[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Mới Hoàn​
// qc

[ĐN Inuyasha/ Eddit] Xuyên qua Kagome - Chương 19

Array
(
[text] =>

Dãy núi kéo dài phóng tầm mắt nhìn tới một mảnh xanh um tươi tốt. Thưởng thức là một chuyện, nhưng muốn lướt qua những dãy núi này lại là một chuyện khác. Tôi đứng tại chỗ, nhìn bóng lưng Sesshomaru, tựa hồ cũng có thể cảm thấy hắn chần chờ. Ngoài ra, tôi không cách nào cảm nhận được tâm tình khác của hắn. Thành thật mà nói, khoảng thời gian này ở chung, vẫn như cũ tôi không cách nào nhìn thấu người đàn ông này. Hoặc là, tôi căn bản không nên coi hắn là một “Người” xem.

Bên người của tôi đột nhiên nổi lên một trận gió nhỏ, theo gió mà đi Jaken hùng hục chạy hướng về phía Sesshomaru, tôi giật giật khóe miệng, cực kỳ đồng tình nhìn hắn. Quả nhiên, không ra một giây đồng hồ, Jaken đã ngã sau lưng Sesshomaru, tựa hồ hắn tổng không nhớ rõ Sesshomaru không thích bị người áp sát quá gần.

“Đại nhân Sesshomaru, Jaken đau quá.” Jaken quỳ ở dưới đất, giương lên cổ, trong tay còn cầm gậy đầu người. Tuy rằng tôi không nhìn thấy vẻ mặt của hắn, nhưng từ tiếng oán trách của hắn đã có thể đoán được.

Tôi mím môi thật chặt không để cho mình bật cười, cúi đầu lôi kéo dây liưng ba lô. Quả nhiên, tiếng Sesshomaru không phụ kỳ vọng vang lên,

“Làm sao?”

“Đại nhân Sesshomaru, Jaken chỉ muốn nói cho ngài biết, nơi này tôi đã tới, hướng phía trước rẽ trái có ôn tuyền.”

Tiếng Jaken nghe tới có hơi rụt rè, rơi vào trong tai của tôi đủ khiến ánh mắt tôi sáng lên. Ôn tuyền mang ý nghĩa ngày hôm nay tôi có thể tắm nước nóng . Sesshomaru không hề trả lời, tai tôi vừa nghe đến chỉ là chân đạp ở trên mặt cỏ phát sinh âm thanh, tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên hắn đã quên Jaken vạch ra phương hướng đi đến. Tôi khẽ mỉm cười, tăng nhanh bước chân đi theo.

“Ta trước tiên, sau đó ngươi.”

Sesshomaru nhàn nhạt nói, liên đầu cũng không về một. Nhún vai một cái, tôi nhanh chóng xoay người hướng về cây đại thụ cách đó không xa.

Đi tới gốc cây, tôi lập tức dỡ xuống ba lô, quay lưng lại Sesshomaru theo thân cây ngồi ở trên mặt cỏ. Trải qua mấy ngày nay tôi cùng họ trò chuyện có hạn, phần lớn thời gian đều là đang trầm mặc bên trong vượt qua. Nghĩ, tôi đưa tay nhổ nhánh cỏ nhỏ, tâm tình có chút phiền muộn.

“Này, ngươi được rồi nha. Đừng tiếp tục duệ ta!”

Bỗng nhiên, một đoàn khinh thường ở trước mắt tôi bốc lên, theo vang lên mang theo ai oán âm thanh. Sương trắng tản đi trước mắt tôi không có thứ gì. Tôu chớp mắt, nhẫn không trụ xoay người về phía sau nhìn lại, ôn tuyền bên trong xa xa còn có thể nhìn thấy một vệt bóng người.

Jaken không hề có điềm báo trước quay đầu lại, hắn nhìn thấy tôi nhất thời thật dài miệng há thật to, tròn tròn con mắt cơ hồ muốn trừng đi ra. Trong tay hắn gậy đầu người vung lên, gậy chống lên mặt nữ nhân trong nháy mắt phun ra lửa. Cũng may hỏa thế cũng không lớn, rất nhanh ở trong không khí biến mất. Jaken chỉ ta, lớn tiếng kêu la:

“Ngươi, ngươi! Ngươi! Lại nhìn lén đại nhân Sesshomaru!”

Tôi trắng Jaken một chút không để ý tới hắn hô to gọi nhỏ xoay người, bỗng nhiên phát hiện đùi phải khúc lên đầu gối che lên đứng một người nhỏ. Tôi kinh ngạc nhìn hắn, tên tiểu nhân này lại còn có bộ võ sĩ, bên hông mang theo võ sĩ tiêu chí hành trường đao.

Tiểu nhân đối mặt con mắt của tôi, lập tức rút ra bên hông đao võ sĩ, quay về tôi quơ múa, trong miệng la hét,

“Còn ngươi, mau đưa Ngọc tứ hồn giao ra đây!”

Tôi nhíu nhíu mày, nhìn chằm chằm quay về tên tiểu nhân quấy về tôi tức giận, không làm rõ được hắn thuộc về yêu quái gì. Hắn cũng là đến thưởng Ngọc tứ hồn sao?

“A!” Tiểu nhân rít gào lên xa cách tôi đầu gối. Sesshomaru nhấc cổ áo của hắn lên, giơ hắn đạt đến tầm mắt của mình. Tôi tò mò nhìn hai người, theo, Sesshomaru sau này hơi vung tay. Tiểu tiểu nhân nhi lấy đẹp đẽ đường pa-ra-bôn biến mất ở tầm mắt của tôi. Từ trong túi đeo lưng của tôi lấy đồ để thay, tự giác đứng dậy hướng về ôn tuyền đi đến. Sesshomaru rất kiêu ngạo, tôi đương nhiên không cần lo lắng hắn sẽ nhìn trộm con người tôi.

Suối nước nóng kích thích da dẻ, một chút mệt nhọc liền rút đi. Tuy rằng, Nhật Bản là nơi có nhiều ôn tuyền, thế nhưng tôi còn chưa thử nó vào giờ. Tôi nhắm mắt lại, dựa vào ở bên bờ, hưởng thụ thư thái hiếm thấy. Bỗng nhiên, bên tai có dị động, tôi nghiêng mặt sang bên dư quang bên trong một tiểu tiểu bóng người trốn ra. Cấp tốc, tôi đã nắm áo tắm bắt đầu thân trong nháy mắt đã chặt chẽ đem mình bao bọc. Tiểu tiểu bóng người đứng bên bờ, ngước đầu quay về tôi nhe răng trợn mắt.

Tôi khom lưng nắm lên hắn đặt ở chính mình lòng bàn tay, quan sát tỉ mỉ không khó hắn phát hiện còn rất trẻ, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ngũ quan vẫn tính tuấn tú, trên người không nhìn ra một chút yêu quái dấu vết, chỉ là đầu cũng so với không bằng lão Myoga. Đây rốt cuộc là cái gì?

“Khốn kiếp, lại dám đối với ta vô lễ!” Tiểu nhân tức giận giương lên lông mày, trên tay trường đao vung, tôi không kịp đem hắn nhấc lên, hắn trường đao phá vỡ bàn tay tôi. Tôi nhíu nhíu , dùng một tay còn lại nắm lên hắn.

Ủng đạp ở trên thảm cỏ âm thanh lần thứ hai vang lên, tôi đi quá mức, Sesshomaru quay về tôi nhíu nhíu mày lại, ánh mắt hạn ngạch ở tay tôi tiểu trên thân thể người. Hắn bình tĩnh trên mặt không nhìn thấy một tia tâm tình, thế nhưng, sát khí từ từ ở chung quanh hắn ngưng tụ, hắn chậm rãi hướng về phía tôi, phun ra vài chữ rõ ràng:

“Huyết lý có nồng đậm mùi Ngọc tứ hồn. Ta không muốn gây phiền toái.”

Tôi mở tay mình ra, vết thương cũng không sâu, chỉ bị cắt ra một chút, mấy hạt giọt máu từ vết thương bốc ra. Tôi vừa định lối ra : mở miệng phản bác, sắc trời kịch biến. Tôi có thể phân biệt ra được thành đàn yêu khí dần dần hướng về nơi này tới gần. Tôi bỏ qua tiểu nhân, nhanh chóng từ trong ôn tuyền đi ra, trong quần áo móc ra một cái Ngôi Sao May Mắn, nhắm mắt lại ngưng thần tụ tập chỉ chốc lát sau, gắn đi ra ngoài. Yêu khí rất nhanh biến mất ở trong không khí, tôi ngồi xổm xuống. Từ trong túi lấy ra miếng băng dán sát vào vết thương.

“Ngọc tứ hồn quả nhiên ở trên người ngươi. Nhanh cho ta!” Tiếng Tiểu nhân tiếp tục quấy rầy tôi, nhìn theo tiếng phát ra không biết từ khi nào hắn bò đến bả vai tôi.

“Ngọc tứ hồn ta không có, thế nhưng ngươi có thể nói cho ta biết ngươi là cái gì không?” Ta đưa ra ba ngón tay, nắm tiểu nhân, không để hắn lần thứ hai có cơ hội rút đao.

Tiểu nhân lạnh rên một tiếng, nhìn tôi, lớn tiếng tuyên bố: “Ta chính là lãnh chúa chỗ này!”

“Lãnh chúa đại nhân, lãnh thổ của ngài chỉ có thế này thôi sao?” Tôi buồn cười nhìn tiểu nhân, lời nói trêu chọc không cảm thấy bật thốt lên.

Tiểu nhân cúi đầu, bỗng nhiên xì hơi tự, “Người kia đã nói, chỉ cần ta tìm ngọc tứ hồn giúp hắn, hắn liền đem ta biến về dáng dấp lúc trước.”

“Ồ?” Tôi nhíu mày, không khỏi bắt đầu cười khẽ, “Người kia là ai?”

“Hắn khoác da lộ tinh tinh màu trắng. Ta không thấy rõ tướng mạo hắn, đại khái ở ba tháng trước hắn bỗng nhiên đi tới lãnh thổ của ta, nói cho ta biết có thể giúp ta cầm lại bị người khác xâm chiếm thổ địa thế nhưng, ta nhất định phải trả giá thật lớn.”

Tiểu nhân thu liễm thái độ hung hăng, mang trên mặt sợ hãi, “Lên tới hàng ngàn, hàng vạn yêu quái bị hắn cho gọi ra đến, hắn đúng hẹn giúp ta thu hồi thổ địa.”

Tôi cũng hút một ngụm khanh hơi lạnh, tôi biết, người mặc bộ đồ da lộ tình màu trắng chỉ có một. Tôi ngẩng đầu lên mờ mịt nhìn về phía Sesshomaru, đáy mắt của hắn lại né qua sát ý. Lẽ nào hắn cũng biết Naraku hay sao? Tôi nhíu mày, hồi tưởng cùng hắn tương quan nội dung vở kịch. Tựa hồ, hắn đã cho Sesshomaru một cánh tay còn người, nhưng bây giờ, tay chân Sesshomaru đều có đủ.

“Ngươi biết rõ người đàn ông kia?” Tiểu nhân kinh ngạc hô lên. Tôi kinh ngạc nhìn về phía cái kia tiểu tiểu nam nhân, hắn lại nhìn ra rồi?
“Ta tên là Bắc Xuyên Yuuto. Ngươi sẽ giúp ta có đúng hay không?”
Tên kia tự xưng Bắc Xuyên Yuuto nhìn tôi, mà tôi thì lại nhìn về phía Sesshomaru. Nhưng mà, tầm mắt Sesshomaru căn bản không ở trên người tôi. Tôi mỉm cười quay đầu, hướng về phía Bắc Xuyên Yuuto khẽ mỉm cười, chỉ trỏ xem như là đáp ứng, trong lòng không khỏi vì hành động của chính mình cảm thấy buồn cười. Tôi cư nhiên sẽ muốn nghe ý kiến của Sesshomaru. Tôi nghĩ tôi bị điên rồi sao.

Tôi nhất định là quên mất thân phận của chính mình.

Tôi không phải người đồng hành cùng Sesshomaru.

Tôi chỉ là con tin, thậm chí ngay cả bây giờ tôi không phải là con tin, chỉ là hắn muốn tìm một thanh kiếm ngang ngửa với Thiết Toái Nha.

[text_hash] => 0d971f6c
)

//qc
//QC2
Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.