[Dương Domic × HIEUTHUHAI] – “BẠN” – 12. Sinh Nhật – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[Dương Domic × HIEUTHUHAI] – “BẠN” - 12. Sinh Nhật

Array
(
[text] =>

    Hôm nay là sinh nhật Đăng Dương, Minh Hiếu được mời đến dự.

     Minh Hiếu ăn mặc bình thường, áo phông quần jean trông đơn giản nhưng rất có gu. Có điều, Minh Hiếu hay quên quá. Quên mất gì rồi.

    Đến nhà Đăng Dương, Minh Hiếu quen thuộc bước vào, không nhiều người như cậu tưởng tượng. Đăng Dương ra ngoài chơi bóng rổ rồi. Phòng khách chỉ có hai người, một đàn ông một phụ nữ trông đứng tuổi, có lẽ là phụ huynh của Đăng Dương. Còn có Kiều Kiều đang loay hoay gì đó trong bếp.

– Cháu chào cô, chào chú ạ. – Minh Hiếu lễ phép cất tiếng chào hỏi.

– Chào cháu. Cháu đến đây có việc gì không? – Người phụ nữ hỏi, còn người đàn ông ngồi cạnh chỉ nhẹ gật đầu đáp lại lời chào.

– Dạ? Cháu là bạn của Đăng Dương, tên là Minh Hiếu. – Minh Hiếu nghĩ do 2 người không biết danh tính mình thì nói.

– Ừ. Thế cháu đến tìm Đăng Dương à? Nó đi chơi bóng rổ mất rồi, cháu có ở lại chờ thì ở mà không thì ra sân vận động tìm nó.

– Dạ? Thế hôm nay Đăng Dương không tổ chức sinh nhật ạ? Cậu ấy mời cháu.

– Ơ, thế là cháu đến dự sinh nhật Đăng Dương à?

– Vâng.

– Ôi thế cô xin lỗi, cô tưởng cháu đến hỏi bài nó. Nhưng nó mời cháu thật à?

– Thật ạ.

    Người phụ nữ quay sang nói gì đó với chồng mình, rồi tươi cười đáp lại Minh Hiếu.

– Ừ, thế thì cháu cứ tự nhiên nhé. Cháu đến hơi sớm, nó còn lâu mới về. Cháu ngồi uống nước chờ nó nhé.

– Dạ vâng.

    Minh Hiếu thấy hai người họ kéo nhau đi đâu mất. Trong nhà giờ chỉ còn lại Minh Hiếu và Kiều Kiều.

– Cậu đang làm gì thế? Có cần tôi phụ không? – Minh Hiếu bước vào bếp, ngó nghiêng xung quanh rồi hỏi.

– À, tớ làm sắp xong rồi. Còn đồ trang trí bánh thôi, cậu ra kiểm tra xem còn thiếu gì không để lấy thêm. – Kiều Kiều vẫn lúi húi trong bếp, đưa 1 tay ra chỉ về phía bàn, chỗ có túi đồ trang trí.

– Được. – Minh Hiếu nói rồi quay ra kiểm tra đồ, thầm nhận xét con người này thì ra không phải là đáng ghét như cậu nghĩ.

    Nào là giấy ăn bánh, nĩa, dao cắt bánh, pháo bông, còn có cả nến. Nhưng nến lại là số 1 và số 7, Minh Hiếu thấy lạ quay ra hỏi Kiều:

– Sao lại là nến 17 thế này? Để tôi đi đổi nhé?

– Đúng rồi mà, cậu muốn đổi thành bao nhiêu nữa?

– Phải là 18 chứ?

– Ơ, thế cậu với Đăng Dương thân như thế mà không biết à?

– Biết gì cơ?

– Đăng Dương năm nay mới có 17 tuổi thôi mà, đâu ra 18.

– Nhưng sao lại học lớp 12 được?

– Cậu không thấy cậu ấy rất thông minh sao? Cậu ấy là học vượt lớp đó.

– Thật à?

– Tớ nói điêu cậu làm gì? Từ nhỏ Đăng Dương đã to lớn, thông minh hơn các bạn cùng tuổi, mãi sau khi đi khai sinh thì bố mẹ khai sinh cho cậu ấy lớn hơn một tuổi. Điều kiện nhà Đăng Dương còn rất tốt, cho Đăng Dương được học vượt lớp không phải là điều khó khăn gì.  Vả lại, cậu ấy học giỏi vậy mà.

– Ra vậy. Vậy mà tôi vẫn không cao to được bằng cậu ấy.

– Cậu lo gì, cậu rất dễ thương mà. Sẽ có rất nhiều người quý đấy.

– Ừ… Tôi cảm ơn.

   Kiều Kiều này quả thật cũng là một người dễ thương, nếu không thì Đăng Dương đã không thoải mái thân thiết đến thế. Minh Hiếu nghĩ sai cho người ta rồi.

     Bố mẹ Đăng Dương đi đâu, cả buổi hôm đấy không về nhà. Cùng ăn sinh nhật chỉ có 3 người thôi.

– Một, hai, ba

– Chúc mừng sinh nhật Đăng Dương!

– Đăng Dương ước đi.

– Được rồi, thổi nến đi

     Rồi Đăng Dương cắt bánh kem, chia cho mỗi người vài phần, đợi họ ăn hết rồi lấy tiếp.

      Đến phần quà cáp.

    Kiều Kiều đem tặng Đăng Dương một chiếc đồng hồ rất đẹp, dây đeo màu xanh than. Họa tiết không cầu kì nhưng bố trí hợp lý, tổng thể rất vừa mắt. Kiều Kiều cũng thật có mắt thẩm mỹ ghê.

– Cảm ơn Kiều nhé, trông đẹp ghê. Tớ thích lắm.

– Cậu thích là được.

     Sau đó, Đăng Dương đeo đồng hồ lên tay, ngắm nghía đủ kiểu rồi quay sang nhìn Minh Hiếu như đang chờ đợi điều gì.

– Đẹp lắm. Cậu đeo rất hợp. – Minh Hiếu tưởng Đăng Dương muốn mình nhận xét nên nói.

– … – Đăng Dương không nói gì, mặt hơi xị xuống.

– Sao thế?

– Không có quà cho người ta à?

– Ừ nhỉ, quên mất rồi. Xin lỗi nhé, mai đi học tôi mang cho.

– Người ta nếu để ý thì người ta đâu có quên.

– Thôi mà, tôi dễ quên. Tôi sai được chưa?

– Thái độ thế á?

– Ừ thì sao? Dù gì thì món quà hoàn hảo nhất cũng đang ở cạnh cậu còn gì?

– Gì cơ?

– Minh Hiếu này hơi bị hoàn hảo đấy. Tôi chính là món quà tốt nhất rồi, chỉ tiếc không tự đóng mình vào hộp quà được thôi.

– Thật thế á? – Đăng Dương đưa tay ra bên cánh tay Minh Hiếu, ôm lấy kéo về phía mình.

– Chả thật đi? – Minh Hiếu cũng thuận theo, nghiêng mình về phía người kia.

    Lần này là Kiều Kiều làm cái bóng đèn.

– Đừng có bắt tớ làm cái bóng đèn mà! – Kiều Kiều trêu chọc.

– Làm gì có? – Minh Hiếu tự nhiên quá nên quên rằng nãy giờ cô nàng vẫn còn ở đây.

– Cậu chính xác là kì đà cản mũi đó! – Đăng Dương lên tiếng trả đũa.

– Nói gì vậy? – Minh Hiếu khẽ đấm nhẹ vào tay Đăng Dương.

– Có sai đâu.

– Được rồi, cậu không sai, tớ sai. Nhưng mà tớ chán quá. Hay mình chơi quệt bánh kem đi! – Kiều Kiều gợi ý.

– Thôi, dọn dẹp khổ lắm. – Minh Hiếu từ chối, thấy trò này cũng không sạch sẽ gì. Chơi xong bị bẩn liền sẽ rất phiền phức.

– Không sao, Đăng Dương dọn hết. – Kiều Kiều cười nói, hướng mắt về phía Đăng Dương.

– Ủa ê? – Đăng Dương phản đối ngay.

     Kiều Kiều lấy tay quệt một vệt kem lớn ngang mặt Đăng Dương, dính lên má và cả mép miệng của hắn.

– Nhìn ghê quá Đăng Dương ơi! Wtf? Gì vậy? – Minh Hiếu đang cười Đăng Dương thì trên má xuất hiện vệt kem trắng.

    Là Đăng Dương vừa dùng miệng để truyền kem lên má cậu.

– Tôi cũng muốn chơi quệt kem. – Đăng Dương nói, lau hết những vệt kem trên miệng mình quệt lên má Minh Hiếu.

– Á!! Tớ sợ con người cậu rồi đấy Đăng Dương ơi! Tớ đi dọn bếp đây, tớ không muốn ăn cơm chó đâu, no lắm rồi huhu. – Kiều Kiều nói một lèo rồi chạy vụt vào bếp, để lại không gian riêng cho hai người.

– Sao lại làm vậy? Nhỡ bố mẹ biết chuyện thì sao? – Thấy Kiều Kiều đã vào trong bếp, Minh Hiếu nhỏ tiếng hỏi. Dù gì hành động lúc nãy quá rõ ràng, đã được tính là thơm má rồi. Chẳng có 2 người bạn nào làm như vậy cả.

– Không sao, Kiều Kiều là người hiểu chuyện. Vả lại, bố mẹ tôi cũng sẽ không cấm cản gì.

    Minh Hiếu không nói gì nữa, nhẹ nhàng lau đi những vệt kem trên má mình rồi đứng lên thu dọn đồ giúp Đăng Dương.

    Ba người họ dọn xong thì quậy phá cả đêm, hết hát karaoke thì đến phá phòng Đăng Dương đến tận sáng mới về.

     _____________________________________

  Chỉ đc vậy thui, tại tui kh viết đc ngọt ấy, kiểu hay bị sượng. Bật mí xíu là truyện sẽ đi đến hướng mới, bối cảnh mới luôn, kh phải là trong trường học nữa mà là trường đời=))) nói chứ tui kh viết được ngọt, nên phần tới sẽ có hơi drama tí, buồn nhẹ nhàng buồn đáng iu buồn chấp nhận được. Kết là HE, còn là Happy hay là Huhu thì tùy tâm =))

    Tưởng nay kh viết được nma tối được nghỉ nên up cho đỡ flop nè hjhj

    
    
    

[text_hash] => b7b0f361
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.