tưởng tượng.
Sở Diệp gật đầu: “Chắc là có cả hai.”
Lâm Sơ Văn nhìn hắn, nói: “Cánh cửa này yêu cầu rất cao với linh hồn lực, ta không đạt tiêu chuẩn.”
“Thượng phẩm mà còn không đủ?”
“Huynh thử xem.” Cậu vẫn khá tò mò về phẩm cấp linh hồn lực của hắn.
Sở Diệp đặt tay lên thiết bị kiểm tra, con số lập tức nhảy vọt đến thượng thượng phẩm, nhưng cánh cửa vẫn không mở.
Lâm Sơ Văn sửng sốt nhìn hắn, ánh mắt đầy kinh ngạc: “Huynh là… thượng thượng phẩm?! Với tư chất như thế tại sao Sở gia lại đuổi huynh đi?”
Cậu thực sự bị chấn động. Thượng hạ phẩm đã là trăm năm khó gặp, đừng nói đến thượng thượng phẩm. Nếu bị thế lực lớn phát hiện chắc chắn sẽ được bảo vệ như báu vật, toàn lực bồi dưỡng. Bởi lẽ người có tư chất như vậy xác suất đạt tới cấp Vương là cực kỳ cao.
Sở Diệp cười gượng: “Ban đầu tư chất của ta rất kém, giữa chừng có xảy ra chút biến cố.”
Lâm Sơ Văn gật đầu tỏ ý hiểu. Nếu lúc trước hắn đã là thượng thượng phẩm thì với cách Sở gia ưu ái Sở Tư Thần cũng không thể ném một thiên tài vào sơn thôn hẻo lánh như vậy.
“Lúc đầu huynh có tư chất gì?”
“Hạ phẩm.”
Cậu trừng lớn mắt, còn kinh ngạc hơn lúc nãy: “Chỉ là hạ phẩm thôi sao?”
Sở Diệp gật đầu.
Cậu nghi hoặc: “Vậy sao huynh có thể khế ước Tiểu Ngân? Với hạ phẩm tư chất thì xác suất khế ước được ong chúa Ngân Sí chắc chưa đến 1%.”
“Lúc ấy linh hồn lực của ta đã biến dị rồi.”
Nghe vậy Lâm Sơ Văn cũng không hỏi kỹ là biến dị thế nào. “Việc này huynh tuyệt đối không thể để người khác biết. Rất nhiều Hồn Sư đang nghiên cứu cách tăng tư chất linh hồn, dù bị cấm thì vẫn có người liều mạng theo đuổi nó.”
Tư chất cậu chỉ tăng chút ít còn đỡ, nhưng Sở Diệp thì từ hạ phẩm lên tận thượng thượng phẩm, mức tăng quá lớn. Nếu bị những kẻ nghiên cứu linh hồn lực cuồng loạn phát hiện, hậu quả thật sự khó lường.
Sở Diệp gật đầu: “Đệ yên tâm, ta biết chừng mực.”
Hắn nhìn đại môn vẫn không chút lay chuyển, cau mày: “Vậy là ta vẫn chưa đạt tiêu chuẩn?”
“Có vẻ đúng là vậy ạ.” Cậu gật đầu. “Cho nên ta mới nói, mấy cục đá chắn cửa cũng không phải là tệ.”
Sở Diệp mất hứng: “Cái quỷ gì vậy! Thượng thượng phẩm còn không đủ, chẳng lẽ phải cực phẩm mới mở được? Thế thì làm khó người ta quá rồi.”
Thượng phẩm đã là kỳ ngộ hiếm thấy, cực phẩm thì ngay cả đại tông môn e là cũng không có. Chủ nhân động phủ này có lẽ không muốn để ai lấy được bảo vật.
Lâm Sơ Văn lắc đầu: “Căn cứ theo ký hiệu ở cánh cửa này, hạ phẩm là từ 0–3000, trung phẩm 3000–6000, thượng phẩm 6000–9000, cực phẩm là trên 9000. Trong thượng phẩm, lại chia thành ba bậc: thượng hạ phẩm 6000–7000, thượng trung phẩm 7000–8000, thượng thượng phẩm 8000–9000.”
“Cánh cửa này chắc yêu cầu thượng thượng phẩm, nhưng ở mức rất cao, cỡ chừng 8900 trở lên, còn huynh hiện tại mới khoảng 8600.”
Sở Diệp trợn mắt: “Chủ nhân nơi này thiết lập tiêu chuẩn đúng là khốn nạn, thật biết làm khó người! Vậy giờ ta nên làm sao, dùng dược tề à?”
“Không phải huynh vừa lấy được Đoán Hồn Tửu sao? Loại rượu này có thể nâng linh hồn lực, nếu uống hết chắc là cũng đủ rồi.”
Sở Diệp: “…” Vậy là giờ hắn phải liều mạng uống rượu à? Không muốn làm tên nát rượu mà cũng không được?
Thấy vẻ mặt khổ sở của hắn, Lâm Sơ Văn an ủi: “Huynh đâu cần bày ra vẻ mặt đó. Nâng cao linh hồn lực vốn có lợi cho huynh, chẳng có hại gì mà!” Dù sao đàn ong của Tiểu Ngân cũng đang không ngừng mở rộng, Sở Diệp cũng cần tăng linh hồn lực theo.
“Nhưng uống nhiều vậy…” Hắn không biết có bị ngộ độc cồn không.
Cậu lắc đầu: “Một vò Đoán Hồn Tửu giá thị trường từ 1000 đến 2000 đồng vàng, Hồn Sĩ bình thường còn tiếc không dám uống, huynh còn chê à?”
“Quý vậy sao?”
“Đương nhiên, ta nói là giá thị trường. Rượu này sản lượng ít, nếu bán cho người sành rượu thì giá có thể còn cao hơn nữa.”
Sở Diệp chớp mắt. Thế tính ra, cả căn phòng rượu này trị giá cả chục vạn? Đúng là phát tài rồi! Không uổng công hắn cực khổ đào đá mấy tháng, cũng đáng lắm.
…
Hai người ở lại mật thất trong sơn động, bất ngờ phát hiện tu luyện trong hầm rượu có hiệu quả không tệ.
Hai người suy đoán nơi này chắc gần một linh mạch nào đó. Tuy phòng rượu không đặt trực tiếp trên linh mạch nhưng vẫn chịu ảnh hưởng, linh khí rất nồng đậm.
Sở Diệp chống cằm: “Giá mà ta biết cách chuyển dời linh mạch thì tốt rồi.”
Một linh mạch như vậy giá trị không nhỏ đâu. Sở gia cũng có linh mạch, trưởng lão trong tộc đều tranh nhau chỗ gần linh mạch để tu luyện.
Nghe nói có những cao thủ có khả năng tìm linh mạch thượng thừa, thần thông quảng đại, có thể dẫn chúng từ nơi khác về.
Tổ sư khai phái của Thanh Vân Tông vốn chọn chỗ núi linh khí loãng, người nọ nhìn trúng phong thủy địa thế nơi đó liền từ khắp nơi kéo về hàng chục linh mạch mới tạo nên cảnh tượng thánh địa tu luyện như ngày nay.
Lâm Sơ Văn nói: “Phép chuyển linh mạch ít nhất phải là Hồn Vương mới làm được. Huynh vẫn nên thôi đừng nghĩ nữa.” Dù là Hồn Vương thì người biết thuật ấy cũng rất hiếm. Thanh Vân Tông hiện nay có Hồn Vương nhưng cũng chẳng ai biết thuật ấy, hình như đã thất truyền rồi.
Sở Diệp thở dài: “Thôi được.”
Tiểu Ngân bay về, phía sau dẫn theo một đàn ong, trên lưng chúng chở đầy linh dược.
“Tiểu Ngân giỏi quá!” Lâm Sơ Văn khen ngợi.
Tiểu Ngân vẫy vẫy cánh, ra hiệu khách sáo không dám nhận lời khen. Trong đàn số ong Ngân Sí phẩm cấp cao đã ngày một nhiều.
Gần đây Tiểu Ngân bắt đầu dạy các con ong Ngân Sí thượng phẩm phân biệt dược liệu. Kết quả không tồi, chúng liên tục tìm được không ít dược thảo.
Thực ra nhiều con ong chẳng phân biệt được dược liệu gì, chúng chỉ theo mùi hương mang các loài hoa về, nhờ thế Lâm Sơ Văn cũng thu được không ít niềm vui bất ngờ.
“Cái này là gì thế?” Tiểu Ngân hỏi.
“Đoán Hồn Tửu.”
Tiểu Ngân lập tức chui thẳng đầu vào vò rượu, Sở Diệp thấy vậy thì cuống cuồng: “Kiềm chế chút đi nhóc con, đừng có chết đuối trong đó!”
Tiểu Ngân vỗ cánh ra hiệu Sở Diệp không cần lo hão.
Nhóc vẫy cánh, bơi lội tung tăng trong rượu, Sở Diệp thấy nó không có gì bất thường thì cũng mặc kệ.
Tiểu Ngân uống đến hơn nửa vò rượu mới bay ra, thân mình lảo đảo, bay chưa được mấy bước đã “phịch” một tiếng đâm vào vách đá ngã lăn ra đất.
Lâm Sơ Văn nhìn nó nằm im bất động, hơi lo lắng: “Tiểu Ngân không sao chứ?”
Sở Diệp lắc đầu: “Không sao đâu, nhóc con này ngủ rồi. Chúng ta chỉ cần đừng giẫm bẹp nó là được.”
Lâm Sơ Văn: “…”
Sau khi tỉnh lại, Tiểu Ngân phát hiện rượu này thực sự rất có ích, uống xong nó có thể khống chế đàn ong tốt hơn trước.
Tiểu Ngân vốn đã thích mùi rượu, giờ lại càng thêm mê mẩn.
[text_hash] => 7e5f8fe7
)