[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 23

Array
(
[text] =>

Tháng sáu ở quán trọ ôn tuyền hầu như không có chuyện làm ăn. Tôi từ từ đi dạo quanh quán trọ, mùi Vong linh càng thêm nồng đậm. Tôi lấy điện thoại ra gọi cho Hội Lý, đầu dây bên kia bắt máy rất nhanh, Huy Kiến lập tức tới ngay.

“Kagome, tôi nghĩ hay là chúng ta về thôi.” Bóng người Vô Ảnh run rẩy. Tôi nghi hoặc tìm nửa cái bóng trong suốt thuộc về cậu ấy, nhưng mà chỗ nào cũng không nhìn thấy. Thậm chí đến ngày cả mùi của cậu ấy cũng không ngửi thấy.

“Vô Ảnh, cậu ở đâu?” Tôi gọi Vô Ảnh nhưng không thấy cậu ấy đáp lại.

Tuy rằng tôi không muốn đi vào trong quán trọ nhưng muốn xem tình hình của Hội Lý. Hít một hơi thật sâu, tôi đứng trước cửa quán trọ đưa tay đẩy cửa gỗ. Bên trong đen thui, cửa sổ bị đóng chặt, chỉ có ở giữa gian nhà có ánh sáng nhỏ yếu. Tất cả những thứ này tôi đi đến đâu cũng không có chỗ nào tương tự. Tôi đi đến quầy hàng, ấn xuống chuông điện. Tiếng chuông chói tai trong nháy mắt vang tới, tôi theo bản năng bưng kín lỗ tai. Bỗng nhiên, tôi xoay người xuất hiện ở trước mặt tôi một khuôn mặt to. Đó là một khuôn mặt đầy nếp nhăn, trên đầu không nhìn thấy tóc đen, ngũ quan của hắn hầu như chôn dưới nếp nhăn. Chỉ có bộ đồ mà hắn mặc hiện lên giới tính của hắn.

“Trở về đi người trẻ tuổi. Nơi này không phải là nơi cô nên đến.” Ông lão nhìn tôi khẽ che mặt, nhiều nếp nhăn trên da ở dưới ánh đèn mờ ảo càng thêm khủng bố.

Tôi quay về ông hỏi: “Xin hỏi Fujino tiên sinh và bà lão không ở đây sao?”

“Cô biết bọn họ?” Ông lão kinh ngạc quay đầu, tỉ mỉ đánh giá tôi trên dưới, thế nhưng vẻ mặt vẫn mạng vẻ mê mang.

Bỗng nhiên, một chút sợ hãi bò trên lòng tôi, ông lão này nhẫn trên ngón áp út so với Fujino tiên sinh rất giống. Năm đó, thời điểm chúng tôi tới đúng lúc gặp bọn họ kết hôn đầy ba mươi năm, Fujino tiên sinh hướng về tổ cho xem nhẫn của họ. Có điều đã hơn ba mươi năm, ông đã thành bộ dạng lão già này sao? Dưới ánh đèn lờ mờ, chúng tôi đứng nhìn nhau, trên người tôi cầm nhuyễn tiên bên hông. Cửa bị đẩy ra đột ngột khiến ánh sáng kích thích hai mắt của tôi, tôi mơ hồ thấy có người khuất sáng đi tới, trên tay hắn còn ôm một người.

“Huy Kiến sao?” Tôi nheo mắt lại hỏi dò.

“Là tôi, Kagome.”

Tiếng Huy Kiến nghe tới rất nặng nề, trong lồng ngực của anh ta Hội Lý chăm chú dựa vào trước ngực anh, đôi mắt nhắm nghiền, phát sinh tiếng hít thở đều đều dường như đang ngủ. Ông lão không theo dự liệu của tôi đánh đuổi Huy Kiến mà cười tiến lên nghênh tiếp. Tôi nhìn hai người, từ trong túi tiền móc ra một viên ngôi sao may mắn nằm trong tay. Nơi này ngay từ đầu đã rất kỳ quái. Quán trọ ở bên ngoài tràn đầy mùi Vong linh. Nhưng mà khi tôi bắt đầu tiến vào quán trọ, mùi Vong linh bị một mùi khác thấy thế. Nếu như tôi không có tính sai, đó thuộc về yêu khí, chỉ là tôi không biết nó đến từ loại yêu quái nào.

Người quả nhiên theo thói quen. Ba cái lễ bái ở chung, tôi đã quen có Sesshomaru tồn tại. Ngay lúc niết ngôi sao may mắn trong tay, trong đầu nghĩ tới Sesshomaru ở đây là ý nghĩ tốt rồi. Tôi khẽ lắc đầu một cái, đi theo phía sau Huy Kiến đi tới hành lang.

Hành lang so với gian phòng càng thêm đen kịt, hắc ám mà tôi quen thuộc nhưng vẫn không thấy rõ lắm, mơ hồ, chỉ là theo mùi của Huy Kiến đi về phía trước. Hành lang cũng không rộng, một mình tôi đi qua cũng vừa vặn. Tôi không biết Huy Kiến ôm Hội Lý như thế nào mà không động vào đồ vật. Tiếng mở cửa vang lên, đảo mắt qua ông lão đã thấy ông đem chúng tôi đến gian phòng.

“Kagome, cô hãy cẩn thận. Hiện tại bắt đầu coi như không thấy tôi, cũng không nghe thấy tôi nói.” Tiếng Vô Ảnh vang lên ở bên tai tôi, tôi rõ ràng cảm thấy được ánh mắt của ông lão quét về phía tôi, theo khẽ lắc đầu một cái lui ra khỏi gian phòng.

Huy Kiến đem Hội Lý đặt ở trên giường, lại quen cửa quen nẻo kéo ra tủ ở trên tường lấy một cái chăn ra đắp cho Hội Lý, anh ta dường như không thấy sự tồn tại của tôi. Ngôi sao may mắn ở trong bàn tay tôi khiêu dược, nơi này quả nhiên rất không thoả đáng.

“Kagome, tôi vừa xét bốn phía. Nơi này mặc dù có mùi của Vong linh, thế như lại không có Vong linh. Hoặc là Vòng linh ở đây đã biến dị.” Tiếng Vô Ảnh tiếp tục vang ở bên tai tôi. Tôi nhận chân xem xung quanh, nhưng ý nghĩ của tôi với Vô Ảnh hoàn toàn khác nhau. Bên trong gian phòng, bao quát ông lão quỷ dị, thậm chí Huy Kiến ở trước mắt cũng lộ ra quái dị.

Tôi chậm rãi đi tới phía sau Huy Kiến, lấy ra ngôi sao may mắn xếp vào bối tâm của anh ta. “Tư” một tiếng, một đoàn yên vụ ở trên người anh bốc lên. Mùi khiến người ta cảm thấy không thoải mái càng thêm nồng đậm.

“Kagome, cô đến rồi sao? Vừa nãy tôi còn đang lo lắng, Ồ… Tại sao tôi lại ở đây? Rõ ràng vừa nãy tôi còn ngồi ở trong xe mà?” Huy Kiến mờ mịt xóa huyệt thái dương, ánh mắt của anh ta rơi vào trên người Hội Lý, cả người búng lên, “Kagome, nhanh cứu Hội Lý. Cô không nên trách cô ấy đen sự việc của cô nói cho tôi biết. Hiện tại chỉ có cô mới có thể cứu cô ấy.”

Tôi bất đồ thanh sắc nhìn Hội Lý, vỗ vỗ vào anh, cười nhạt một tiếng.

“Nói cho tôi biết đã xảy ra chuyện gì?”

“Sau khi tốt nghiệp, Hội Lý đề nghị đưa tôi tới quán trọ ôn tuyền. Lúc chúng tôi tới đây, nó đã thành bộ dạng thế này. Nhưng dáng vẻ Hội Lý rất có hứng thú, cũng không lâu lắm cô ấy liền rơi vào trạng thái hôn mê bất tỉnh. Tôi đưa cô ấy đến bệnh viện, nhưng bác sĩ nói chỉ là cô ấy đang ngủ. Tôi không tin, nơi này quá kỳ quái. Cho nên liền nghĩ đến…”

Huy Kiến lời nói chưa hết, tôi đã rút ra nhuyễn tiên chặt ở cổ họng của hắn.

“Ta muốn nghe lời thật.” Tôi trầm mặt mắt không chớp nhìn người đàn ông này, mỗi một chữ mà hắn nói tôi đều không tin. Sau khi tốt nghiệp, Hội Lý muốn tới nơi này để ôn lại chuyên cũ, cũng nhất định sẽ hẹn chúng tôi tới đây, chứ không phải mang theo một người con trai tới đây. Huống hồ, lá gan của cậu ấy từ trước tới giờ rất nhỏ, tuyệt đúng sẽ không đến nơi này thám hiểm.

Trên mặt Huy Kiến không hoảng loạn, hắn cười ha ha lên,

“Quả nhiên vẫn bị phát hiện. Đã như vậy, ta sẽ không cùng ngươi nhiều lời. Đem ngọc tứ hồn giao ra đây đi. Giao ngọc tứ hồn, Hội Lý sẽ không xảy ra chuyện gì.”

Tôi nhìn Huy Kiến, trong bóng tối liền biến mất, căn phòng sáng hẳn lên. Tóc của hắn cấp tốc một bên trưởng, chân mày hướng thượng nhảy xuống, đôi tai nhọn nhọn. Tôi nheo mắt lại, không xác định hỏi, “Ngươi là bán yêu?”

Huy Kiến gật đầu cười, “Kagome, mấy năm không gặp, công lực của nguơi gia tăng rồi. Chúng ta làm bạn suốt ba năm trung học, ngươi không có nhìn ra thân phận thật của ta.”

Tôi nghi hoặc nhìn chằm chằm Huy Kiến, hắn ngồi xổm xuống, đưa ngón tay vuốt gò má của Hội Lý.

“Ba năm trước, lần đầu tiên ta gặp Hội Lý ở đây, liền yêu cô ấy. Nhìn cô ấy là tôi đã thấy nụ cười thuần túy nhất. Liền lấy thân phận con người trở thành bạn học của các ngươi.”

“Tại sao?” Tôi không hiểu hỏi. Ba năm qua, trong ba người chúng tôi Hội Lý là người hạnh phúc nhất. Tôi cũng chưa từng nghi ngờ tình cảm của Huy Kiến dành cho Hội Lý.

“Bởi vì gần đây chúng ta ngửi thấy mùi của ngọc tứ hồn. Viên ngọc cổ này trong truyền thuyết đã biến mất.” Huy Kiến đi về phía tôi, nhếch miệng cười, “Đến đây đi, giao ra đây. Như vậy ta mới có thể cứu được bạn tốt của ngươi.”

Tôi nhìn Hội Lý đang ngủ say trên giường, lắc lắc đầu, “Ta muốn nghe nguyên nhân chính.”

“Không có nguyên nhân chính.” Nói xong, Huy Kiến không có chỗ tôi một cơ hội nói, duỗi ra lợi trảo hướng về tôi kéo tới. Gian phòng quá nhỏ, tôi nghiêng người né công kích lần thứ nhất của hắn, hắn lập tức xoay người hướng về tôi kéo tới, tôi không có cách nào né tránh.

“Ba” một tiếng, Vô Ảnh ở trước mặt tôi dần dần hiện ra bóng người, khoé miệng cậu ấy mang theo vết máu, trong ánh mắt mang theo một tia vui mừng.

[text_hash] => 416b5ec4
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.