Array
(
[text] =>
Tôi nhìn người đàn ông lạnh lùng trước mặt mình, trong đầu không ngừng hiện lên một câu nói, câu nói đó như thế này: “Trong ý nghĩ thì hoàn hảo, nhưng thực tế thì tàn khốc.”
Trong ý nghĩ, tôi nên cùng Sesshomaru rơi xuống đáy vực, anh ta sẽ do Rin chăm sóc, sau đó bắt đầu có lòng thương hại. Mà tôi sau khi rơi xuống liền trực tiếp về nhà. Nhưng bây giờ, mặt chúng tôi đối diện với nhau, thân thể gần nhau, tôi cúi đầu xuống liền có thể kê lên bờ vài của hắn. Tôi liếc mắt nhìn áo giáp đâm khôi bên trái, ánh mắt chuyển hướng nhìn da lông màu trắng bên trái.
“Nữ nhân, trả lời ta, ngươi vừa làm gì với ta?”
Sesshomaru lạnh lùng tái diễn vấn đề. Tôi thử rời xa ràng buộc của anh, nhưng tay anh cuốn lại tôi, khiến tôi không cách nào tùy ý nhúc nhích. Tôi bất đắc dĩ cười cợt, ánh mắt nhìn xuống, tựa hồ chúng tôi xa cách với mặt đất còn có một khoảng cách. Ngẩng đầu lên, nghênh tiếp tôi là ánh mắt lạnh lùng của Sesshomaru. Tôi nghĩ câu trả lời, nhưng không tìm ra được đáp án. Tôi có thể nói, mình trước khi về nhà chỉ là muốn hôn trộm anh sao?
“Hiểu lầm.” Tôi chớp mắt, nịnh nọt cười nói, “Vừa nãy là tôi không cẩn thận đụng tới.”
“Không cẩn thận? Không cẩn thận nên như vậy phải không?” Sesshomaru lạnh rên một tiếng, cúi đầu hướng về tôi kéo tới. Môi của tôi lần thứ hai cảm nhận được đôi môi băng lãnh của Sesshomaru, trợn mắt lên, đại não không có cách nào suy nghĩ.
Rốt cuộc, tôi cảm giác chân của mình chạm tới mặt đất. Môi của Sesshoumaru từ trên môi tôi dời đi, theo tay ở eo tôi dịch đi, hào quang màu tím dần dần biến mất, theo chân của tôi mềm nhũn, ngã vào mặt cỏ, trợn mắt lên bộ mặt vẫn duy trì vẻ mặt vừa nãy. Rốt cuộc tôi xác định được hai việc:
Thứ nhất: có thể tôi đã thích Sesshomaru.
Thứ hai: Sesshomaru lại không hiểu thế nào là hôn môi.
“Hiện tại chúng ta không thiếu nợ lẫn nhau.” Tiếng Sesshomaru lạnh lùng lần thứ hai truyền đến, trên mặt của anh khôi phục lại vẻ bình tĩnh ngày xưa. Tôi khinh cắn môi, chợt nhớ tới từ giữa khổ trung môi của anh không có rời khỏi môi của tôi.
Tôi đứng lên vỗ bụi đất bám trên người, kiêu ngạo ngẩng đầu lên nỗ lực không để cho toát ra tâm tình giống nhau. Nhưng trong lòng không ngừng tự mình bày tỏ, vừa nãy chỉ là môi cùng đụng vào, về mặt chân chính thì họ còn có một khoảng cách rất lớn.
#
Sesshomaru đi rồi, đương nhiên anh sẽ không nói cho tôi biết là anh đi đâu. Tôi muốn rời khỏi chỗ ở của Totosai về nhà, nhưng lại không có công cụ giao thông.
“Kagome, sao vậy? Từ lúc cô trở về, tôi cảm thấy cô không bình thường.” Vô Ảnh cau mày đánh giá tôi, con mắt của cậu ấy tập trung vào con mắt tôi.
Tôi ôm bụng dưới cầu mày, đau bụng, rất đau, cực kì đau. Tôi đã sớm định ra kế hoạch ở thời hiện đại. Vô Ảnh ánh mắt từ trên mặt tôi di chuyển một chút xuống bụng dưới, theo cậu ấy đỏ mặt, nhỏ giọng hỏi:
“Kagome, có cần tôi giúp chuyện này không? Lúc trước Trí Mỹ cũng như vậy.”
Tôi theo bản năng lắc lắc đầu, đối với lời đề nghị của cậu ấy như vậy theo bản năng phải phản đối. Cậu ấy trầm mặc chốc lát, bỗng nhiên đứng lên đi ra ngoài. Tôi sững sờ chớp mắt, không biết tại sao cậu ấy lại khó chịu. Một hồi lâu, Vô Ảnh xuất hiện lần nữa. Cậu ấy giơ lên một cái túi kín đáo đưa cho tôi, “Chấp nhận dùng một chút đi, nơi này chỉ có cái này.”
Túi trong tay của tôi ấm áp, bên trong có nước nóng. Tôi vui mừng mặt mày hớn hở, đem túi đặt ở bụng, cảm giác ấm áp lan toả khắp toàn thân. Vô Ảnh lẳng lặng ngồi bên cạnh tôi, ánh mắt nhìn thẳng phía trước, nhàn nhạt sau bị chi tình nổi trên khuôn mặt cậu ấy. Tôi giật giật môi, muốn hỏi cái gì, nhưng chung quy không ra khỏi miệng. Liền, ôm túi chườm nóng, tâm tư sân bay xa. Sesshomaru sẽ đi đâu? Anh ta có nhớ tôi chứ? Tôi nhẹ vỗ về môi của mình, môi băng lãnh của anh vẫn còn đọng trên môi.
“Kagome, cô thích Sesshomaru phải không?” Tiếng Vô Ảnh thăm thẳm vang ở bên tai tôi.
“A!” Tôi kinh ngạc ngẩng đầu lên, đã thấy Vô Ảnh cười khổ nhìn tôi.
“Lúc trước cô chưa từng yêu ai sao?” Vô Ảnh buồn cười nhìn tôi, “Anh chàng ở thời hiện đại kia vẫn đang tìm cô, hai người không có chính thức giao du với nhau sao?”
Tôi trầm mặc, tựa hồ trong lòng tôi chưa từng nghĩ Hojo Nhất Chân là đối tượng của mình. Thậm chí, tôi chưa bao giờ giả thiết rằng mình nên yêu đương, từ ngày Đại sư Inoue đưa tôi đi khu ma, tựa hồ chuyện yêu đương đối với tôi càng thêm xa vời.
“Kagome cô nương! Kagome cô nương!” Âm thanh gấp gáp truyền đến, tôi quay người qua phát hiện Vô Ảnh niết chặt một bóng người nhỏ. Tôi a một tiếng, nhớ tới còn có tên này tồn tại.
“Đây là cái gì?” Vô Ảnh giơ lên cánh tay, giơ lên đồ vật mình đang niết chặt trong tay, nghĩ hoặc quơ quơ
“Ta còn là cái gì nữa. Ta là thành chủ Bắc Xuyên.” Bắc Xuyên Yuuto vung tứ chi, ý đồ rút ra thanh kiếm của mình, lại bị Vô Ảnh nhanh một bước vứt mất. Tôi than nhẹ một tiếng, bắt đầu quầy về phía Vô Ảnh giải thích sự xuất hiện Bắc Xuyên Yuuto.
“Người khoác da lộ tinh tinh màu trắng?” Vô Ảnh chống cằm trên mặt đăm chiêu.
Tôi ngạc nhiên nhướn lên lông mày hỏi, “Cậu gặp hắn chưa?”
Sắc mặt Vô Ảnh trầm trọng gật gật đầu, “Tôi và Inuyasha lúc trên đường đi tìm tìm Kikyo thì gặp người đàn ông này. Kikyo phản ứng rất kỳ quái, tựa hồ cô ấy còn gọi hắn là Nhện quỷ.”
Tôi nhíu mày, mấy ngày cuối tuần tôi ở cùng với Sesshomaru. Tuy rằng một đường cũng không quá thuận lợi, thế nhưng cũng đã quên mất còn có Naraku tồn tại. Cho dù sau khi Bắc Xuyên Yuuto xuất hiện, hắn đối với tôi mà nói, cũng chỉ là nhân vật bên ngoài Anime mà thôi.
“Kagome, Vô Ảnh, chúng ta về làng thôi. Shippo đợi chúng ta ở làng bà Kaede.” Inuyasha hưng phấn chạy tới, cậu ấy gánh Thiết Toái Nha khổng lồ, dễ dàng đem nó trở về trong vỏ kiếm. Tôi nghi hoặc nhìn Inuyasha, cảm giác cậu ấy có gì đó không đúng.
“Kikyo đã trở về làng rồi à?” Vô Ảnh liếc mắt nhìn Inuyasha, quay về tôi giải thích. Tôi gật gật đầu, nhìn thấy Inuyasha hài lòng trong lòng nổi lên một chút khổ sở.
#
Nước nóng theo vòi hoa sen rơi xuống, tôi đứng dưới vòi hoa sen, cảm nhận nước nóng mang đến thư thích. Sau khi rửa mặt, tôi nằm vào ổ chăn. Giường lớn thư thích cùng với mùi hoa hồng quen thuộc mà tôi hay dùng, nhưng trong đầu hiện lên một người. Bộ đồ anh ta mặc đều là màu trắng, mái tóc dài màu bạch kim. Tôi trở mình, nỗ lực xua đuổi bóng người của người này trong đầu mình. Từ từ mí mắt tôi hợp lại cùng nhau, tôi muốn lần thứ hai xua đuổi bóng người này ra khỏi đầu tôi.
Bất chi bất giác, tôi bỏ lỡ giấc ngủ ngon. Đã lâu không thấy bọn Ayumi lợi dụng ngày nghỉ đi gặp mặt bạn bè, như vậy sẽ giúp tôi tạm thời quên anh ta không phải sao?
Trên đường đi Osaka, tôi tình cờ cảm thấy không tưởng tượng được. Lúc trước tôi cởi đây chính là nơi mà tôi sinh ra và lớn lên, ai biết thế giới này lại là 2D Anime, sự thật so với Inuyasha trong nguyên kịch lại không giống nhau. Rốt cuộc xảy ra vấn đề gì. Tại sao Kagome tôi lại khổ vui vẻ với Inuyasha nhưng đối với Sesshomaru lại nhớ mãi không quên?
“Kagome, cô đang nghĩ gì vậy?” Tiếng Vô Ảnh vang lên ở bên tai. Tôi nhìn xung quanh, may mà bây giờ không phải giờ cao điểm. Buồng xe chỗ tôi ngồi trống rỗng. Tôi còn trừng mắt nhìn cái bóng như ẩn như hiện kia không nói một lời.
“Được rồi, được rồi. Tôi sai rồi, tôi sẽ không nói nữa.” Tiếng Vô Ảnh bất đắc dĩ bảo đảm tuy rằng nghe tới rất rõ ràng, thế nhưng tôi không có một chút nào tin cậy.
Xe tới nhà ga Osaka, xuống xe xông tới mặt là không khí chen lẫn mùi xa lạ. Tôi nhấc lên hành lý đơn giản, lôi điện thoại ra gọi cho Hội Lý. Sau khi chúng tôi quyết định làm bạn, dáng vẻ đầu tiên của Hội Lý ở trong đầu hiện lên. Tôi chuẩn bị đồ đạc đơn giản, cũng không thông báo cho cậu ấy biết, tôi muốn cho cậu ấy bất ngờ. Chuông điện thoại vang lên từng hồi, nhưng không có người bắt máy, cuối cùng chuông điện thoại báo đến máy bận. Tôi khẽ thở dài một cái, đứng trên con phố lớn.
Lần trước đến Osaka là vì tốt nghiệp, loáng một cái đã ba năm.
“Kagome, hiện tại cô dự định làm gì?” Vô Ảnh lo lắng nói, tuy rằng giờ khắc này tôi không thấy rõ biểu hiện trên mặt cậu ấy, nhưng từ âm thanh cậu ấy cũng không khó tưởng tượng. Tôi mỉm cười, đi tới trước nhà ga, chăm chú nhìn trạm dừng, tìm kiếm trong ký ức quán trọ ấm áp. Quả nhiên rất nhanh tôi đã tìm thấy nó.
Xe không có mở, điện thoại của tôi đổ chuông, cầm điện thoại lên, trên màn hình hiển thị Hội Lý gọi. Tôi hưng phấn ấn nút nghe,
“Hội Lý, mình là Kagome.”
“Kagome, tôi là Huy Kiến, Hội Lý đang ở bệnh viện.”
Ở đầu dây bên kia không theo dự liệu của tôi là có tiếng vui vẻ thăm hỏi.
“Huy Kiến, hiện tại tôi đang ở Osaka, Hội Lý đang ở bệnh viện nào? Tôi lập tức tới liền.”
Tôi cấp tốc nói, đại não nhanh chóng hoạt động.
“Quá tốt. Tôi vốn là muốn nhờ cô đến Osaka một lần.” Đầu bên kia tiếng Huy Kiến thở phào nhẹ nhõm. “Tôi hiện tại cần đưa Hội Lý đi cùng các cô đến quán trọ Ôn tuyền, cô qua có được không?”
“Tôi đang ở trên xe bus.” Tôi nhíu mày, đưa tay lên cửa sổ thủy tinh nhẹ nhàng vuốt.
“Hừm, Kagome, chúng ta gặp nhau ở đó luôn đi, gặp rồi tôi sẽ nói cho cô biết.”
Đầu bên kia truyền đến tiếng chuông báo gác máy.
Tôi khép điện thoại lại, nhắm mắt dưỡng thần. Xe chậm rãi khởi động, bên tai của tôi vẫn còn vang lên tiếng Huy Kiến lo lắng. Không cần hỏi, ở quán trọ ôn tuyền chắc chắn Hội Lý gặp phải vật gì bẩn thỉu.
Tôi hít thở sâu xiết chặt nắm đấm. Tuy rằng tôi đang vào thời kỳ linh lực yếu, thế nhưng vẫn có thể giúp được Hội Lý phần nào.
[text_hash] => 5df6c69b
)