[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 94 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 94

Array
(
[text] =>

Naraku lại biến mất thêm một lần nữa. Tộc mèo rừng cũng rời đi, Naraku giống như đã biến mất khỏi thế giới này, tất cả phân thân của hắn biến mất không còn tăm hơi, không để lại một dấu vết. Thu thập mảnh ngọc tứ hồn hầu như đã đến thời khắc cuối cùng, mảnh ngọc trong tay chúng tôi gần như là ba phần tư, chỗ của Naraku có được cũng phải một phần tư, nhưng hắn lại lựa chọn dấu tung tích của mình, thật là kỳ lạ. Chẳng lẽ là vì ngày hôm đó sao? Ngày ấy, lúc thủ lĩnh tộc mèo rừng công kích Kikyo, Naraku không kìm lòng được sao?

Trời đã tối, lửa trại cháy hừng hực, chúng tôi ngồi quanh lửa trại ngoại trừ âm thanh trò chuyện của Jaken và Myoga lúc ẩn lúc hiện còn chúng tôi không ai mở miệng nói chuyện. Hay là do di chứng do ảo cảnh của Xuân Lam về sau, những chuyện giấu diếm mãnh liệt từ từ phù ra mặt nước. Vốn đã cải thiện quan hệ, lại một lần nữa trở nên lạnh giá. Điều đáng vui mừng duy nhất chính là Vô Ảnh mang theo Không Dấu Vết trở lại gia tộc bộ lạc thuộc về bọn họ. Tình hình bên này xem ra không quá bết bát.

“Cái gì? Jaken, ngươi thật khốn khiếp!” Âm thanh căm phẫn sục sôi của Myoga vang lên, tôi giương mắt nhìn lên, hắn đang ngồi xổm trên bả vai của Jaken vung bốn cái tay bé tí, biểu thị cực kỳ bất mãn, “Rõ ràng thiếu gia Inuyasha mới là người mà lão gia định ra người thừa kế. Thiếu gia Sesshomaru chỉ là giúp thiếu gia Inuyasha tạm thời quản lý.”

“Ha ha, đừng nói đùa. Đám yêu quái cũng sẽ không đồng ý tiếp nhận một bán yêu làm quản lý. Tộc mèo rừng tiến cồn lần này ngươi đã thấy rõ rồi còn gì. Đại nhân Sesshomaru mới là người thừa kế duy nhất trong lòng lão gia.” Jaken mở miệng ra đóng lại lớn tiếng kháng nghị. Tôi nhíu mày mắt lạnh đảo qua Jaken, nhưng hoàn toàn tập trung vào việc đang vì Sesshomaru mà cãi lại, thậm chí ngay cả tất cả ánh mắt bất mãn của Sesshomaru cũng bỏ quên.

“Ha ha, quá buồn cười, nhưng lão gia đem Thiết Toái Nha để lại cho thiếu gia Inuyasha.” Myoga cười lạnh vài tiếng không lùi một phân nói.

“Thiết Toái Nha có gì đặc biệt. Đại nhân Sesshomaru của bọn ta còn có thanh kiếm Bạo Toái Nha thuộc về mình. Đừng quên, thủ lĩnh tộc mèo rừng là đại nhân Sesshomaru của bọn ta dùng Thiên Sinh Nha đánh bại.” Jaken nâng lên âm thanh sắc bén tiếp tục phản bác.

Myoga bỗng nhiên trầm mặc, trầm mặc không chỉ có hắn, còn có bầu không khí căn bản đã có chút xơ cứng. Sesshomaru lạnh lùng đảo qua Jaken, chỉ thấy Jaken run người, cúi đầu đối với lên ngón tay. Không biết đề tài của bọn họ đến tột cùng vì sao mà lên, chỉ là kết cục như vậy làm người khác không vui.

“Ta không chịu nổi! Sesshomaru, ta muốn đánh với ngươi một trận!” Inuyasha nhảy lên một cái, giơ Thiết Toái Nha đi về phía chúng tôi chỉ vào Sesshomaru, “Bây giờ chúng ta sẽ chứng minh cho mọi người thấy xem Thiết Toái Nha của ta lợi hại hơn hay là Bạo Toái Nha của ngươi.”

“Không cần thiết. Thiết Toái Nha là cha để lại cho ngươi, Bạo Toái Nha là của chính ta.” Sesshomaru lạnh lùng đáp lại, anh cũng không nhìn Inuyasha, “Nếu như ta là ngươi, ta sẽ chặt chẽ quan sát người phụ nữ của mình. Sẽ không để cho người đàn ông khác có cơ hội đụng tới cô ấy.”

“Sesshomaru!” Inuyasha rống giận đã nâng Thiêt Toái Nha lên, Miroku từ phía sau lưng ôm chặt lấy cậu ấy.

“Inuyasha, bình tĩnh một chút đi. Chúng ta không phải là đồng đội sao? Không muốn vẫn không đánh bại được Naraku, trước tiên nội chiến lên!” Miroku nói cầu viện nhìn về phía Kikyo, nhưng Kikyo giống như không nhìn thấy tình hình này, hai mắt xuất thần nhìn về một nơi nào đó.

“Ta không phải là đồng đội của hắn. Sesshomaru, ngươi không dám đối mặt với Thiết Toái Nha sao?” Inuyasha tựa hồ cũng phát hiện Kikyo thay đổi một cách kì lạ nên càng thêm tức giận. Sango đi về phía Kikyo lắc lắc bờ vai của cô ấy, Kikyo lúc này mới lấy lại được tinh thần nhìn về phía Inuyasha.

“Âu yếm.” Âm thanh lanh lảnh từ trong miệng Kikyo phát ra, Miroku rất phối hợp thả Inuyasha ra, liền Inuyasha lập tức bị dập mặt xuống đất.

Tôi nhẹ vỗ về huyệt thái dương nhìn cục diện hỗn loạn đau đầu không ngớt. Bỗng nhiên, Sesshomaru ngồi ở bên cạnh đứng lên, ánh mắt của anh bỏ qua tôi lại tìm đến Inuyasha vừa ngã xuống đất không dậy, theo liền rời khỏi đây. Tôi hướng về mọi người xin lỗi cười cợt, đi theo Sesshomaru cùng rời khỏi.

Đi ra một khoảng cách thật dài thở ra một hơi, tâm nặng nề lại sung sướng lên. Tại sao? Bởi vì vừa rời khỏi nhóm của Kikyo? Tôi không hiểu.

“Sao vậy?” Sesshomaru dừng bước lại nhìn tôi. Tôi lắc đầu, giờ khắc này, tôi cảm thấy mình đang hướng về một tình huống phát triển không cách nào khống chế.

“Xem ra lần này Naraku thật sự biến mất rồi. Nếu như là lần trước bất luận hắn ẩn giấu ở đâu ta vẫn có thể cảm nhận được kết giới đang tồn tại.” Sesshomaru ngửa mặt nhìn bầu trời, trong âm thanh mang theo nhàn nhạt tiếc nuối, “Rất đáng tiếc, không có cách nào cần lại mảnh ngọc tứ hồn ở chỗ hắn, không có biện pháp giúp em tìm tin tức của cha.”

Tôi dùng lực lắc đầu, ôm lấy Sesshomaru đem đầu chôn vào trong lồng ngực của anh, “Không sao, em tin rằng ông ấy sẽ chọn thời điểm thích hợp để xuất hiện.”

Sesshomaru đưa tay lên tóc của tôi, nhẹ nhàng vuốt ve. Cảm nhận được nhiệt độ ở lòng bàn tay, tôi ôm anh càng chặt.

“Đại nhân Sesshomaru, chờ tôi, đừng để Jaken lại một mình!”

Âm thanh của Jaken tựa hồ không phải là thời cơ thích hợp vang lên, rất nhanh tiếng nói của hắn im bặt đi. Theo là tiếng kêu rên quen thuộc. Tôi mỉm cười nhìn Sesshomaru, lúc này anh đều đáng yêu như vậy.

#

Gió nhẹ phơ phất, ngồi ở trên A- uh, cảm nhận được gió nhẹ lướt qua mặt, hiếm thấy thích ý như vậy. Mặc dù rời khỏi nhóm của Kikyo, nhưng tìm kiếm bước chân của Naraku không có cách nào dừng lại. Cứ việc bất luận là tôi và Sesshomaru vẫn đều không cảm nhận được sự tồn tại của Naraku, nhưng vẫn phải tìm dấu vết mà hắn để lại để tìm cho ra manh mối.

“Đến, chính là chỗ này.” Sesshomaru kéo dây cương, cúi đầu nhìn pháo đài ở phía dưới. Giờ khắc này, chỗ này xem ra đã biến thành một vùng phế tích. Xem ra lần này Naraku đã quyết tâm. Vừa dấy lên tâm tình, nhất thời dập tắt.

“Việc yêu Kikyo đối với hắn mà nói như vậy khó mà chấp nhận sao?” Tôi nghiêng đầu hướng về phía Sesshomaru hỏi.

Đáy mắt của Sesshomaru loé qua vẻ mỉm cười, “Đại khá còn hơn so với ta còn ý thức được yêu một kẻ loài người càng thêm đáng sợ.”

“Này!” Tôi bất mãn với Sesshomaru lộ ra răng nanh, nhưng Sesshomaru giương lên khoé miệng nở nụ cười.

“Đi xuống xem một chút.” Anh không tiếp tục để ý đến tôi, điều khiển A- uh đi vào vùng phế tích.

Tôi ngắm nhìn bốn phía, nhớ tới từng sinh sống ở đây nửa tháng. Bây giờ ở đây xem như là mấy chục năm không có người ở, ngói vỡ tường đổ, hiu quạnh dường như không có bất cứ sinh vật nào tồn tại. Tôi hít một hơi thật sâu, thôn xóm ở xung quanh nơi này cũng sớm đã không có người ở.

Sesshomaru nhìn qua vùng phế tích lại cất bước, anh đi rất chậm ánh mắt nhìn chằm chằm mặt đất, “Xem ra chỉ có thể chờ hắn tự mình xuất hiện.”

“Những người khác đâu? Chị em Kagura và Kanna ấy?” Tôi nhíu mày, dò hỏi.

Sesshomaru lắc đầu, tôi há miệng còn muốn hỏi chút gì. Một đám người chậm rãi đến gần, mùi hương quen thuộc, tiếng bước chân quen thuộc. Không cần quay đầu lại tôi tự biết đó là nhóm của Kikyo.

“Cái gì? Sesshomaru, ngươi cùng ở đây sao?” Âm thanh ngạo mạn của Inuyasha vang lên. Tôi nhìn chằm chằm Sesshomaru, tiếu ý ở trên mặt anh rút đi, lại trở lại vẻ mặt lạnh. Tôi quay lưng lại nhìn mọi người khẽ cắn môi, tự hỏi muốn tiếp tục đồng hành hay không.

“A! Quả nhiên là yêu quái! Tôi biêts ở đây đều là yêu quái! Đại gia mau tới đi! Tôi tìm thấy yêu quái rồi!”

Tiếng kêu gào của nam nhân vang lên, rất nhanh một đám người xông tới. Nhìn cách bọn họ trang điểm dường như là thôn dân phụ cận. Có thể là cảm nhận được tôi rõ ràng quá, ở đây không nên có thôn dân xuất hiện.

“Chào ngài. Có nhu cầu gì cần giúp sao?” Miroku giơ pháp trượng đi về phía thôn dân.

“Ngài là pháp sư?” Thôn dân cầm đầu mắt liếc thấy Miroku, một bên còn lén lút nhìn chúng tôi.

Miroku gật đầu, trên mặt treo lên nụ cười vô hại, ăn nói ba hoa,

“Các vị, mấy người này đều là thuộc hạ của tôi, chúng tôi lần theo mùi của yêu quái mà đến đây, các vị là…”

Nam nhân cầm đầu hơi dừng lại một chút, tùy cơ nở nụ cười,

“Pháp sư đại nhân, quá tốt. Nơi này vốn là nơi ở của một đại yêu quái, chiếm lĩnh thổ địa của chúng tôi không cách nào sinh tồn đều bị dồn ở dãy núi bên kia, nhưng xấu cảnh ở trên núi quá ác liệt. Chúng tôi đều sắp sống không nổi nữa, nên mới quyết định đến đây cùng yêu quái quyết một trận tử chiến. Bây giờ yêu quái đã bị ngài tiêu diệt, thực sự là quá tốt! Bây giờ, để tôi đại diện cho thôn dân hoan nghênh ngài và các thuộc hạ của ngài vào làng chúng tôi làm khách, để chúng tôi báo đáp ngài.”

Miroku đàng hoàng trịnh trọng lắc đầu, “Cảm ơn ý tốt của ngài, thế nhưng trừ yêu diệt ma là nghĩa vụ của tôi, làm sao mà để ngài chiêu đãi chúng tôi được?”

“Pháp sư đại nhân, đừng khách khí, nhanh đi theo chúng tôi đi!” Nói xong, không hề cho Miroku cơ hội phản đối anh dũng mà lên, vây quanh Miroku cùng trở về. Sango vẫn đi sau lưng Miroku, cô ấy chỉ thoáng chần chờ lập tức đi theo, tay phải đã cầm phi lai cốt, Kirara đi theo bên chân cô ấy. Kikyo và Inuyasha theo sát phía sau.

Tôi nhìn về phía Sesshomaru, anh đi tới bên cạnh tôi nói nhỏ, “Cùng đi xem xem. Có thể có quan hệ với Naraku.”

Liền, một đám nguời chúng tôi lần thứ hai hội hợp, cùng thôn dân hướng về làng của bọn họ mà đi.

#

Nam nhân dẫn chúng tôi đến làng Nakamura, giống như bọn họ nói ở đây không có biện pháp sinh tồn. Tôi và Sesshomaru đi ở phía sau nhóm Inuyasha, một đường lúc trước, thuộc về người sống hấp khí càng ngày càng bạc nhược. Tin tưởng không chỉ có tôi, những người khác cũng có cảm nhận như vậy. Tôi nhìn chằm chằm các thôn dân, nhưng không thấy rõ diện mạo thật sự của bọn họ.

“Đến, pháp sư. Bây giờ chúng tôi đều tạm thời ở đây.” Nam nhân dẫn đầu chỉ chỉ một sơn động đen thùi, thôn dân còn lại dồn dập phụ hoạ.

Hai tay Miroku tạo thành hình chữ thập đàng hoàng trịnh trọng cúi người với thôn dân, “Sinh sống của các vị quả nhiên gian khổ. Cũng may sau đó có thể chuyển xuống núi. Không phiền bây giờ để chúng tôi giúp đi.”

“Không vội vã, không vội vã. Pháp sư, mời vào.” Trên mặt nam nhân cầm đầu mang theo vẻ lo lắng. Hắn quay về thôn dân liếc mắt ra hiệu, mọi người lần thứ hai vây quanh Miroku đi vào sơn động.

Miroku còn không kịp trả lời, Inuyasha dừng bước, không thể chờ đợi được nữa rút ra Thiết Toái Nha chỉ vào thôn dân quát, “Được rồi nha. Đừng có diễn trò nữa. Các ngươi mau hiện ra nguyên hình đi!”

[text_hash] => 664f2871
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.